MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Gầm Giường Có Một Kho BáuChương 11: Mạng lưới dây ống bơ và những cuộc truyền tin xuyên vách

Dưới Gầm Giường Có Một Kho Báu

Chương 11: Mạng lưới dây ống bơ và những cuộc truyền tin xuyên vách

2,641 từ · ~14 phút đọc

Sau thất bại rực rỡ của dự án sở thú, chúng tôi nhận ra rằng sự tự do của các sinh vật quanh mình cần được tôn trọng, nhưng nhu cầu liên lạc nội bộ của những nhà thám hiểm thì vẫn cấp thiết hơn bao giờ hết. Vấn đề nằm ở chỗ: người lớn có một thứ vũ khí tối thượng gọi là "quyền kiểm soát giờ giấc". Cứ đúng tám giờ tối, khi những âm mưu vĩ đại nhất của Liên minh Đa Bang đang vào hồi kịch tính, chúng tôi lại bị lôi đi tắm, đi học bài, hoặc bị nhốt vào màn với lời đe dọa về con ngáo ngộp.

"Chúng ta cần một hệ thống liên lạc bí mật," thằng Tý "Mắt Tròng" tuyên bố khi chúng tôi đang ngồi vắt vẻo trên cành khế nhà tôi. "Một hệ thống không phụ thuộc vào việc hét toáng lên qua hàng rào hay việc bị mẹ tịch thu những mẩu giấy viết tay. Chúng ta cần công nghệ viễn thông."

Công nghệ viễn thông của thằng Tý, thực chất là một nắm ống bơ sữa bò cũ và những cuộn dây thừng loại mảnh mà nó vừa "mượn" được từ kho chứa đồ của ba nó.

"Nguyên lý rất đơn giản," Tý giảng giải như một kỹ sư thực thụ của tương lai. "Âm thanh là những rung động. Khi mày nói vào cái ống bơ này, sợi dây sẽ mang rung động đó đi đến cái ống bơ ở đầu kia. Đây là cách người ta liên lạc trên các tàu ngầm hạt nhân mà tớ đọc thấy trong sách."

Hùng "Đô" cầm một cái ống bơ lên nhìn chằm chằm vào cái đáy được đục lỗ. "Thế nếu một con mèo nhảy qua dây thì cuộc gọi có bị mất sóng không? Với lại, sợi dây này phải dài hàng chục mét mới nối được từ nhà tớ sang nhà Mùi."

"Đó chính là lý do chúng ta cần một chiến dịch giăng dây quy mô lớn," Tý khẳng định. "Chúng ta sẽ tận dụng các cành cây, mái hiên và những khe hở giữa các bức tường. Đây sẽ là 'Mạng lưới viễn thông Đa Bang'."

Chúng tôi bắt đầu triển khai ngay lập tức. Nhà tôi và nhà thằng Tý chỉ cách nhau một bức tường rào thấp đầy hoa dâm bụt, nên việc kết nối khá dễ dàng. Nhưng nhà thằng Hùng "Đô" thì nằm tít phía bên kia cái ao nhỏ, còn nhà cái Tí "Điệu" thì cách một con ngõ rộng. Để nối được dây từ nhà này sang nhà kia mà không bị người lớn phát hiện là một bài toán hóc búa về kiến trúc và tàng hình.

Thằng Tý phân công: Tôi và nó phụ trách "đường dây xương sống", thằng Hùng lo khâu "tiếp địa" (nghĩa là nó phải canh chừng không cho ai vấp phải dây ở tầm thấp), còn cái Tí lo việc trang trí các ống thu âm bằng giấy màu để "nếu có bị lộ thì người ta cũng tưởng đó là đồ trang trí thủ công".

Công việc giăng dây diễn ra trong sự hồi hộp cực độ. Tôi phải leo lên cây bưởi để quấn dây qua cành cao, sau đó ném đầu dây sang cho thằng Tý đang đứng trên bờ tường. Sợi dây thừng mảnh mai vắt vẻo trên không trung như một sợi tơ nhện khổng lồ. Chúng tôi phải căn chỉnh sao cho dây không quá căng (để không bị đứt) nhưng cũng không quá chùng (để âm thanh có thể truyền đi).

Sau ba tiếng đồng hồ hì hục, hệ thống "điện thoại ống bơ" đầu tiên nối giữa phòng tôi và phòng thằng Tý chính thức hoàn thành. Tôi cầm lấy cái ống bơ, áp sát miệng vào rồi thì thầm: "Alô, alô... Tý 'Mắt Tròng' nghe rõ trả lời. Thế giới có hòa bình không?"

Một giây im lặng. Rồi từ đầu dây bên kia, một giọng nói vang lên, méo mó và rè rè nhưng cực kỳ rõ nét: "Nghe rõ, Mùi 'Hiệp sĩ'. Hòa bình đang bị đe dọa vì mẹ tớ vừa gọi đi ăn cơm, nhưng tớ đã báo cáo là đang bận nghiên cứu khoa học."

Chúng tôi reo lên sung sướng. Cảm giác tiếng nói của mình chạy dọc theo sợi dây, xuyên qua những tán lá và bức tường để đến tai bạn mình là một thứ ma thuật kỳ diệu hơn bất cứ cái điện thoại cảm ứng nào sau này. Ở độ cao một mét, chúng tôi cảm thấy mình vừa nắm giữ được cả không gian.

Nhưng thử thách thực sự đến vào buổi tối. Khi cả xóm đã chìm vào ánh đèn dầu và đèn điện, hệ thống liên lạc của chúng tôi bắt đầu thu được những "tín hiệu lạ". Do sợi dây của chúng tôi vắt qua nhiều mái hiên và cửa sổ của các nhà hàng xóm, nó vô tình trở thành một cái ống nghe khổng lồ khuếch đại những cuộc trò chuyện của người lớn.

"Suỵt! Nghe kìa," thằng Tý thì thầm qua ống bơ.

Tôi áp tai vào ống bơ nhà mình. Thay vì nghe thấy giọng thằng Tý, tôi lại nghe thấy tiếng bác Cường hàng xóm đang phân trần với bác gái: "...đã bảo là cái sổ đỏ tôi cất trong cái bình hoa rồi mà bà không tin. Để đến lúc mất thật thì lại bảo tại tôi."

"Trời ơi!" Tôi thốt lên. "Hóa ra bác Cường giấu sổ đỏ trong bình hoa. Thằng Tý ơi, đây là một bí mật quốc gia đấy!"

Chúng tôi tiếp tục "nghe lén" trong sự thích thú pha lẫn tội lỗi. Chúng tôi nghe thấy mẹ thằng Hùng đang than thở về việc giá thịt lợn tăng, nghe thấy ông nội tôi đang lầm bầm học thuộc lòng một bài thơ cổ, và thậm chí nghe thấy tiếng cô Thu thợ may đang khẽ hát một bài dân ca buồn.

Người lớn luôn nghĩ rằng khi họ đóng cửa lại, tiếng nói của họ sẽ biến mất vào hư không. Họ không biết rằng có những "điệp viên nhí" với công nghệ ống bơ đang thu thập mọi dữ liệu của họ.

Tuy nhiên, "nghề" điệp viên không hề dễ ăn. Trong lúc mải mê nghe bác Cường tranh luận về cái bình hoa, tôi vô tình kéo sợi dây quá mạnh. Một tiếng "xoảng" vang lên từ phía nhà bác Cường.

"Cái gì thế? Ai làm đổ bình hoa của tôi thế này?" Tiếng bác Cường quát to.

Tôi rụng rời chân tay, vứt ngay cái ống bơ xuống gầm giường. Thằng Tý ở đầu dây bên kia chắc cũng đang run như cầy sấy. Sợi dây liên lạc bỗng chốc trở thành một tang chứng phạm tội rõ ràng nhất.

Sáng hôm sau, "Mạng lưới viễn thông Đa Bang" đứng trước nguy cơ sụp đổ. Bác Cường sang nhà tôi phàn nàn với ba rằng có một sợi dây "quái quỷ" nào đó làm đổ cái bình hoa quý của bác (may mà bác tìm thấy sổ đỏ thật, nên bác không quá giận).

Ba tôi nhìn sợi dây thừng nối từ cửa sổ phòng tôi sang nhà thằng Tý, rồi nhìn cái ống bơ lấp ló dưới gầm giường. Ba không mắng ngay, ba chỉ bảo: "Mùi, ra đây ba bảo."

Tôi lủi thủi đi ra, lòng thầm nghĩ phen này chắc phải chép phạt một nghìn lần câu "Em hứa sẽ không làm gián điệp viễn thông nữa". Nhưng ba tôi chỉ cầm đầu sợi dây lên, thử gảy nhẹ như gảy đàn.

"Công nghệ này khá đấy," ba nói, giọng trầm ngâm. "Nhưng các con có biết tại sao người ta lại chế tạo ra điện thoại không?"

"Dạ... để nói chuyện ạ?" Tôi đáp lý nhí.

"Đúng, nhưng là để nói chuyện khi cần thiết, chứ không phải để nghe lén những điều không dành cho mình. Khi con giăng một sợi dây xuyên qua không gian của người khác, con đang xâm phạm vào sự riêng tư của họ. Bí mật của mỗi người giống như một báu vật, nếu con nhặt được mà không có sự cho phép, con sẽ thấy nó rất nặng nề đấy."

Ba tôi lấy kéo, "phập" một cái, sợi dây huyết mạch nối nhà tôi và nhà thằng Tý bị cắt đứt. Tôi thấy lòng mình hẫng đi một nhịp, như thể một sợi dây thần kinh của sự liên kết vừa bị đứt lìa.

"Con có thể giữ cái ống bơ," ba nói thêm. "Nhưng hãy dùng nó để nói chuyện trực tiếp với nhau, hoặc để nghe tiếng gió thổi. Đó mới là thứ âm thanh trung thực nhất."

Buổi chiều, tôi gặp lại Liên minh Đa Bang dưới gốc cây đa. Đứa nào cũng cầm một cái ống bơ cụt dây, trông thiểu não như những binh sĩ vừa bại trận.

"Hệ thống sụp đổ rồi," thằng Tý thở dài. "Hóa ra người lớn có những 'bức tường lửa' mà chúng mình không thể xuyên qua được. Đó là sự nghiêm túc và những quy tắc về riêng tư."

Cái Tí "Điệu" vuốt ve cái ống bơ màu hồng của nó: "Tớ cũng thấy sợ. Lúc nghe bác Cường cãi nhau, tớ thấy trong lòng cứ lo lo thế nào ấy. Hình như biết quá nhiều bí mật của người lớn làm chúng mình nhanh già đi thì phải."

Hùng "Đô" thì gật đầu lia lịa: "Đúng đấy! Tớ thà không biết mẹ tớ giấu tiền tiêu vặt của ba ở đâu còn hơn. Biết rồi mà không được nói ra, tớ thấy bụng tớ trướng lên như cái trống."

Chúng tôi quyết định thay đổi mục đích sử dụng của những cái ống bơ. Thay vì giăng dây xuyên nhà, chúng tôi biến chúng thành những "hũ đựng âm thanh". Chúng tôi đi quanh xóm, áp ống bơ vào những nơi có âm thanh đẹp nhất: tiếng nước chảy ở bờ ao, tiếng lá đa xào xạc, tiếng chim hót trên cành cao, và cả tiếng cười của bà Năm khi có người khen kẹo lạc ngon.

"Này, nghe xem!" Thằng Tý đưa cái ống bơ của nó cho tôi.

Tôi áp tai vào. Tôi không nghe thấy tiếng sổ đỏ hay tiếng giá thịt tăng nữa. Tôi nghe thấy tiếng của mùa hè — một thứ âm thanh rì rầm, sôi động và tràn đầy sức sống của hàng ngàn con côn trùng và cỏ cây. Đó là một loại ngôn ngữ mà người lớn không bao giờ thu được, vì họ mải mê với những âm thanh của trách nhiệm và lo toan.

"Hóa ra ống bơ không có dây lại nghe được nhiều thứ hơn đấy nhỉ," tôi nhận xét.

"Đúng," Tý gật đầu. "Không có dây nghĩa là không bị ràng buộc. Chúng ta có thể mang nó đi khắp nơi, thu thập những giai điệu của vương quốc chúng mình."

Mạng lưới ống bơ của chúng tôi giờ đây trở thành một bộ sưu tập âm thanh vô giá. Mỗi đứa giữ một cái ống bơ "chứa" một loại âm thanh riêng. Cái Tí giữ tiếng hoa nở (nó bảo tiếng hoa nở nghe như tiếng thở nhẹ của một em bé). Hùng "Đô" giữ tiếng dế chọi (nghe rất hào hùng và thiện chiến). Còn tôi, tôi giữ tiếng gió thổi qua rặng tre — thứ âm thanh luôn làm tôi muốn bay lên.

Chúng tôi nhận ra rằng, giao tiếp không nhất thiết phải là nói cho nhau nghe. Đôi khi, chỉ cần cùng nhau lắng nghe một thứ gì đó, chúng tôi đã hiểu nhau hơn bất cứ lời nói nào truyền qua dây thừng.

Người lớn vẫn tiếp tục sống trong thế giới của những cuộc điện thoại bận rộn, những lời cãi vã và những bí mật giấu trong bình hoa. Họ bị trói buộc bởi những sợi dây vô hình của công việc và nghĩa vụ. Còn chúng tôi, những kẻ cao một mét linh năm phân, đã chọn cách cắt đứt những sợi dây đó để được tự do nghe thấy những điều tuyệt diệu nhất của thế gian.

"Các cậu này," thằng Tý bỗng hỏi khi nắng đã tắt. "Sau này khi có điện thoại thật, các cậu có còn dùng ống bơ không?"

"Có chứ," cái Tí khẳng định. "Vì điện thoại thật không chứa được tiếng hoa nở đâu."

"Tớ cũng thế," Hùng "Đô" nói thêm. "Điện thoại thật làm sao mà áp vào lỗ tai để nghe tiếng dế được."

Tôi nhìn cái ống bơ của mình, nay đã lấm lem bùn đất và mất đi lớp giấy màu trang trí. Nó không còn là một thiết bị viễn thông tinh vi nữa, nó chỉ là một mẩu kim loại rỗng tuếch. Nhưng trong trí tưởng tượng của tôi, nó là một kho tàng.

Đêm đó, tôi không còn nghe lén ba mẹ nữa. Tôi nằm trong màn, áp cái ống bơ vào tai và lắng nghe tiếng màn rung rinh trong gió quạt. Tôi thấy mình bình yên lạ lùng. Không có bí mật nào cần phải giữ, không có sổ đỏ nào cần phải lo. Chỉ có tôi và những rung động nhẹ nhàng của cuộc sống.

Ba tôi đi ngang qua phòng, thấy tôi vẫn ôm cái ống bơ đi ngủ, ba mỉm cười và khẽ chỉnh lại màn cho tôi. "Nghe thấy gì không Mùi?" Ba thì thầm.

"Con nghe thấy tiếng ba đang yêu con ạ," tôi đáp, mắt vẫn nhắm nghiền.

Ba tôi lặng đi một giây, rồi ba thơm lên trán tôi. "Tiếng đó là tiếng rõ nhất đấy, con trai."

Hóa ra, công nghệ viễn thông vĩ đại nhất không nằm ở ống bơ hay dây thừng, mà nằm ở sự thấu hiểu. Khi chúng ta thực sự muốn lắng nghe bằng trái tim, mọi sợi dây đều trở nên thừa thãi. Và ở vương quốc của những đứa trẻ, chúng tôi luôn có những kênh tần số riêng để nhận ra tình yêu, ngay cả khi nó không được phát ra thành lời.

Sáng mai, tôi sẽ rủ thằng Tý đi "thu âm" tiếng nắng sớm. Chúng tôi sẽ mang những cái ống bơ rỗng của mình ra giữa cánh đồng, mở to miệng ống để đón lấy những tia nắng đầu tiên. Người lớn sẽ bảo chúng tôi điên khùng, nhưng chúng tôi biết rằng, nắng cũng có tiếng nói riêng của nó – một tiếng nói ấm áp và rực rỡ mà chỉ những ai dám buông bỏ dây thừng mới có thể nghe thấy.

Tuổi thơ của chúng tôi, nhờ những cái ống bơ mất dây ấy, mà trở nên mênh mông hơn. Chúng tôi không còn bị nhốt trong những cuộc trò chuyện vụn vặt, chúng tôi đã hòa nhịp với bản giao hưởng của đất trời.

Giấc ngủ đến, nhẹ nhàng như cách âm thanh rung động trên sợi tơ. Tôi mơ thấy mình đang đứng trên một đỉnh núi cao, cầm cái ống bơ khổng lồ để nghe tiếng các vì sao đang hát. Và ở đỉnh núi bên kia, thằng Tý, thằng Hùng và cái Tí cũng đang cầm ống bơ của mình, vẫy tay chào tôi. Chúng tôi không cần dây nối, vì chúng tôi đã thuộc về nhau trong cùng một tần số của sự ngây thơ vĩnh cửu.

Cảm ơn những cái ống bơ sữa bò, cảm ơn những sợi dây thừng bị cắt đứt. Nhờ có các bạn, tôi đã hiểu rằng: Để thực sự nghe thấy thế giới, đôi khi chúng ta phải học cách im lặng và thôi đi rình mò những bí mật của người khác. Sự riêng tư của người lớn là một cánh cửa khép kín, nhưng sự kỳ diệu của thiên nhiên là một cánh cửa luôn rộng mở cho những ai biết lắng nghe bằng tâm hồn một mét.