MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐừng Cầu Siêu, Hãy Subscribe Cho Tôi!Chương 5: GẶP LINH ZERO: KHI SỰ TỬ TẾ LÀ MỘT "LỖI HỆ THỐNG"

Đừng Cầu Siêu, Hãy Subscribe Cho Tôi!

Chương 5: GẶP LINH ZERO: KHI SỰ TỬ TẾ LÀ MỘT "LỖI HỆ THỐNG"

1,278 từ · ~7 phút đọc

Thang máy ọp ẹp đưa Tèo và Linh rời khỏi vùng Lag Gy ngay trước khi lệnh Format quét sạch mọi thứ thành hư vô. Bước ra khỏi lồng sắt, Tèo hít một hơi thật sâu – dù cái gọi là "không khí" ở đây chỉ toàn mùi nhựa thông và ion điện tử. Anh liếc nhìn vòng tay nhựa, số dư $LCD đã bị trừ mất một khoản vì tội "Vận chuyển linh hồn không định dạng", nhưng bù lại, cột sóng đã nhảy lên được hai vạch yếu ớt.

"Này, em có thấy không?" Tèo giơ cổ tay ra khoe như khoe đồng hồ hiệu. "Có sóng rồi! Chào mừng em đến với nền văn minh 4.0 của âm phủ."

Linh không đáp. Cô đứng đó, nhỏ bé trong chiếc áo khoác xám, đôi mắt vẫn dán vào cuốn sách cũ đang cầm trên tay. Giữa cái hành lang rực rỡ đèn hiệu của khu vực trung chuyển, cô trông lạc lõng như một hạt bụi rơi vào bộ vi xử lý máy tính.

"Tôi thấy... chỗ này ồn ào quá," Linh khẽ nói, vai hơi co lại khi một nhóm quỷ sai vừa đi ngang qua, tay lăm lăm những chiếc roi điện phát ra tiếng sầm sập của dữ liệu quá tải.

"Ồn ào mới có View, em gái ạ! Yên tĩnh là chết, hiểu không?" Tèo vừa nói vừa hí hửng lôi cây gậy livestream ra, cố gắng khởi động lại cái màn hình vỡ nát. "Bây giờ, bước đầu tiên để em trở thành siêu sao là phải thay đổi cái 'Vibe' này đi. Em quá... sạch sẽ. Ở địa ngục này, sạch sẽ là một loại lỗi hệ thống. Người ta sẽ tưởng em là một con bot (người máy) hoặc một kẻ giả tạo."

Tèo dẫn Linh đi ngang qua Quảng trường Hashtag. Trên màn hình LED khổng lồ, những dòng chữ chạy liên tục: #ChallengeVacDau, #ReviewCanhManhBa, #ScandalDiemVuong. Những linh hồn ở đây đi lại tấp nập, kẻ thì đang tự tát vào mặt mình để xin Like, kẻ thì nằm vật ra đường giả chết để mong có người sống ở dương gian nhắc tên.

"Mắt thần đo View" của Tèo bắt đầu quét liên tục qua đám đông, rồi dừng lại ở Linh. Một thông báo đỏ chót hiện lên trong võng mạc anh: CẢNH BÁO: Đối tượng Linh Zero có chỉ số 'Lương thiện' vượt mức cho phép. Hệ thống Content Moderation có thể đánh dấu đây là nội dung không phù hợp (Spam).

"Chết dẫm, đúng là ca khó," Tèo lẩm bẩm. Anh quay sang Linh, định bụng dạy cô cách "tạo nét" nhưng bỗng khựng lại.

Linh đang đứng trước một linh hồn hạng F khác – một bà cụ già nua, mờ nhạt đến mức sắp tan biến hoàn toàn. Bà cụ đang cố gắng nhặt một mẩu bánh mì kỹ thuật số bị vứt bỏ, nhưng đôi tay nhòe nhoẹt cứ xuyên qua nó. Không một ai quan tâm. Những kẻ đi ngang qua chỉ bận nhìn vào vòng tay của chính mình, lo sợ cho cái thời gian tồn tại đang đếm ngược.

Linh lặng lẽ bước tới. Cô không nói gì, chỉ nhẹ nhàng cúi xuống, dùng đôi bàn tay "sắc nét" một cách kỳ lạ của mình nhặt mẩu bánh lên và đặt vào tay bà cụ. Điều kỳ diệu xảy ra: mẩu bánh bỗng nhiên được định dạng lại, trở nên chân thực trong lòng bàn tay bà lão.

Bà cụ ngước nhìn Linh, đôi mắt nhòe nhoẹt ánh lên một tia sáng hi vọng: "Cảm ơn... cảm ơn cô gái..."

"Không có gì đâu bà," Linh mỉm cười, một nụ cười không có mục đích, không có bộ lọc, và tất nhiên là chẳng mang về một Like nào.

Tèo đứng hình. Anh chưa bao giờ thấy ai làm việc thiện ở đây mà không bật livestream lên trước. "Em làm cái quái gì thế?" Tèo lao đến, giọng thảng thốt. "Em vừa lãng phí 500ms (mili-giây) tồn tại của mình để giúp một linh hồn sắp bị xóa sổ đấy! Em có biết là hành động đó chả mang lại cái Like nào không? Thậm chí nếu bị Admin nhìn thấy, họ sẽ khóa tài khoản của em vì tội 'Can thiệp vào quá trình đào thải tự nhiên' đấy!"

Linh ngước nhìn Tèo, vẻ mặt bình thản đến đáng ghét: "Bà ấy đói. Và tôi thì có thể giúp. Cần gì phải có Like mới được giúp người khác?"

"Cần! Cực kỳ cần!" Tèo gào lên, tay múa may. "Em không hiểu à? Ở đây, sự tử tế mà không có tương tác là một sự sỉ nhục với thuật toán! Em phải làm cho người ta thấy, người ta chửi, hoặc người ta cảm động đến mức phải móc LCD ra cho. Em cứ thế này thì trong vòng 3 tiếng nữa, em sẽ thành rác thải hệ thống ngay lập tức!"

Linh khẽ nhún vai, quay người bước đi tiếp. "Nếu cái giá của sự tồn tại là phải diễn kịch như anh, thì tôi thà tan biến còn hơn."

Tèo đứng chôn chân tại chỗ. Lần đầu tiên trong sự nghiệp "Chiến thần", anh cảm thấy bất lực. Nhưng rồi, "Mắt thần" của anh bỗng nhìn thấy một thứ. Một nhóm linh hồn trẻ tuổi đang đứng gần đó đã vô tình nhìn thấy cảnh tượng vừa rồi. Họ không nhấn Like, nhưng họ đang thầm thì, ánh mắt họ nhìn Linh có chút gì đó... khác lạ. Không phải là sự phẫn nộ thường thấy, mà là một sự tò mò pha lẫn kinh ngạc.

Ting! Vòng tay của Tèo rung nhẹ. Thông báo: Bạn nhận được 1 Like ẩn danh từ 'Linh hồn lãng quên'. Lý do: Cảm thấy ấm áp.

Tèo nhìn chằm chằm vào cái thông báo rẻ tiền đó. Chỉ 1 Like. Một con số nực cười so với hàng triệu Like của gã "Thánh Thiện" Cao Cấp. Nhưng cái cách mà nó xuất hiện – tự nguyện và không cần kêu gọi – khiến bộ não hám view của Tèo nảy ra một ý tưởng điên rồ.

"Được rồi, Linh Zero," Tèo chạy theo, chặn đường cô với một vẻ mặt nghiêm túc lạ thường. "Em không muốn diễn kịch đúng không? Được. Vậy thì đừng diễn. Cứ làm người tốt đi. Nhưng em phải để tôi là người quay phim. Tôi sẽ biến cái sự 'tử tế lỗi thời' này của em thành một thứ vũ khí có thể đánh sập cả cái đế chế giả tạo của gã Thánh Thiện kia."

Linh nhìn Tèo, rồi nhìn cây gậy livestream vỡ nát. "Anh sẽ không bắt tôi phải nói mấy câu như 'Mọi người nhớ nhấn Follow nhé' chứ?"

Tèo giơ tay lên thề: "Tôi mà bắt em nói câu đó, cho tôi bị lag đến mức vỡ hình ngay lập tức! Em chỉ cần là chính em – một lỗi hệ thống xinh đẹp. Còn việc 'viral' cái lỗi đó thế nào... hãy để cho Trần Văn Tèo này lo."

Linh khẽ gật đầu, một sự thỏa hiệp mong manh được thiết lập.

Tèo hí hửng bật máy, bắt đầu căn góc. Anh không hề biết rằng, việc đưa "Sự thật" vào một thế giới vận hành bằng "Sự giả tạo" giống như việc thả một con virus vào hệ thống. Và virus này, sớm muộn gì cũng sẽ thu hút sự chú ý của những kẻ cầm quyền ở Minh Giới 4.0.

"Nào, anh em địa ngục đâu! Chuẩn bị đón xem một Content chưa từng có trong lịch sử vạc dầu!" Tèo thì thầm vào chiếc điện thoại hỏng, mắt lóe lên tia sáng đầy tham vọng.