MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Gầm Giường Có Ngăn KéoChương 14: KỲ THI TOÁN HỌC VÀ NHỮNG CON SỐ BIẾT BAY

Dưới Gầm Giường Có Ngăn Kéo

Chương 14: KỲ THI TOÁN HỌC VÀ NHỮNG CON SỐ BIẾT BAY

2,021 từ · ~11 phút đọc

Người lớn thường nói rằng "Kiến thức là sức mạnh", nhưng đối với tôi và thằng Tí Sứt, kiến thức – đặc biệt là môn Toán – thường giống như một tảng đá đè nặng lên đôi cánh của những con chim xanh trong lòng chúng tôi. Sau những ngày rong ruổi ngoài bãi sông và đắp đê cùng Thần Phù Sa, chúng tôi bị kéo tuột trở lại thực tại bằng một thông báo sấm sét của cô Nguyệt: Kỳ thi giữa kỳ sẽ diễn ra vào sáng thứ Hai.

"Thế là hết, Mùi ạ." – Tí Sứt than vãn khi chúng tôi ngồi trên bậc thềm lớp học, tay cầm cuốn sách giáo khoa đầy những vết mực loang lổ – "Tao có thể tính được bao nhiêu viên bi cần thiết để đổi lấy một con diều sáo, nhưng tao không thể hiểu tại sao cái vòi nước này chảy vào bể lại phải có một cái vòi khác chảy ra cùng lúc. Người lớn nhà này bị làm sao thế nhỉ? Sao không khóa bớt một vòi lại cho đỡ tốn tiền nước?"

Tôi nhìn vào bài toán "vòi nước chảy vào bể" mà Tí Sứt vừa nhắc tới. Quả thực, đó là một trong những nghịch lý lớn nhất của tuổi thơ. Tại sao chúng tôi phải mất công tính toán thời gian cái bể đầy khi mà thực tế chẳng ai dại gì mở cả hai vòi như thế?

"Tao nghĩ cô Nguyệt muốn dạy chúng mình về sự kiên nhẫn." – Tôi cố gắng tìm một lý do tích cực, dù chính tôi cũng đang rối mù với những con số – "Hoặc là cô muốn chúng mình hiểu rằng cuộc đời luôn có những thứ bù trừ cho nhau. Niềm vui chảy vào thì nỗi buồn chảy ra, kiểu vậy."

Tí Sứt bĩu môi, nó lấy chiếc bút chì gặm nham nhở ra để tập tính phép nhân:

"Tao chỉ thấy điểm kém chảy vào còn roi mây của ba tao thì chực sẵn chảy ra thôi."

Sáng thứ Hai đến với một bầu không khí căng thẳng bao trùm cả lớp 3A. Tiếng chim hót ngoài rặng phi lao dường như cũng nhỏ lại, nhường chỗ cho tiếng sột soạt của giấy bút và tiếng đập thình thịch của những trái tim bé nhỏ. Cô Nguyệt bước vào lớp, hôm nay cô không cười dịu dàng như mọi khi. Cô mang theo một xấp đề thi trắng tinh, có mùi mực mới hăng hắc – thứ mùi mà chúng tôi gọi là "mùi của định mệnh".

"Các em trật tự. Cất hết sách vở vào ngăn bàn. Tuyệt đối không được trao đổi." – Giọng cô vang lên, dõng dạc và nghiêm nghị.

Tôi nhận tờ đề thi. Những con số bắt đầu nhảy múa trước mắt tôi. Bài toán số một: Tính diện tích một mảnh vườn hình chữ nhật. Tôi nhắm mắt lại. Thay vì những con số 15m và 20m, tôi thấy mảnh vườn của bà nội với những gốc khế già và những vạt hoa mười giờ rực rỡ.

"Nếu mảnh vườn này có diện tích lớn thế này, mình sẽ trồng được bao nhiêu cây phi lao nhỉ?" – Tôi lầm bầm.

Tôi bắt đầu thực hiện phép nhân. Những con số khô khốc bỗng nhiên trở nên sinh động. Tôi tưởng tượng mỗi con số là một đội quân kiến đang vác những hạt đường phèn về tổ. Số 5 nhân với số 4 là hai mươi con kiến đang xếp hàng. Tôi viết kết quả vào giấy với một sự hưng phấn kỳ lạ. Hóa ra, Toán học không chỉ là những ký hiệu vô hồn, nó là cách để chúng ta đo đạc lại thế giới tưởng tượng của chính mình.

Ở bàn bên cạnh, thằng Tí Sứt đang cắn bút đến mức cái vỏ nhựa sắp nát vụn. Nó nhìn vào bài toán đố về vận tốc của hai chiếc xe đạp đi ngược chiều nhau. Tôi biết nó đang nghĩ gì. Nó chắc chắn đang tự hỏi tại sao hai người đó không dừng lại ở giữa đường để rủ nhau đi bắn bi cho rồi, việc gì phải đi ngược chiều nhau cho tốn sức mà lại còn bắt nó phải tính toán.

Tôi khẽ huých tay nó, nhưng cô Nguyệt đã nhìn thấy. Ánh mắt cô sắc như một lưỡi dao, khiến tôi lập tức cúi gằm mặt xuống tờ giấy.

Bài toán cuối cùng là bài toán "ngôi sao", dành cho những đứa trẻ muốn chinh phục điểm mười. Đề bài yêu cầu tính số lượng gạch cần thiết để lát kín một sân chơi. Tôi chợt nhớ về Phù Sa Thành của chúng tôi ở bãi sông. Chúng tôi đã dùng bao nhiêu viên đá cuội để xây nên con đê vẩy rồng?

Tôi bắt đầu vẽ nháp những viên gạch. Tôi không tính theo công thức khô khan trong sách, tôi tính theo cách mà chú Hùng thợ rèn đã chỉ cho tôi khi chú xếp gạch lò lò nung.

"Mỗi viên gạch là một viên gạch, nhưng khi xếp lại với nhau, chúng là một pháo đài." – Tôi thầm nghĩ.

Tiếng chuông báo hết giờ vang lên như một tiếng nổ lớn. Cô Nguyệt đi thu bài. Khi đi ngang qua chỗ tôi, cô dừng lại nhìn vào tờ giấy đầy những hình vẽ nháp li ti ở lề của tôi. Cô không nói gì, chỉ mỉm cười nhẹ – một nụ cười bí ẩn khiến lòng tôi bớt lo lắng đi phần nào.

Giờ ra chơi, chúng tôi lao ra sân trường như những tù nhân vừa được ân xá. Thằng Tí Sứt ngồi phịch xuống gốc bàng, mặt dài thượt:

"Tao tiêu rồi Mùi ơi. Bài toán xe đạp, tao tính ra kết quả là hai chiếc xe gặp nhau ở... dưới lòng sông. Tao chắc chắn là tao tính sai chỗ nào đó, hoặc là hai thằng đó lái xe kém quá."

Tôi bật cười, vỗ vai nó:

"Biết đâu đấy là xe đạp nước thì sao? Đừng lo, quan trọng là mày đã 'chiến đấu' hết mình mà."

Cái Tí Điệu từ lớp bên cạnh chạy sang, nó trông có vẻ rất hớn hở:

"Tụi mày làm được bài không? Bài tả người thân tao tả cô Nguyệt đấy! Tao viết là cô có giọng nói của chim xanh và ánh mắt của một vị thẩm phán công minh."

"Tả cô Nguyệt ngay trước mặt cô á? Mày khôn thế Tí Điệu!" – Tí Sứt tặc lưỡi thán phục.

Ba ngày sau, cô Nguyệt trả bài thi. Cả lớp im phăng phắc. Cô bắt đầu đọc điểm từ thấp lên cao. Thằng Tí Sứt nhận bài với con điểm 5 đỏ chót. Nó thở phào nhẹ nhõm, vì 5 điểm nghĩa là không bị ba đánh đòn, chỉ bị mắng "nhẹ" khoảng một tiếng đồng hồ thôi.

"Và người có điểm số cao nhất lớp, với một cách giải toán rất... lạ lùng, đó là bạn Mùi." – Cô Nguyệt công bố.

Tôi bước lên nhận bài. Con điểm 10 nằm ngay ngắn đầu trang giấy. Cô Nguyệt giữ tôi lại một chút, cô nói nhỏ chỉ đủ cho tôi nghe:

"Cô rất thích cách con vẽ những viên gạch ở lề giấy. Toán học cần sự chính xác, nhưng nó cũng cần cả sự tưởng tượng nữa. Đừng bao giờ để những con số làm con quên mất mảnh vườn của bà nhé."

Tôi trở về chỗ ngồi, lòng lâng lâng như đang bay trên những đám mây. Tôi nhìn sang thằng Tí Sứt, nó đang mải mê vẽ thêm một cái... bánh xe dự phòng vào bài toán hai chiếc xe đạp của nó.

"Này Mùi, tao nghĩ ra rồi." – Tí Sứt thì thầm – "Tao sai vì tao không tính đến việc gió thổi từ phía rặng phi lao sẽ đẩy chiếc xe đi nhanh hơn. Lần sau tao sẽ cộng thêm 'vận tốc của gió' vào bài làm."

Tôi cười, nhận ra rằng điểm số thực ra không quan trọng bằng việc chúng tôi đã học được cách nhìn nhận những con số theo cách riêng của mình. Toán học không phải là một "nhà tù" như chúng tôi vẫn tưởng, nó là một ngôn ngữ khác để chúng tôi trò chuyện với thế giới.

Chiều hôm đó, tôi mang tờ điểm 10 về khoe với ba. Ba nhìn tờ giấy rất lâu, rồi ba xoa đầu tôi, đôi bàn tay thô ráp của ba bỗng trở nên ấm áp lạ kỳ:

"Giỏi lắm con trai. Con đã bắt đầu hiểu được quy luật của những con số rồi đấy. Nhưng nhớ nhé, trong cuộc đời, có những thứ không thể tính toán được bằng phép nhân hay phép chia đâu."

"Thứ gì hả ba?"

"Đó là lòng tốt và tình yêu thương. Những thứ đó nếu đem chia đi thì nó sẽ nhân đôi lên, chứ không bao giờ mất đi cả."

Tôi lặng người suy nghĩ về lời ba nói. Một phép toán kỳ lạ mà không cuốn sách giáo khoa nào nhắc tới: Chia để nhân lên. Tôi nhớ đến việc bà ngoại cái Tí chia khúc cá cho con Mướp, nhớ đến việc mẹ chia mẩu bánh quy cho đàn kiến. Hóa ra, gia đình tôi chính là một lớp học toán vĩ đại nhất.

Tôi chui vào ngăn kéo dưới gầm giường, lấy tờ đề thi ra, cẩn thận gấp nó lại thành một con chim giấy. Tôi đặt nó cạnh mảnh sắt rỉ của Thần Phù Sa.

"Đây là con chim toán học." – Tôi thầm thì – "Nó sẽ bay đến rặng phi lao để kể cho đàn chim xanh nghe rằng, những con số ở thế giới loài người cũng biết hót."

Ngày thi đã qua, nỗi sợ hãi cũng tan biến. Chúng tôi lại được tự do quay về với vương quốc của phù sa và chuông gió. Nhưng từ nay, khi nhìn những hàng cây hay những viên gạch, tôi không chỉ thấy hình dáng của chúng, tôi còn thấy những nhịp điệu toán học ẩn giấu bên trong.

Thằng Tí Sứt chạy sang, tay cầm một nắm hạt ngô:

"Mùi ơi! Ra rặng phi lao đi! Tao vừa tính toán được rằng nếu mình treo thêm ba cái lon nữa ở hướng Đông Bắc, tiếng chuông sẽ vang đến tận nhà bác Tám đấy!"

"Mày tính bằng công thức nào thế?" – Tôi cười hỏi.

"Công thức 'Ước lượng của một thằng sứt răng'!"

Chúng tôi lại lên đường, những bước chân sáo rộn ràng trên con đường làng. Kỳ thi giữa kỳ đã dạy chúng tôi một bài học quan trọng: Kiến thức không phải để nhốt chúng tôi vào những bức tường, mà để chúng tôi xây dựng những pháo đài kiên cố hơn cho những giấc mơ của mình.

Thế giới người lớn có thể khô khan với những tờ hóa đơn, nhưng đối với những đứa trẻ biết "vẽ thêm gạch vào lề giấy" như chúng tôi, mỗi con số đều là một nốt nhạc, và mỗi phép tính đều là một cuộc phiêu lưu.

Tôi nhìn lên bầu trời, nơi những đám mây đang trôi lững lờ. Tôi tự hỏi diện tích của một đám mây là bao nhiêu? Nhưng rồi tôi lắc đầu mỉm cười. Có những thứ không cần phải tính toán, chỉ cần cảm nhận bằng trái tim là đủ.

Mùa hè vẫn còn dài, và ngăn kéo kỉ niệm của tôi vẫn còn nhiều chỗ trống để chứa đựng những "con số biết bay" của ngày hôm nay. Ngày mai, tôi sẽ rủ Tí Sứt đi đo độ dài của dòng sông Hồng bằng... những bước chân sáo. Đó chắc chắn sẽ là một bài toán khó nhất thế giới, nhưng chúng tôi sẽ giải được, vì chúng tôi có vận tốc của niềm vui và diện tích của sự hồn nhiên làm hành trang.

Tuổi thơ là một bài toán đố tuyệt đẹp mà đáp số cuối cùng luôn là một nụ cười. Và tôi, sẽ không bao giờ để bất kỳ một "vòi nước chảy ra" nào làm cạn kiệt đi cái bể chứa đầy kỉ niệm lấp lánh của mình.