Tuệ Lâm không phải là kiểu người sẽ làm những việc nằm ngoài kế hoạch. Cuộc đời cô là một chuỗi những ô vuông được kẻ sẵn: 5 giờ sáng dậy học bài, 7 giờ có mặt ở trường, và luôn là người cuối cùng rời khỏi văn phòng Đoàn. Nhưng khi nhìn vào đôi mắt tĩnh lặng như mặt hồ mùa thu của Nhật Nam, cô bỗng cảm thấy những ô vuông ấy thật chật chội.
“Cậu hỏi tớ có dám không á?” Lâm bật cười, nụ cười mà Nam vẫn thường thấy mỗi khi cô đứng trên bục nhận thưởng, nhưng lần này nó có chút gì đó bướng bỉnh hơn. “Tớ là lớp trưởng đấy Nam. Nếu tớ dám, cậu có đi cùng không?”
Nam không trả lời ngay. Cậu lặng lẽ cất cuốn sổ vào ba lô, động tác chậm rãi như đang cất giữ một món cổ vật quý giá. Cậu cầm lấy chiếc Pentax cũ, đưa lên ngang tầm mắt và bất ngờ nhấn nút chụp.
Tách.
Tiếng màn trập khô khốc vang lên trong không gian yên ắng của phòng học. Tuệ Lâm ngẩn người, cô chưa kịp chuẩn bị tư thế, tay vẫn còn đang vịn vào mép bàn, vài sợi tóc dính trên gò má vì mồ hôi.
“Cậu làm gì thế? Tớ còn chưa kịp cười mà!” Lâm kêu lên, định tiến tới giành lấy chiếc máy ảnh.
“Đừng cười.” Nam hạ máy xuống, nhìn thẳng vào cô. “Lúc nãy trông cậu… thật hơn nhiều.”
Câu nói của Nam khiến Lâm khựng lại. "Thật hơn"? Có ai lại khen một người trông "thật" bao giờ? Người ta thường khen xinh, khen giỏi, nhưng "thật" thì nghe cứ như một lời phê bình kín đáo rằng bấy lâu nay cô chỉ đang diễn kịch. Cô bối rối quay đi, giả vờ thu dọn hộp bút của mình.
Chiều hôm đó, Nam không về nhà ngay. Cậu leo lên sân sau của trường, nơi có những dãy ghế đá cũ kĩ bị bỏ quên dưới tán cây xà cừ. Nam thích ở đây vì tiếng ồn ào của phố thị bị ngăn cách bởi những bức tường gạch cao vút. Cậu lấy cuộn phim mới ra, cẩn thận lắp vào máy. Với Nam, chụp ảnh phim là một cách để bắt thế giới phải chậm lại. Phải mất thời gian chọn góc, lấy nét, và phải chờ đợi rất lâu mới biết mình đã bắt được khoảnh khắc gì. Nó khác hẳn với cái cách mà mọi người xung quanh cậu đang sống: vội vã, hời hợt và luôn đòi hỏi kết quả tức thì.
Đang mải mê điều chỉnh vòng lấy nét, Nam bỗng thấy bóng dáng Tuệ Lâm từ phía cổng trường đi ra. Nhưng cô không về nhà. Cô đứng lại ở trạm xe buýt, đôi vai nhỏ hơi rũ xuống, gương mặt rạng rỡ lúc nãy biến mất, thay vào đó là một sự mệt mỏi rã rời. Cô lấy từ trong túi xách ra một xấp tài liệu, có lẽ là đề cương ôn thi, rồi nhìn nó với ánh mắt đầy chán chường trước khi cất ngược vào trong.
Nam đưa máy ảnh lên. Qua ống kính, cậu thấy Lâm đưa tay lau nhẹ khóe mắt. Có lẽ cô ấy đang khóc, hoặc có lẽ chỉ là bụi bay vào mắt thôi. Nam không nhấn nút chụp. Cậu cảm thấy mình đang xâm phạm vào một khoảng lặng mà Lâm đã cố công che giấu bấy lâu nay.
Hóa ra, đằng sau một lớp trưởng gương mẫu, luôn rạng rỡ như ánh mặt trời, cũng có một kẻ lạ mặt đang cô đơn.
Sáng hôm sau, khi Nam đến lớp, cậu thấy trên ngăn bàn số 42 của mình có một mẩu giấy nhỏ được kẹp vào một hộp sữa đậu nành còn ấm.
“Điều điên rồ thứ nhất… tớ đã nghĩ ra cách để thực hiện nó mà không bị bảo vệ bắt rồi. Tan học chờ tớ ở cầu thang sau nhé! – Lâm.”
Nam nhìn hộp sữa, rồi nhìn lên bàn trên. Lâm vẫn đang bận rộn nhắc nhở các bạn nộp bài tập, lưng cô thẳng tắp, giọng nói dõng dạc. Nếu không có mẩu giấy này, Nam sẽ nghĩ cuộc đối thoại ngày hôm qua chỉ là một giấc mơ.
Cậu khẽ chạm tay vào túi áo khoác, nơi cuốn sổ bìa xanh đang nằm yên vị. Cuốn sổ ấy như một thỏi nam châm, đang kéo hai đường thẳng song song trong lớp 12A3 lệch đi một chút, tiến về phía một điểm giao nhau mà cả hai đều chưa lường trước được.
Nam mở nắp hộp sữa, vị ngọt thanh lan tỏa nơi đầu lưỡi. Lần đầu tiên sau ba năm học tại Nam Dương, cậu cảm thấy con đường từ cổng trường vào lớp không còn quá dài và tẻ nhạt đến thế.