MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Gầm Giường Có Một Kho BáuChương 12: Hạm đội giấy và những cuộc viễn chinh trên mặt nước

Dưới Gầm Giường Có Một Kho Báu

Chương 12: Hạm đội giấy và những cuộc viễn chinh trên mặt nước

2,357 từ · ~12 phút đọc

Mùa hè không chỉ có nắng cháy da đầu hay những buổi trưa ngâm mình trong chậu nhôm. Mùa hè còn có những cơn mưa rào bất chợt, những trận trút nước ào ạt biến sân nhà tôi thành một đại dương thu nhỏ và con mương sau nhà thành một dòng Amazon cuồn cuộn phù sa. Khi người lớn tất bật chạy ra sân thu dọn quần áo, che chắn chuồng gà với vẻ mặt lo âu về sự ẩm ướt, thì Liên minh Đa Bang lại nhìn thấy ở đó một cơ hội ngàn vàng: Thời khắc để hạ thủy hạm đội hùng mạnh nhất lịch sử xóm nhỏ.

"Một nhà thám hiểm thực thụ không thể chỉ đi bộ trên cạn," thằng Tý "Mắt Tròng" dõng dạc tuyên bố khi chúng tôi đang trú mưa dưới hiên nhà, vây quanh là hàng xấp giấy báo cũ và những trang vở đã viết hết từ năm ngoái. "Chúng ta cần chinh phục đại dương. Chúng ta cần những chiến hạm có thể vượt qua sóng dữ để tiến tới những vùng đất chưa có trên bản đồ."

Thế là, xưởng đóng tàu Đa Bang chính thức đi vào hoạt động. Khác với những đứa trẻ khác chỉ biết gấp loại thuyền mui đơn giản, chúng tôi – những nhà kỹ nghệ quân sự tài ba – đã nghiên cứu ra hàng loạt mẫu mã tối tân. Thằng Tý phụ trách đóng "Thiết giáp hạm" bằng loại giấy bìa cứng lấy từ bìa lịch cũ, nó bảo loại này chịu được va đập cao. Thằng Hùng "Đô" chuyên về "Tàu sân bay", những chiếc thuyền to bản, phẳng lì để có thể chở theo những đội quân bằng kiến hoặc những viên sỏi làm vũ khí. Cái Tí "Điệu" thì chăm chút cho "Du thuyền hoàng gia" với những dải ruy băng hồng và những bông hoa dâm bụt gắn ở mũi tàu.

Riêng tôi, tôi trung thành với "Tàu ngầm cảm tử" – những chiếc thuyền nhỏ, gọn, được bôi một lớp nhựa thông hoặc nến sáp quanh đáy để chống thấm nước.

"Này Mùi, sao mày lại bôi nến vào đáy thuyền?" Hùng "Đô" thắc mắc khi thấy tôi hì hục hơ nến chảy ra rồi phết lên giấy.

"Để nó trường tồn với thời gian," tôi đáp, giọng đầy vẻ thông thái. "Giấy gặp nước thì mềm, nhưng giấy bọc sáp thì sẽ thành thép vĩnh cửu. Con tàu này của tao sẽ đi xuyên qua cơn mưa này mà không bị chìm."

Khi cơn mưa bắt đầu ngớt, chỉ còn lại những hạt li ti rơi xuống mặt nước xao động, chúng tôi bắt đầu cuộc hành quân ra phía con mương sau nhà. Mặt nước mương thường ngày phẳng lặng giờ đây đang chảy xiết, bọt tung trắng xóa ở những chỗ có gạch đá nhô lên. Đối với chúng tôi, đó chính là eo biển Magellan đầy hiểm nguy.

"Chuẩn bị! Ba, hai, một... Hạ thủy!" Thằng Tý hô lớn.

Hàng chục chiếc thuyền giấy đủ màu sắc, hình dáng đồng loạt rời khỏi đôi bàn tay nhỏ bé của chúng tôi, lao mình vào dòng nước đục ngầu. Cảnh tượng thật huy hoàng. Những chiếc "Thiết giáp hạm" của Tý dẫn đầu, kiêu hãnh vượt qua những con sóng nhỏ. "Du thuyền" của cái Tí lướt đi một cách duyên dáng như những cánh hoa trôi. Hạm đội của chúng tôi dàn hàng ngang, chiếm lĩnh cả mặt mương.

"Nhìn kìa! Tàu của tớ đang vượt qua dải san hô (thực chất là một bụi cỏ ven bờ)!" Cái Tí reo lên, nhảy cẫng sung sướng.

Nhưng đại dương không bao giờ hiền hòa mãi mãi. Khi hạm đội đi đến đoạn mương thắt nút, nơi có một ống cống cũ chảy ra, dòng nước bỗng xoáy mạnh. Những chiếc tàu giấy bắt đầu chao đảo. Chiếc "Tàu sân bay" của Hùng "Đô" do quá nặng nề đã bị một con sóng đánh úp, chìm lỉm trong tích tắc.

"Ôi không! Đội quân kiến của tớ!" Hùng kêu khóc, nhìn theo những quân cờ sỏi rơi xuống đáy mương.

Tiếp sau đó là những chiếc thuyền của cái Tí. Giấy báo gặp nước bắt đầu ngấm dần, những dải ruy băng hồng trở nên nặng nề, kéo sụp cả mạn tàu. Chúng biến thành những mẩu giấy nát, bị cuốn trôi vào họng cống đen ngòm.

Chỉ còn lại "Thiết giáp hạm" của Tý và "Tàu ngầm bọc sáp" của tôi. Chúng tôi chạy dọc theo bờ mương, mồm không ngừng cổ vũ, tay cầm những cành củi dài để "cứu hộ" mỗi khi tàu bị kẹt vào đám rác rưởi.

"Cố lên Thần Sấm! Cố lên Đại Dương Xanh!"

Cuộc hải chiến trở thành một cuộc đua sinh tồn. Con tàu của Tý rất kiên cường, nhưng rồi lớp bìa cứng cũng không chịu nổi sức ép của dòng nước xoáy. Nó bị xé rách một mảng lớn ở mũi và bắt đầu quay vòng vòng trước khi biến mất. Cuối cùng, chỉ còn chiếc tàu bọc sáp của tôi vẫn lầm lũi tiến về phía trước. Nó nhỏ bé nhưng lỳ lợm, nước không thể thấm vào lớp sáp bảo vệ.

"Mùi ơi, tàu của mày là bất tử rồi!" Tý trầm trồ khen ngợi.

Tôi cảm thấy lòng tự hào dâng cao tột độ. Tôi thấy mình như một đô đốc lừng lẫy vừa giành chiến thắng trong một trận đánh lịch sử. Nhưng niềm vui chẳng tày gang. Khi con tàu của tôi đi đến đoạn mương đổ ra ao lớn, mặt nước bỗng trở nên mênh mông và tĩnh lặng. Không còn dòng chảy xiết thúc đẩy, con tàu đứng yên giữa những đám bèo lục bình.

Tôi đứng trên bờ, nhìn con tàu "bất tử" của mình đơn độc giữa mặt ao rộng lớn. Nó không chìm, nhưng nó cũng không đi đến đâu cả. Nó bị bao vây bởi những lá bèo khổng lồ, trông nhỏ bé và tội nghiệp đến lạ kỳ.

"Này, thế là nó về đích rồi chứ nhỉ?" Hùng "Đô" hỏi, giọng vẫn còn buồn vì mất hạm đội.

"Đích ở đâu?" Tôi tự hỏi. "Đích là đại dương xanh thẳm hay là một góc ao tù túng?"

Chúng tôi ngồi xuống bãi cỏ ven ao, nhìn những mẩu giấy vụn còn sót lại của các con tàu khác đang từ từ tan biến. Có một nỗi buồn man mác xâm chiếm tâm hồn. Những con tàu đẹp đẽ nhất, rực rỡ nhất lại là những con tàu chìm sớm nhất. Còn con tàu bọc sáp xù xì của tôi, dù tồn tại lâu nhất, cuối cùng lại bị mắc kẹt trong sự cô độc.

"Các cậu này," cái Tí "Điệu" lên tiếng, tay vân vê một cánh hoa dâm bụt vừa nhặt được. "Tớ nghĩ là những con tàu kia không hẳn là chết đâu. Chúng đã tan vào nước, trở thành một phần của dòng sông, và có lẽ chúng đang trôi ra biển thật sự dưới dạng những sợi giấy li ti."

Thằng Tý gật đầu, nó lấy một hòn đá ném nhẹ xuống nước, tạo ra những vòng tròn đồng tâm: "Có lẽ đẹp nhất không phải là việc sống lâu nhất, mà là việc đã từng lướt đi một cách oai hùng nhất. Con tàu của cái Tí tuy chỉ sống được năm phút, nhưng trong năm phút đó, nó là chiếc tàu đẹp nhất mà dòng mương này từng thấy."

Tôi nhìn lại con tàu của mình. Nó vẫn ở đó, lạnh lùng và cứng cáp nhờ lớp sáp. Nhưng tôi chợt nhận ra mình không còn thích nó nữa. Sự "bất tử" của nó khiến nó tách biệt khỏi dòng chảy. Trong khi những con tàu khác chấp nhận sự mong manh để được hòa quyện vào thiên nhiên, thì con tàu của tôi lại cố gắng chống lại nó bằng lớp vỏ bọc nhân tạo.

"Tớ hiểu rồi," tôi nói, tay nhặt một cành cây kéo con tàu bọc sáp vào bờ. "Sự bất tử mà không có hành trình thì cũng chỉ là một sự giam cầm. Tớ sẽ dỡ lớp sáp này ra, và ngày mai, tớ sẽ đóng một con tàu bằng giấy vở bình thường. Tớ muốn nó được trôi, được thấm nước, và được tan đi cùng với bạn bè của nó."

Ba tôi từ trong nhà đi ra, tay cầm hai cái nón lá. Ba nhìn bốn đứa trẻ đang ngồi buồn thiu ven ao, xung quanh là những "xác tàu" giấy. "Sao thế các đô đốc? Thất trận rồi à?"

"Dạ, tàu của chúng con chìm hết rồi ba ạ," tôi đáp. "Chỉ còn một con tàu không chịu chìm, nhưng nó cũng chẳng chịu đi."

Ba ngồi xuống cạnh chúng tôi, nhìn ra mặt ao phẳng lặng sau cơn mưa. Ánh nắng le lói cuối ngày chiếu xuống mặt nước, tạo nên những vệt kim cương lấp lánh. "Các con biết không, cuộc đời cũng giống như những con tàu giấy này vậy. Ai cũng muốn mình thật cứng cáp, thật bền bỉ để vượt qua bão tố. Nhưng đôi khi, chính sự mong manh mới làm nên vẻ đẹp. Nếu một bông hoa không bao giờ héo, người ta sẽ không thấy nó quý giá. Nếu một con tàu giấy không bao giờ tan, người ta sẽ quên mất nó vốn được tạo ra từ những giấc mơ nhẹ tênh."

Ba cầm con tàu bọc sáp của tôi lên, nhìn lớp sáp sần sùi: "Con đã bảo vệ nó quá kỹ, Mùi ạ. Khi con bảo vệ một thứ gì đó quá mức, con vô tình tước đi của nó cơ hội được trải nghiệm cuộc đời. Hãy cứ để nó là giấy, hãy cứ để nó được ướt. Nỗi buồn của một con tàu chìm luôn ý nghĩa hơn sự trống rỗng của một con tàu không bao giờ ra khơi."

Lời của ba làm chúng tôi thấy nhẹ lòng hơn nhiều. Hóa ra, thất bại của hạm đội không phải là một bi kịch, mà là một phần của trò chơi. Sự tan biến của những chiếc thuyền giấy là cách để chúng nhường chỗ cho những giấc mơ mới, những con tàu mới sẽ được đóng vào ngày mai.

Chúng tôi kéo nhau về nhà khi hoàng hôn bắt đầu nhuộm đỏ rặng tre. Trong túi của mỗi đứa không còn hạm đội hùng mạnh nào nữa, chỉ có những ngón tay vẫn còn vương mùi giấy ẩm và nhựa thông. Nhưng trong đầu chúng tôi, những bản thiết kế cho "Thế hệ tàu giấy 2.0" đã bắt đầu hình thành.

"Ngày mai tớ sẽ gấp tàu bằng lá tre," thằng Tý hào hứng. "Lá tre thì không bao giờ ngấm nước theo kiểu của giấy, nó sẽ lướt đi như những con cá thực thụ."

"Còn tớ sẽ dùng lá bàng khô!" Hùng "Đô" nói thêm. "Lá bàng to như cái thuyền thúng, tớ sẽ chở cả một vương quốc kiến qua ao."

Cái Tí "Điệu" thì cười khúc khích: "Tớ sẽ không dùng ruy băng nữa. Tớ sẽ thêu hoa trực tiếp lên lá sen. Thuyền lá sen thì chắc chắn là du thuyền hạng nhất rồi."

Ở độ cao một mét linh năm phân, chúng tôi học được rằng: Mất mát không đáng sợ, đáng sợ là khi chúng ta không còn muốn bắt đầu lại. Những con tàu giấy có thể tan đi trong nước, nhưng khát khao chinh phục đại dương trong chúng tôi thì càng lúc càng lớn mạnh. Mỗi cơn mưa rào không còn là một nỗi phiền toái, mà là một lời mời gọi từ những vùng đất xa xôi.

Người lớn thường sợ những thứ tạm bợ. Họ xây nhà bằng gạch đá, làm cầu bằng bê tông, và cố gắng tích trữ những thứ bền vững. Họ quên mất rằng có những niềm vui chỉ tồn tại trong khoảnh khắc, như vị ngọt của một cây kẹo bông nhanh tan, hay vẻ đẹp của một hạm đội giấy lướt đi trong năm phút dưới cơn mưa mùa hạ. Họ quá mải mê xây dựng những "con tàu bọc sáp" cho cuộc đời mình mà quên mất cách để bản thân được hòa mình vào dòng chảy của cảm xúc.

Đêm đó, tôi nằm nghe tiếng mưa nhỏ giọt từ hiên tranh. Tôi không còn tiếc con tàu bất tử của mình nữa. Tôi thấy mình đang lướt đi trên mặt nước, không cần vỏ bọc, không cần sáp nến. Tôi là một sợi giấy nhỏ, tan vào dòng phù sa, trôi qua những cánh đồng, những rặng bần, tiến ra phía cửa biển mênh mông nơi mặt trời lặn xuống.

Tôi mơ thấy mình gặp lại tất cả những con tàu đã chìm chiều nay. Chúng không biến mất, chúng đang tụ họp lại dưới đáy đại dương ký ức, kể cho nhau nghe về những giây phút huy hoàng khi còn được lướt trên mặt mương xóm nhỏ. Và con tàu bọc sáp của tôi cũng ở đó, nhưng lớp sáp đã biến mất, nó trở nên nhẹ nhàng và thanh thoát hơn bao giờ hết.

Sáng mai, khi mặt trời lên và những vũng nước trên sân bắt đầu khô lại, chúng tôi sẽ lại tụ tập dưới gốc cây đa. Chúng tôi sẽ lại gấp, lại đóng, và lại hy vọng. Bởi vì vương quốc Đa Bang không được xây dựng trên sự vĩnh cửu, nó được xây dựng trên những điều dang dở đầy kiêu hãnh.

Tuổi thơ là một chuỗi những hạm đội giấy bị chìm, để rồi từ đó, chúng tôi học được cách đóng những con tàu thật sự cho cuộc đời mình sau này. Những con tàu không sợ ướt, không sợ tan, vì chúng biết rằng đích đến không phải là bờ bên kia, mà là chính hành trình rực rỡ dưới cơn mưa.

Cảm ơn những trang vở cũ, cảm ơn những giọt nước mưa và cảm ơn cả lớp sáp nến đã dạy cho tôi về sự mong manh quý giá của cuộc đời. Tôi nhắm mắt lại, thấy mình đã sẵn sàng cho cơn mưa tiếp theo.