Tiếng bàn chải mềm miết nhẹ trên mặt giấy dó tạo ra những âm thanh sột soạt, đều đặn như nhịp thở của một người đang chìm trong giấc ngủ sâu. Trong không gian nhỏ hẹp của tiệm sách Hồi Ức, thời gian dường như không được tính bằng phút hay bằng giờ, mà được tính bằng từng lớp bụi thời gian được rũ bỏ.
Tống Duy ngồi bất động, đôi vai anh hơi khom lại, dồn toàn bộ sự chú ý vào trang giấy trước mặt. Đây là lần đầu tiên sau rất nhiều năm, anh không cầm bút chì hay thước kẻ kỹ thuật. Đôi bàn tay vốn chỉ quen với việc phác thảo những cấu trúc thép và bê tông lạnh lẽo, giờ đây lại đang học cách đối đãi dịu dàng với một thứ mong manh như giấy cũ.
Lâm Diên ngồi đối diện anh, cách một chiếc bàn gỗ lớn. Cậu không thúc giục, cũng không chỉ dẫn quá nhiều. Cậu chỉ lặng lẽ làm phần việc của mình: dùng dao trổ chuyên dụng để tách rời những trang giấy bị dính lẹo vào nhau do ẩm mốc. Những cử động của Lâm Diên mang một vẻ đẹp tĩnh tại, tựa như một mặt hồ không gợn sóng giữa rừng già. Cậu thỉnh thoảng lại ngước mắt lên, kín đáo quan sát những lọn tóc rủ trước trán của Tống Duy, hay cách anh khẽ nheo mắt khi cố gắng nhìn rõ một vết mực nhòe.
“Anh có thấy mệt không?” Lâm Diên lên tiếng, giọng cậu rất khẽ, như sợ làm xáo động bầu không khí đặc quánh sự tập trung này.
Tống Duy hơi khựng lại, anh ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh nhìn của Lâm Diên. Trong một giây, anh cảm thấy mình như bị nhìn thấu. “Không... chỉ là, tôi không ngờ việc này lại đòi hỏi nhiều sức lực tâm trí đến thế. Nó khiến tôi phải quên đi tất cả những thứ khác.”
“Đó chính là tác dụng của việc chữa lành,” Lâm Diên buông con dao trổ xuống, cậu với tay lấy bình trà gừng đã nguội bớt, rót ra hai chiếc chén gốm nhỏ. “Khi anh tập trung vào một điểm chạm, thế giới ồn ào ngoài kia sẽ tự động lùi xa. Với anh, đây là công việc, nhưng với tôi, đây là cách để đối thoại với những người không còn hiện diện.”
Tống Duy nhận lấy chén trà, hơi ấm từ gốm nung lan tỏa vào lòng bàn tay lạnh lẽo của anh. Anh nhấp một ngụm, vị cay nồng của gừng và vị chát nhẹ của trà khiến tinh thần anh tỉnh táo hơn đôi chút.
“Cậu nói... đối thoại với người không còn hiện diện sao?”
Lâm Diên gật đầu, cậu cầm cuốn album ảnh bọc vải nhung mà hai người đang xử lý dở dang lên. “Mỗi cuốn sách, mỗi bức ảnh đều là một mẩu hóa thạch của cảm xúc. Khi anh chạm vào chúng, anh đang chạm vào một khoảnh khắc mà ai đó đã từng cố gắng lưu giữ bằng cả trái tim.”
Cậu lật nhẹ một trang giấy đã mục nát ở phần rìa. Bỗng nhiên, từ giữa kẽ hở của hai trang giấy dính chặt, một tấm ảnh nhỏ trượt ra, rơi xuống mặt bàn gỗ.
Tấm ảnh rơi úp mặt xuống, nhưng phần lưng giấy đã ố vàng thấy rõ những dòng chữ viết bằng mực xanh đã phai màu: “Thanh Ngạn, mùa hạ năm ấy. Gửi người luôn nhìn về phía mặt trời.”
Tống Duy cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp. Anh vươn tay định cầm lấy tấm ảnh, nhưng đôi bàn tay lại đột ngột run rẩy dữ dội. Đó là một phản ứng sinh lý mà anh không thể kiểm soát mỗi khi đối diện với những ký ức không tên.
Lâm Diên nhanh hơn, cậu nhẹ nhàng cầm tấm ảnh lên, nhưng không nhìn ngay mà đưa nó cho Tống Duy. “Của anh này.”
Tống Duy đón lấy tấm ảnh bằng đôi tay không còn vững. Anh lật mặt trước lên.
Đó là một bức ảnh đen trắng đã bị mờ nhòe ở các góc. Trong ảnh là hai thiếu niên đang đứng trên triền đá nhìn ra biển Thanh Ngạn. Một người cao hơn, mặc đồng phục trường trung học, gương mặt rạng rỡ, tay đang giơ cao một chiếc máy bay giấy. Người kia thấp hơn một chút, đứng hơi lùi về phía sau, gương mặt cúi thấp nên không nhìn rõ biểu cảm, nhưng đôi tay lại đang nắm chặt lấy gấu áo của người đi trước.
Người thanh niên cao lớn đó, không ai khác, chính là Tống Duy mười ba năm về trước.
Anh nhìn trân trân vào chính mình trong ảnh. Một Tống Duy đầy kiêu hãnh, chưa từng biết đến thất bại, chưa từng biết đến mùi vị của sự đổ vỡ. Và rồi, ánh mắt anh dời sang người thiếu niên đứng bên cạnh. Một cảm giác nhức nhối như kim châm lan tỏa trong đại não. Anh cố gắng nhớ lại, cố gắng tìm kiếm một cái tên gắn liền với bóng hình đó, nhưng tất cả những gì anh nhận được chỉ là những cơn đau đầu nhói lên từng hồi.
“Anh sao thế?” Lâm Diên bước vòng qua bàn, cậu đặt tay lên vai Tống Duy.
Cái chạm tay đó khiến Tống Duy giật mình. Anh ngẩng lên nhìn Lâm Diên, rồi lại nhìn vào người thiếu niên trong ảnh. Có một sự trùng khớp kỳ lạ ở đôi mắt... đôi mắt luôn nhìn về phía người khác với sự nhẫn nại vô bờ bến.
“Người này...” Tống Duy chỉ vào bóng hình nhỏ hơn trong ảnh, giọng anh run rẩy. “Cậu biết là ai không?”
Lâm Diên im lặng. Khoảng lặng ấy kéo dài đến mức tiếng sóng biển ngoài kia dường như cũng ngừng vỗ. Cậu không nhìn vào tấm ảnh, mà nhìn sâu vào đôi mắt đang lạc lối của Tống Duy. Trong đôi mắt của Lâm Diên lúc này không còn sự điềm tĩnh thường thấy, mà là một đại dương u buồn đang cuộn sóng.
“Anh thực sự... không nhớ gì sao?” Lâm Diên hỏi lại, giọng cậu trầm xuống, mang theo một chút nghẹn ngào mà cậu cố gắng che giấu.
Tống Duy đau đớn lắc đầu. “Sau vụ tai nạn ở công trường... và những đợt trị liệu tâm lý... nhiều mảnh ký ức của tôi bị xáo trộn. Tôi nhớ mình đã lớn lên ở đây, nhớ bà nội, nhớ biển... nhưng có những khuôn mặt, những cái tên... chúng giống như bị một màn sương dày bao phủ.”
Lâm Diên khẽ rút tay lại khỏi vai anh. Cậu quay lưng về phía ánh sáng, bóng cậu đổ dài trên những giá sách cũ kỹ.
“Người đó chỉ là một kẻ vô danh đã từng đi ngang qua cuộc đời anh thôi,” Lâm Diên nói, giọng cậu đã lấy lại vẻ bình thản, nhưng sự bình thản ấy lại khiến Tống Duy cảm thấy lạnh lẽo hơn cả sương muối ngoài kia. “Không quan trọng đâu. Chúng ta nên tập trung vào việc phục chế gáy cuốn album này thì hơn. Nó đã bị tổn thương quá nhiều rồi.”
Lâm Diên cầm lấy tấm ảnh, định kẹp lại vào chỗ cũ, nhưng Tống Duy đã giữ tay cậu lại.
Mười ngón tay chạm nhau giữa không trung. Lần này, Tống Duy không buông ra. Anh nhìn vào bàn tay gầy của Lâm Diên, rồi nhìn vào những vết sẹo nhỏ trên đầu ngón tay cậu – dấu vết của những lần bị kim khâu sách đâm vào.
“Cậu là người trong ảnh, đúng không?” Tống Duy hỏi, một câu hỏi gần như là lời khẳng định.
Lâm Diên không phủ nhận, cũng không thừa nhận. Cậu chỉ đứng yên đó, để mặc cho Tống Duy giữ lấy tay mình. Ánh đèn màu hổ phách soi rõ một giọt nước mắt vô tình đọng lại nơi hàng mi của cậu, lung linh và vỡ vụn.
“Anh Duy,” Lâm Diên gọi khẽ, hơi thở cậu run rẩy. “Đôi khi, quên đi lại là một loại bảo vệ. Anh không cần phải ép mình nhớ lại những thứ đã khiến anh đau lòng. Bây giờ anh về đây là để chữa lành, không phải để bới tìm lại những đống tro tàn.”
“Nhưng nếu đống tro tàn đó có cậu,” Tống Duy siết chặt tay cậu hơn, “thì tôi không muốn quên.”
Trong căn tiệm vắng, mùi giấy cũ dường như nồng đậm hơn. Tống Duy cảm thấy mình đang đứng trước một ngưỡng cửa mà nếu bước qua, anh sẽ không thể quay lại cuộc đời bình lặng (dù là giả tạo) như trước đây. Còn Lâm Diên, cậu đang run sợ. Cậu sợ rằng nếu anh nhớ lại, anh sẽ lại một lần nữa rời bỏ Thanh Ngạn, rời bỏ tiệm sách nhỏ này để quay về với thế giới rực rỡ nhưng tàn khốc của anh.
Cậu nhẹ nhàng gỡ tay mình ra khỏi tay Tống Duy, lùi lại một bước, tạo ra một khoảng cách an toàn mà cậu đã duy trì suốt mười ba năm qua.
“Hôm nay làm đến đây thôi. Trời sắp mưa to rồi, anh nên về sớm đi.”
Lâm Diên tắt chiếc đèn bàn màu hổ phách. Không gian đột ngột chìm vào bóng tối lờ mờ. Tống Duy đứng dậy, anh cảm thấy hụt hẫng như vừa đánh mất một thứ gì đó vô cùng quan trọng. Anh bước ra cửa, nhưng trước khi đi, anh quay lại nhìn bóng dáng mờ ảo của Lâm Diên giữa những giá sách.
“Mai tôi lại đến chứ?”
“Tiệm vẫn luôn ở đây,” giọng Lâm Diên vang lên từ trong bóng tối, nhạt nhẽo nhưng chất chứa một tình cảm sâu nặng không thể gọi tên. “Chỉ sợ anh không muốn đến thôi.”
Tống Duy bước ra ngoài. Cơn mưa sầm sập đổ xuống. Anh không chạy, cứ để mặc cho nước mưa xối xả gột rửa cơ thể mình. Trong tay anh, tấm ảnh cũ được giấu kín vào trong lòng ngực, nơi trái tim đang đập những nhịp đau đớn nhưng tràn đầy sự sống.
Anh biết, hành trình ở Thanh Ngạn này, giờ đây mới thực sự bắt đầu. Không chỉ là chữa lành những cuốn sách, mà là tìm lại chính linh hồn mình đã đánh rơi trong tay chàng trai mang mùi hương của giấy cũ kia.