Tối hôm đó, Nhật Nam về nhà khi căn chung cư cũ đã lên đèn. Mùi mì tôm và không khí ẩm thấp của mùa mưa len lỏi khắp phòng khách. Trên bàn ăn, mẹ cậu để lại một tờ giấy ghi chú ngắn gọn: “Mẹ tăng ca, cơm trong lồng bàn. Nhớ xem lại học phí tháng này.”
Nam ngồi xuống, nhưng không đụng vào bát cơm đã nguội. Cậu lấy tờ đề kiểm tra Toán vừa nhận sáng nay ra khỏi cặp. Con số 4 đỏ chót nằm chơ vơ giữa trang giấy như một vết cắt. Với một người luôn coi trường học là nơi để "tồn tại" thay vì "thi đua" như cậu, con số này đáng lẽ không thành vấn đề. Thế nhưng, khi nghĩ đến việc ngày mai phải đối diện với Tuệ Lâm — cô gái luôn đứng đầu khối với những bảng điểm hoàn mỹ — Nam bỗng thấy lồng ngực mình nặng trĩu.
Cậu mở máy ảnh, tháo cuộn phim đã chụp hết ra, nhưng rồi lại thẫn thờ nhìn nó. Cậu tự hỏi, nếu không có chiếc máy ảnh này làm tấm khiên, cậu sẽ là ai? Một học sinh kém? Một kẻ thất bại? Những điểm số thực sự không biết cười, chúng chỉ biết phán xét.
Cùng lúc đó, tại một căn biệt thự ở phía bên kia thành phố, Tuệ Lâm đang ngồi trong một không gian hoàn toàn khác. Căn phòng của cô tràn ngập ánh sáng, bàn học ngăn nắp với đủ loại bút dạ quang màu sắc. Thế nhưng, bầu không khí lại ngột ngạt hơn cả căn phòng của Nam.
"Lâm, tại sao điểm Tiếng Anh tháng này lại tụt xuống 9.2?"
Tiếng của mẹ Lâm vang lên từ phía cửa. Bà không bước vào, chỉ đứng đó, giọng nói sắc lạnh như một bản án.
"Dạ... đề tháng này hơi khó, và con..."
"Đừng đổ lỗi cho đề thi. Con biết con đường mẹ chọn cho con là gì mà. Đại học Ngoại thương không dành cho những người đứng thứ hai."
Cánh cửa khép lại với một tiếng "cạch" khô khốc. Lâm cúi đầu, những con chữ trên trang sách bỗng nhòe đi. Cô cầm chiếc bút dạ quang, tô đậm một dòng chữ trong sách giáo khoa, nhưng sức ép quá mạnh khiến đầu bút lún xuống, để lại một vệt màu lem luốc. Người ta nhìn vào cô và thấy một lớp trưởng ưu tú, nhưng không ai thấy một con lật đật đang cố giữ thăng bằng trên một sợi dây thừng sắp đứt.
Cô với lấy chiếc điện thoại, mở hộp thư nháp ra. Có một tin nhắn chưa gửi cho Nhật Nam: "Ngày mai cậu đừng đến nhé, tớ thấy hơi mệt."
Ngón tay cô chần chừ trên nút gửi. Rồi cô nhớ lại tiếng đàn piano chiều nay trong phòng nhạc cũ. Âm thanh ấy tuy phô, tuy vụng về, nhưng nó là thứ duy nhất "không hoàn hảo" mà cô từng thấy đẹp đến thế.
Lâm xóa dòng thư nháp, thay vào đó là một câu hỏi khác: "Nam này, cậu có bao giờ thấy mình giống một cái máy không?"
Mười phút sau, điện thoại rung lên. Một tin nhắn ngắn gọn từ Nam: "Không. Máy móc không biết buồn. Chúng ta thì có."
Lâm bật khóc. Những giọt nước mắt rơi xuống trang vở thơm mùi giấy mới, làm nhòe đi những công thức mà cô đã học thuộc lòng. Lần đầu tiên trong đời, cô nhận ra rằng những điểm số cao ngất ngưởng kia chưa bao giờ biết ôm lấy cô khi cô đau lòng.
4 giờ sáng.
Báo thức vang lên, Nam bật dậy. Cậu rửa mặt bằng nước lạnh để xua đi cơn buồn ngủ và cả những suy nghĩ tiêu cực về tờ đề kiểm tra số 4 kia. Cậu khoác chiếc áo khoác đen, cầm theo máy ảnh và lẻn ra khỏi nhà khi mẹ vẫn còn đang ngủ say.
Đường phố lúc rạng đông vắng lặng, chỉ có tiếng chổi tre của những người công nhân vệ sinh và mùi sương sớm se lạnh. Nam đi bộ đến cổng sau của trường Nam Dương. Từ xa, cậu đã thấy một dáng người nhỏ bé đang đứng tựa vào cột đèn đường.
Tuệ Lâm đứng đó, mặc chiếc áo khoác đồng phục rộng thùng xinh, đôi mắt hơi sưng nhưng môi lại khẽ mỉm cười khi thấy cậu.
"Tớ cứ tưởng cậu sẽ ngủ quên chứ," cô nói, hơi thở hóa thành một làn khói mỏng trong không khí lạnh.
"Tớ đã hứa mà," Nam đáp. Cậu không hỏi về đôi mắt sưng của cô, cũng không kể về con điểm 4 trong cặp. Giữa họ có một sự thấu hiểu ngầm rằng: lúc này đây, họ không phải là lớp trưởng ưu tú hay học sinh cá biệt. Họ chỉ là hai tâm hồn đang đi tìm một chút ánh sáng trước khi ngày mới đầy áp lực lại bắt đầu.
"Đi thôi," Lâm chỉ tay về phía bức tường thấp phía sau trường, nơi có một cây xà cừ lớn che khuất tầm mắt của bảo vệ. "Thực hiện điều điên rồ thứ nhất nào."