MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐừng Cầu Siêu, Hãy Subscribe Cho Tôi!Chương 4: "VÙNG CHẾT CHÓC" VÀ NHỮNG LINH HỒN 144P

Đừng Cầu Siêu, Hãy Subscribe Cho Tôi!

Chương 4: "VÙNG CHẾT CHÓC" VÀ NHỮNG LINH HỒN 144P

1,414 từ · ~8 phút đọc

Thang máy dẫn xuống tầng đáy của Minh Giới không có nhạc chờ, cũng chẳng có tấm gương nào để Tèo vuốt lại mái tóc xanh khói. Nó chỉ là một cái lồng sắt rỉ sét, lao vun vút xuống vực thẳm với tốc độ khiến những bit dữ liệu cuối cùng trong bụng Tèo muốn trào ra ngoài. Càng xuống sâu, ánh đèn LED rực rỡ của tầng thượng lưu càng mờ nhạt, thay thế bằng một thứ ánh sáng xám xịt, chập chờn như màn hình tivi mất tín hiệu.

Ding!

Cửa thang máy mở ra, đập vào mắt Tèo là một khung cảnh khiến "Mắt thần đo View" của anh phải nhảy số liên tục vì... quá nghèo nàn. Đây chính là "Dead Zone" – hay còn gọi là Vùng Lag Gy. Ở đây, không khí đặc quánh mùi điện tử lỗi và sự im lặng đến rợn người. Không có tiếng quảng cáo, không có tiếng thông báo Like, chỉ có tiếng rè rè của những linh hồn đang dần bị "xóa sổ".

Tèo bước ra, chân anh chạm vào nền đất mềm oặt như những dải băng từ bị hỏng. Những linh hồn ở đây trông thật thảm hại. Họ không có bộ Skin bóng bẩy, không có khuôn mặt rõ nét. Họ bị render ở độ phân giải cực thấp – tầm 144p. Có kẻ chỉ còn là một khối vuông mờ mờ, có kẻ thì bị mất một nửa thân dưới vì không đủ băng thông để hiển thị hoàn chỉnh.

"Vãi thật, chỗ này mà livestream chắc người xem tưởng máy mình bị hỏng card màn hình," Tèo lẩm bẩm, tay giơ cao cây gậy livestream. Anh nhận thấy biểu tượng sóng trên vòng tay nhựa đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn một dấu X đỏ chót. No Service.

Cơn ác mộng lớn nhất đời Tèo đã hiện hữu. Không có sóng, anh chỉ là một gã mặc đồ hiệu rách nát vất vưởng giữa đống rác dữ liệu.

"Này! Có ai ở đây không? Có ai muốn lên sóng truyền hình thực tế không?" Tèo hét lớn, giọng anh vang lên méo mó, bị ngắt quãng bởi những tiếng nhiễu từ (glitch).

Đáp lại anh là những cái nhìn vô hồn từ các linh hồn "răng cưa". Một ông lão chỉ có nửa cái đầu đang ngồi thẫn thờ nhìn vào một bức tường xám, miệng lẩm bẩm những điều vô nghĩa. Một đứa trẻ mờ nhạt đang cố nhặt những mảnh vỡ dữ liệu lấp lánh trên đất nhưng tay cứ xuyên qua chúng.

"Kinh khủng thật," Tèo rùng mình. "Ở đây, bị lãng quên còn tệ hơn bị tra tấn ở vạc dầu. Ít ra ở vạc dầu người ta còn hét lên cho cả thế giới nghe thấy."

Anh bắt đầu đi sâu vào vùng lõi của Dead Zone. Theo chỉ dẫn của Lulu, Linh Zero thường xuất hiện ở khu vực "Thư viện rác" – nơi chứa những dữ liệu bị hệ thống vứt bỏ vì không có giá trị thương mại.

Tèo nhìn thấy một bóng hình nhỏ bé đang ngồi giữa những chồng sách cũ kỹ, mốc meo. Điều kỳ lạ là, giữa một thế giới đầy rẫy những điểm ảnh vỡ vụn, cô gái này lại hiện lên vô cùng sắc nét. Cô không rực rỡ đèn LED, không có hiệu ứng lấp lánh, nhưng hình ảnh của cô lại mượt mà một cách bất thường, như thể cô được vẽ bằng những nét bút thủ công thay vì được render bằng máy tính.

Đó chính là Linh. Cô đang cầm một cuốn sách thật sự, tay lật từng trang một cách chậm rãi, thản nhiên như thể cô đang ở trong một thư viện vắng lặng trên dương thế chứ không phải ở đáy cùng của địa ngục.

Tèo điều chỉnh lại tư thế, nở nụ cười thương hiệu "mặt dày" của mình và tiến lại gần.

"Chào em gái! Em có biết là em đang ngồi ở vị trí có góc sáng cực đẹp để quay một clip tâm trạng không?"

Linh không ngẩng đầu lên, giọng cô bình thản nhưng lạnh lẽo: "Góc sáng hay không thì có ích gì? Đằng nào chúng ta cũng sắp tan biến cả thôi."

Tèo giật mình. Giọng của cô không hề có tiếng nhiễu. Nó trong trẻo đến mức kỳ lạ. Anh đưa "Mắt thần" lên quét: Đối tượng: Linh Zero. Lượt tương tác hiện tại: 0. Lượt tương tác lịch sử: 0. Khả năng Viral: N/A (Hệ thống không thể định dạng).

"Này, em là Linh đúng không? Tôi là Trần Hữu Viral, chiến thần Content, người sắp đưa em ra khỏi cái bãi rác 144p này và biến em thành nữ hoàng của Minh Giới!"

Linh lúc này mới từ từ đóng cuốn sách lại, ngước đôi mắt trong veo nhìn Tèo. Cái nhìn của cô khiến Tèo bỗng thấy bộ đồ hiệu "phake" và cái tai nghe hỏng của mình thật lố bịch.

"Siêu sao? Để làm gì?" Linh hỏi, một câu hỏi đơn giản nhưng khiến kẻ chuyên sống bằng View như Tèo phải đứng hình mất vài giây.

"Để... để tồn tại! Để có Like Công Đức mua thức ăn, mua Skin, để không bị vỡ hình thành đống điểm ảnh kia kìa!" Tèo chỉ tay vào một linh hồn vừa mới biến mất hoàn toàn ngay cạnh họ, chỉ để lại một vài vệt sáng xanh rồi vụt tắt.

Linh nhìn theo vệt sáng đó, khẽ thở dài: "Tan biến cũng là một cách giải thoát. Ở đây người ta điên cuồng vì sự chú ý, nhưng cuối cùng cũng chỉ là nô lệ cho cái màn hình của Diêm Vương Media mà thôi. Tôi không cần ai nhớ tới, tôi chỉ muốn đọc nốt cuốn sách này trước khi bị xóa."

Tèo tặc lưỡi, ngồi bệt xuống đống dữ liệu rác cạnh cô. "Nghe này Linh, em là 'Case study' khó nhất mà tôi từng gặp. Nhưng em có biết không? Ở trên kia, bọn họ đang phát điên vì những thứ giả tạo. Một người tốt thực sự, một linh hồn thuần khiết không màng danh lợi như em chính là 'Content độc bản' mà địa ngục này chưa từng thấy. Em không cần Like, nhưng tôi cần em để chứng minh tôi là người giỏi nhất."

Linh nhìn gã đàn ông trước mặt – một kẻ chết vì mất Wifi nhưng vẫn đang say sưa nói về việc thao túng cả địa ngục. Cô thấy anh ta thật nực cười, nhưng trong sự nực cười đó lại có một sức sống mãnh liệt đến mức điên rồ.

"Anh thực sự tin là anh có thể làm được sao?" Linh hỏi, vẻ hoài nghi lộ rõ.

"Tin tôi đi," Tèo nháy mắt, tay vỗ vỗ vào cây gậy livestream. "Dưới đáy vực này, chúng ta không có sóng, nhưng chúng ta có 'Sự Thật'. Và em biết đấy, sự thật mà được nhào nặn qua tay Trần Hữu Viral thì sẽ thành một cú nổ Big Bang truyền thông."

Đúng lúc đó, vòng tay của Tèo rung lên bần bật, hiển thị dòng chữ vàng: Cảnh báo! 10 phút nữa hệ thống sẽ thực hiện lệnh Format định kỳ khu vực Dead Zone. Vui lòng di chuyển nếu có đủ Like bảo lãnh.

Tèo biến sắc. Anh nhìn Linh, rồi nhìn cái vòng tay đang đếm ngược. Nếu không đưa được cô ấy đi ngay bây giờ, "Dự án siêu sao" của anh sẽ chết yểu trước khi kịp bắt đầu.

"Đi với tôi! Coi như là giúp tôi thực hiện tâm nguyện cuối cùng của một thằng hám view đi!" Tèo chìa tay ra, lần này không phải là một động tác diễn kịch, mà là một sự khẩn thiết thật sự.

Linh nhìn bàn tay đầy những vết pixel nứt vỡ của Tèo, rồi nhìn đống sách cũ sắp bị format. Cô đứng dậy, đặt cuốn sách vào túi áo khoác xám của mình, rồi khẽ đặt tay lên tay Tèo.

"Được rồi. Để xem 'chiến thần' như anh định làm gì ở cái nơi điên rồ này."

Tèo nắm chặt tay Linh, kéo cô chạy về phía thang máy ngay khi những bức tường xung quanh bắt đầu vỡ vụn thành những dãy số 0 và 1 vô hồn. Cuộc livestream đầu tiên sắp bắt đầu, và lần này, Tèo không chỉ câu view cho chính mình, mà anh đang đánh cược cả linh hồn của một "người tốt" vào vòng xoáy của địa ngục 4.0.