MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐừng Hòng Chạy ThoátChương 9

Đừng Hòng Chạy Thoát

Chương 9

759 từ · ~4 phút đọc

Sau đêm ở bến cảng, mối quan hệ giữa Khương Dực và Diệp Ninh bước sang một giai đoạn "không tên" nhưng đầy ám muội. Vết thương trên vai anh vẫn còn nhức nhối, nhưng sự hiện diện của Diệp Ninh lại là liều thuốc giảm đau kỳ diệu nhất.

Để giữ chân Diệp Ninh một cách hợp pháp (và cũng để bảo vệ cô dưới tầm mắt của mình), Khương Dực đồng ý cho cô đến tiệm mỗi ngày với danh nghĩa "trợ lý ngôn ngữ".

Sáng thứ Hai, tiệm sửa xe vốn chỉ có tiếng búa đập và mùi dầu mỡ nay bỗng có thêm một chiếc bàn gỗ nhỏ được lau chùi sạch sẽ. Diệp Ninh mang đến một chồng sách tiếng Anh chuyên ngành cơ khí và một bình hoa thạch thảo tím ngắt, đặt ngay cạnh đống cờ-lê rỉ sét.

"Hôm nay chúng ta sẽ bắt đầu với các thuật ngữ về hệ thống treo," Diệp Ninh gõ nhẹ cây bút chì xuống bàn, ra dáng một cô giáo nhỏ nghiêm túc.

Khương Dực ngồi đối diện, đôi chân dài vắt vẻo, chiếc áo ba lỗ đen làm lộ ra băng gạc trắng muốt trên vai. Anh xoay xoay chiếc bút bi trong tay, ánh mắt không nhìn vào sách mà chỉ dán chặt vào đôi môi đang mấp máy của cô.

"Này, anh có nghe tôi nói không đấy?" Diệp Ninh nhíu mày, mặt hơi đỏ lên.

"Có chứ. Em nói là... cái gì đó về 'treo'. Tôi chỉ đang nghĩ, nếu em treo trái tim tôi lên đó thì có tính là thuật ngữ không?" Khương Dực nhếch môi, giọng điệu vừa lưu manh vừa phong tình.

"Anh Dực! Anh nghiêm túc một chút đi." Diệp Ninh cố giữ vẻ mặt nghiêm nghị, nhưng nụ cười vẫn lẩn khuất nơi khóe mắt. "Lô hàng linh kiện tuần tới rất quan trọng. Anh không muốn bị tụi cung cấp nước ngoài lừa vì không đọc hiểu hợp đồng chứ?"

Khương Dực thở dài, thu lại vẻ cợt nhả. Anh tiến lại gần, cúi người xuống nhìn vào trang sách. Khoảng cách quá gần khiến Diệp Ninh ngửi thấy mùi xà phòng thanh khiết pha lẫn mùi thuốc lá đặc trưng của anh.

"Dạy tôi từ này đi," anh chỉ vào chữ 'Endurance' (Sức bền).

"Nó có nghĩa là sức chịu đựng, sự bền bỉ," cô dịu dàng giải thích. "Giống như cách anh sửa những chiếc xe cũ nát này, không bỏ cuộc cho đến khi chúng chạy lại được."

Khương Dực nhìn cô, giọng anh bỗng trở nên trầm đục: "Tôi không bền bỉ đến thế đâu. Có những thứ tôi đã muốn buông xuôi từ lâu rồi. Cho đến khi em xuất hiện."

Không khí trong tiệm bỗng chốc trở nên đặc quánh. Diệp Ninh cảm thấy tim mình đập như trống lồng ngực. Cô định nói gì đó để phá vỡ sự im lặng này, nhưng Khương Dực đã nhanh hơn. Anh cầm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, dùng những ngón tay thô ráp xoa nhẹ lên những vết chai nhỏ mà cô có được sau mấy ngày dọn dẹp xưởng giúp anh.

"Tay tiểu thư mà lại để trầy xước thế này à? Từ mai không được đụng vào đống sắt vụn đó nữa."

"Tôi thích làm mà. Ở đây, tôi cảm thấy mình có ích hơn là ngồi trong những buổi tiệc trà vô nghĩa kia," Diệp Ninh khẽ đáp.

Buổi học phụ đạo đặc biệt bị ngắt quãng bởi tiếng nẹt pô của đám đàn em Khương Dực kéo đến. Chúng đứng ngoài cửa, mắt chữ O miệng chữ A khi thấy đại ca của mình – kẻ chưa bao giờ cầm bút quá 5 phút – nay lại đang chăm chú nghe một cô gái giảng bài.

"Nhìn cái gì? Biến đi làm việc!" Khương Dực gầm lên, ném một chiếc giẻ lau về phía cửa.

Đám đàn em tản ra, cười hì hì. Nhưng Diệp Ninh biết, thế giới bình yên này chỉ là tạm thời. Dưới gầm bàn, cô bí mật nắm lấy tay anh. Cô giáo nhỏ và gã thợ xe hư hỏng, giữa đống linh kiện rỉ sét và sách vở, họ đang cùng nhau viết nên một thứ ngôn ngữ mà chỉ hai người hiểu được.

"Mai tôi lại đến nhé?" Diệp Ninh hỏi khi hoàng hôn buông xuống.

Khương Dực không trả lời ngay. Anh đứng dậy, tiễn cô ra đầu hẻm, nhìn bóng lưng cô khuất dần dưới ánh đèn đường. Anh khẽ thầm thì vào hư không:

"Đừng đến nữa... nhưng nhất định đừng biến mất."