Hơi men của chai bia tối qua vẫn còn bảng lảng trong đầu, nhưng Diệp Ninh không hề hối hận. Sáng hôm sau, cô xuất hiện tại tiệm với một diện mạo hoàn toàn khác: tóc buộc đuôi ngựa cao vút, mặc chiếc áo tank-top khỏe khoắn và quần túi hộp. Khương Dực nhìn cô, khói thuốc trên môi anh khẽ run nhẹ. Anh hiểu, đóa hoa nhài này đã quyết tâm hóa thành gai nhọn.
"Muốn ở lại thì phải biết tự vệ. Thế giới này không dùng lý lẽ của sách vở để nói chuyện," Khương Dực lạnh lùng nói, nhưng ánh mắt anh lại tràn đầy sự xót xa không thốt thành lời.
Anh dắt cô ra khoảng sân sau của xưởng, nơi có những bao cát cũ kỹ và những lốp xe tải khổng lồ. Cả buổi sáng hôm đó, Khương Dực không nương tay. Anh dạy cô cách nắm đấm sao cho không gãy xương, cách xoay người để thoát khỏi một cú vật, và cách dùng những vật dụng nhỏ nhất để gây sát thương khi bị dồn vào đường cùng.
"Mạnh lên! Đừng có nương tay như đang phủi bụi thế!" Khương Dực quát lớn khi Diệp Ninh hụt hơi.
Diệp Ninh mím chặt môi đến bật máu, mồ hôi đầm đìa chảy xuống mắt cay xè. Cô lao vào anh, dùng hết sức bình sinh tung một cú đấm vào lồng ngực rắn chắc của Khương Dực. Anh lùi lại nửa bước, bất ngờ tóm lấy eo cô, vật ngã cô xuống tấm đệm cũ.
Trong khoảnh khắc đó, cả hai đóng băng. Diệp Ninh nằm dưới thân hình cao lớn của Khương Dực, hơi thở dồn dập của họ hòa quyện vào nhau. Mùi mồ hôi, mùi dầu máy và một thứ khao khát nguyên thủy bùng lên mãnh liệt.
"Em có biết mình đang làm gì không, Diệp Ninh?" Khương Dực khàn giọng, đôi mắt anh đỏ rực, nhìn xoáy vào đôi môi đang mím chặt của cô. "Một khi đã bước qua vạch kẻ này, em sẽ không bao giờ có thể quay lại làm tiểu thư họ Diệp thanh cao nữa."
"Tôi không muốn quay lại," Diệp Ninh thào thào, bàn tay cô run rẩy vòng qua cổ anh, kéo anh xuống thấp hơn. "Tôi chỉ muốn ở nơi có anh."
Sợi dây lý trí cuối cùng của Khương Dực đứt phăng. Anh cúi xuống, chiếm lấy môi cô bằng một nụ hôn nồng cháy, điên cuồng và đầy tính chiếm hữu. Đó không phải là một nụ hôn lãng mạn như trong phim ảnh, mà là một sự bùng nổ của tất cả những kìm nén, lo âu và tình yêu tuyệt vọng mà họ dành cho nhau. Vị đắng của khói thuốc lá trên môi anh hòa lẫn với vị ngọt lịm của cô, tạo nên một bản giao hưởng nồng nàn giữa không gian đầy mùi xăng xe.
Khương Dực hôn cô như thể đây là lần cuối cùng anh được sống, như thể anh muốn khảm sâu hình bóng cô vào tận xương tủy trước khi cơn bão "Vòng Đua Tử Thần" ập đến. Diệp Ninh đáp lại anh bằng tất cả sự cuồng nhiệt của tuổi trẻ, một sự nổi loạn cuối cùng dành cho người đàn ông đã đánh cắp linh hồn mình.
Khi họ tách ra, Khương Dực áp trán mình vào trán cô, hơi thở vẫn còn hỗn loạn. Anh vươn tay lau đi giọt mồ hôi trên trán cô, giọng nói trầm thấp nhưng đầy kiên định:
"Được rồi. Nếu em đã chọn con đường này, tôi sẽ dùng mạng mình để che chắn cho em. Nhưng nhớ lấy, tối nay... tôi sẽ dạy em cách cầm lái thực sự."
Bên ngoài, tiếng sấm rền vang từ phía biển. Cơn bão Thiên Lam đang đến gần, và cuộc đua định mệnh cũng đã bắt đầu đếm ngược.