MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐừng Đeo Tai Nghe Khi Thế Giới Đang HátChương 3

Đừng Đeo Tai Nghe Khi Thế Giới Đang Hát

Chương 3

952 từ · ~5 phút đọc

Tiếng chuông báo hiệu giờ ra chơi vừa dứt, không gian trường Nam Dương lập tức bị xé toạc bởi tiếng hò hét và bước chân chạy rầm rập ngoài hành lang. Nhưng khác với mọi ngày, Tuệ Lâm không cầm sổ trực tuần đi kiểm tra các lớp. Cô lách qua đám đông, ra hiệu cho Nhật Nam bằng một cái hất cằm kín đáo.

Nam lặng lẽ đứng dậy, đeo chiếc ba lô một bên vai, thong thả đi theo sau. Họ không đi về phía sân thượng ngay — vì giờ này bảo vệ đi tuần rất gắt — mà rẽ vào dãy nhà C, khu vực cũ kỹ nhất của trường vốn đang chờ đại tu.

"Cậu định đưa tớ đi đâu?" Nam hỏi, giọng thấp vừa đủ để không gây chú ý.

"Đến nơi chứa đựng điều điên rồ thứ nhất của tớ, nhưng trước đó phải ghé qua đây đã."

Lâm dừng lại trước một cánh cửa gỗ sơn xanh đã tróc vảy, bên trên có tấm biển nhỏ bám đầy bụi: Phòng nhạc cụ. Cô rút từ túi áo ra một chiếc chìa khóa cũ. Nam hơi ngạc nhiên: "Cậu lấy chìa khóa ở đâu ra thế?"

"Lợi thế của lớp trưởng gương mẫu đấy." Lâm nháy mắt, một thoáng tinh nghịch hiện lên trên gương mặt vốn luôn nghiêm nghị. "Tớ nói với thầy quản lý là cần mượn phòng để tập văn nghệ cho lễ bế giảng."

Cánh cửa mở ra, một mùi gỗ mục và bụi bặm xộc thẳng vào mũi. Giữa phòng, một chiếc đàn piano đứng (upright piano) màu đen phủ khăn trắng nằm cô độc dưới vệt nắng chiều rọi xuống từ ô cửa thông gió. Nam đứng sững lại. Đã bao lâu rồi cậu không đứng gần một cây đàn đến thế? Kể từ ngày cha cậu đi mất, âm thanh của những phím đàn đen trắng đã trở thành một loại ký ức mà cậu luôn cố gắng khóa chặt.

"Nam này, trong cuốn sổ đó... chủ nhân cũ có ghi một dòng nhỏ ở trang sau." Lâm bước đến cạnh cây đàn, khẽ phủi lớp bụi trên mặt phím. "Họ viết rằng: 'Nếu không thể ngắm bình minh trên sân thượng, hãy thử tạo ra một bản nhạc bình minh trong lòng mình'. Tớ không biết chơi đàn, nhưng tớ biết cậu biết."

Nam lùi lại một bước, tay siết chặt quai ba lô. "Tớ bỏ lâu rồi."

"Tại sao?" Lâm xoay người lại, ánh mắt cô xoáy sâu vào Nam. "Vì cậu sợ nó, hay vì cậu sợ những kỷ niệm đi kèm với nó?"

Không gian rơi vào im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập. Nam nhìn những phím đàn, rồi nhìn Tuệ Lâm. Cô gái này có một khả năng kỳ lạ là bóc trần những thứ cậu dày công che giấu chỉ bằng vài câu hỏi đơn giản.

Nam tiến lại gần, ngồi xuống chiếc ghế gỗ đã lung lay. Cậu đặt bàn tay lên phím đàn. Cảm giác lành lạnh của phím ngà voi dội ngược vào da thịt, đánh thức những dây thần kinh đã ngủ yên bấy lâu. Cậu khẽ nhấn một nốt Đồ. Âm thanh vang lên, hơi phô vì đàn lâu ngày không được chỉnh dây, nhưng nó lại mang một vẻ đẹp u sầu đến lạ lùng.

Rồi, không để bản thân kịp suy nghĩ thêm, Nam bắt đầu chơi. Đó không phải là một bản nhạc cổ điển cầu kỳ, mà là những giai điệu rời rạc, không tên, như những mảnh vỡ cảm xúc cứ thế tuôn ra từ kẽ tay.

Tuệ Lâm đứng tựa lưng vào khung cửa sổ, nhắm mắt lại. Trong khoảnh khắc đó, cô không còn là "con nhà người ta" phải gánh vác điểm số, cũng không còn thấy áp lực từ những kỳ thi. Cô thấy mình như đang đứng giữa một cánh đồng lộng gió, nơi không có ai phán xét hay kỳ vọng.

Tiếng đàn hòa vào tiếng ve kêu ran ngoài cửa sổ, len lỏi qua những kẽ lá, bay bổng giữa giờ ra chơi náo nhiệt của hàng ngàn học sinh ngoài kia. Nhưng trong căn phòng nhỏ này, dường như thời gian đã ngừng trôi.

Nam dứt nốt nhạc cuối cùng, căn phòng trả lại sự tĩnh lặng vốn có. Cậu nhìn xuống đôi bàn tay mình, hơi run rẩy.

"Hay lắm." Lâm nói nhỏ, giọng cô hơi khàn đi. "Cảm ơn cậu, Nam."

Nam ngẩng đầu lên, lần đầu tiên cậu thực sự quan sát Lâm ở khoảng cách gần. Dưới ánh nắng vàng vọt của buổi chiều, những hạt bụi nhỏ li ti lấp lánh xung quanh cô, tạo thành một quầng sáng mờ ảo. Cậu cầm chiếc Pentax lên, nhưng lần này cậu không chụp. Cậu muốn ghi lại khoảnh khắc này bằng chính đôi mắt mình, không qua bất kỳ thấu kính nào cả.

"Chúng ta vẫn chưa lên sân thượng." Nam lên tiếng, gạt bỏ sự ngột ngạt vừa rồi.

"Sẽ lên." Lâm mỉm cười, một nụ cười thật sự, không chút gượng ép. "Nhưng đó là chuyện của sáng sớm mai. 4 giờ 30 phút, ở cổng sau trường. Cậu dám chứ?"

Nam không gật đầu, cũng không lắc đầu. Cậu chỉ lặng lẽ đứng dậy, cùng Lâm rời khỏi căn phòng đầy bụi. Nhưng trong thâm tâm, cậu biết mình sẽ đến. Bởi vì bản nhạc không tên vừa rồi đã vô tình mở ra một cánh cửa mà cậu tưởng chừng đã đóng kín suốt đời.

Thanh xuân của họ, hóa ra không chỉ có mùi phấn trắng, mà còn bắt đầu có cả dư vị của những bản nhạc dang dở và những cuộc hẹn hò "điên rồ" lúc rạng đông.