MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐừng Hòng Chạy ThoátChương 10

Đừng Hòng Chạy Thoát

Chương 10

921 từ · ~5 phút đọc

Bầu trời thành phố Thiên Lam hôm nay âm u lạ thường, những đám mây xám xịt như chì bao phủ lấy khu cảng biển, báo hiệu một cơn giông sắp ập đến. Diệp Ninh đến tiệm sửa xe sớm hơn mọi khi, nhưng thay vì không khí làm việc hối hả thường ngày, cô thấy một bầu không khí đặc quánh sự căng thẳng.

Trước cửa tiệm, một chiếc mô tô phân khối lớn màu đỏ rực – màu của máu và sự khiêu khích – đang đỗ hiên ngang. Một người phụ nữ đứng tựa lưng vào cửa, mái tóc ngắn nhuộm bạch kim, mặc bộ đồ da bó sát và đang thong thả nhả khói thuốc. Đó là Dao, một người bạn cũ, và cũng là "nữ quái" nức tiếng một thời gắn liền với quá khứ đua xe điên cuồng của Khương Dực.

"Ồ, đây là 'gia sư' mới của anh sao?" Dao liếc nhìn Diệp Ninh bằng ánh mắt sắc lẹm như dao cạo, rồi cười nhạt. "Trông xanh mướt và dễ vỡ như pha lê ấy nhỉ? Dực, anh thay đổi khẩu vị từ bao giờ thế?"

Khương Dực đang ngồi bên trong, tay siết chặt chiếc cờ-lê đến mức gân xanh nổi đầy trên cánh tay. Anh không ngước lên, giọng lạnh lùng: "Câm miệng và cút đi, Dao. Chuyện của tôi không mượn cô quản."

"Tôi đi thôi, nhưng cái này thì anh nên giữ lấy." Dao ném một phong bì đen lên bàn, nhìn Diệp Ninh một lần cuối với vẻ thương hại rồi rồ ga phóng đi, để lại một làn khói khét lẹt.

Khương Dực cầm phong bì lên, mặt anh biến sắc, đôi mắt hiện rõ sự dao động mãnh liệt. Anh vò nát nó rồi ném vào góc tường, đứng dậy định bước ra ngoài nhưng Diệp Ninh đã chặn lại.

"Anh Dực, có chuyện gì vậy? Cô ấy là ai? Và cái đó là gì?"

"Không liên quan đến em. Về nhà đi." Khương Dực gạt tay cô ra, định dắt xe.

Nhưng lần này, Diệp Ninh không lùi bước. Cô chặn trước đầu xe, đôi mắt trong veo nhìn thẳng vào anh, không chút sợ hãi. "Anh lúc nào cũng bảo tôi về nhà, lúc nào cũng đẩy tôi ra khỏi thế giới của anh. Nếu tôi chỉ là một người qua đường, anh đã chẳng cứu tôi. Nếu anh chỉ xem tôi là công cụ để xóa nợ, anh đã chẳng để tôi dạy anh học. Đừng coi tôi là một đứa trẻ nữa!"

Khương Dực nhìn cô, hơi thở dồn dập. Sự bướng bỉnh của cô gái ngoan này đang dần phá vỡ lớp vỏ bọc mà anh dày công xây dựng. Anh đột ngột nắm lấy tay cô, kéo cô ngồi xuống chiếc ghế sofa cũ nát trong góc tiệm. Anh lôi từ trong tủ lạnh ra hai chai bia, bật nắp bằng răng một cách thô bạo rồi chìa về phía cô.

"Muốn biết sự thật không? Muốn bước vào thế giới này không? Uống đi."

Diệp Ninh nhìn chai bia sủi bọt, mùi men cay nồng xộc vào mũi. Cô chưa bao giờ uống rượu mạnh, mẹ cô luôn nói rằng đó là thứ dành cho kẻ hư hỏng. Nhưng hôm nay, cô muốn biết, cái "hư hỏng" đó có vị gì mà lại khiến người đàn ông cô yêu đau đớn đến thế.

Cô cầm lấy chai bia, nhắm mắt lại và uống một hơi thật dài. Vị đắng ngắt tràn xuống cổ họng làm cô sặc sụa, nước mắt trào ra, nhưng cô không dừng lại cho đến khi chai bia chỉ còn một nửa.

"Được rồi chứ?" Cô lau miệng, mặt đỏ bừng vì men rượu nhưng ánh mắt vẫn kiên định.

Khương Dực sững sờ, rồi anh bật cười – một tiếng cười pha lẫn sự xót xa. Anh cũng dốc cạn chai của mình rồi bắt đầu kể. Phong bì đó là thư mời của "Vòng Đua Tử Thần" – một giải đua ngầm mà người thua cuộc thường phải trả giá bằng đôi tay hoặc chính mạng sống của mình. Năm xưa, Khương Dực từng là nhà vô địch, nhưng anh đã chọn từ bỏ để giữ lấy một chút lương tâm cuối cùng. Bây giờ, kẻ thù cũ của anh – kẻ từng gây ra vết sẹo chữ X sau lưng anh – đã trở lại và dùng Xóm Bụi để đe dọa.

"Tôi phải tham gia, Ninh ạ. Không phải vì danh dự, mà vì nếu tôi không chạy, chúng sẽ san phẳng cái tiệm này, và cả những người ở đây."

Diệp Ninh cảm thấy đầu óc hơi quay cuồng do tác động của bia, nhưng tâm trí cô lại tỉnh táo lạ thường. Cô vươn tay, chạm vào mu bàn tay đầy vết chai của anh.

"Vậy tôi sẽ ở đó với anh. Đừng bắt tôi làm đóa hoa trong lồng kính nữa. Tôi muốn là gai nhọn trên nhành hồng của anh."

Đêm đó, dưới ánh đèn vàng mờ ảo của tiệm sửa xe, lần đầu tiên Khương Dực không đẩy cô ra. Anh để cô gục đầu vào vai mình, trong khi anh lặng lẽ châm một điếu thuốc. Diệp Ninh nếm được vị đắng của bia, vị nồng của khói thuốc, và cả vị mặn của sự nổi loạn đang bùng cháy trong huyết quản.

Cô gái ngoan của ngày hôm qua đã biến mất. Thay vào đó là một Diệp Ninh sẵn sàng bước vào cuộc đua sinh tử cùng người đàn ông của đời mình.