MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Mái Hiên Chờ Nắng ChínChương 6: Cây khế già và những hiệp ước bất khả xâm phạm

Dưới Mái Hiên Chờ Nắng Chín

Chương 6: Cây khế già và những hiệp ước bất khả xâm phạm

1,361 từ · ~7 phút đọc

Nếu gầm bàn là vương quốc bí mật của tôi, thì cây khế già ở góc sân chính là "tòa án tối cao" của cả đám trẻ xóm Cây Khế. Đó là một cây khế cổ thụ, thân cây xù xì những u cục như những vết thương của thời gian, tán lá rộng đến mức có thể che chở cho cả mười đứa trẻ trong những trưa hè nắng gắt.

Cây khế không chỉ cho chúng tôi những chùm hoa tím li ti hay những quả khế chua đến rùng mình, mà nó còn là chứng nhân cho vô số những hiệp ước bất khả xâm phạm. Dưới gốc cây này, chúng tôi đã thề sẽ không bao giờ phản bội nhau, không bao giờ mách lẻo với người lớn về việc thằng Tí đã lén lấy trộm khoai lang của bà Năm, hay việc con Lan Điệu đã lén dùng son của mẹ nó.

"Đứa nào phản bội hiệp ước này sẽ bị biến thành con cóc ghẻ!" Thằng Tí, với tư cách là người phát ngôn, tuyên bố dõng dạc trong khi tay đang cầm một cành khế nhỏ làm quyền trượng.

"Và phải bị phạt không được ăn khế chua trong vòng một tháng!" Con Lan bổ sung thêm một hình phạt mà theo nó là cực hình nhất trên đời.

Chúng tôi cùng đặt tay lên thân cây khế, cảm nhận lớp vỏ thô ráp và hơi mát của nhựa cây. Đối với chúng tôi, cây khế không phải là một thực vật vô tri. Nó là một vị thần già nua, hiền hậu, luôn lắng nghe những lời thề thốt trẻ con của chúng tôi với một sự kiên nhẫn đáng kinh ngạc.

Người lớn thường nhìn cây khế và chỉ thấy những vấn đề. Bố tôi bảo: "Cây này già quá rồi, rễ nó làm nứt hết sân, hay là chặt đi để xây thêm cái chuồng gà?". Mẹ tôi thì phàn nàn: "Lá khế rụng đầy sân, quét mãi không hết, quả thì chua loét chẳng ai ăn".

Mỗi khi nghe thấy từ "chặt", trái tim tôi lại thắt lại. Họ muốn chặt đi tòa án của chúng tôi, chặt đi nơi trú ẩn của những giấc mơ, chỉ để đổi lấy một cái chuồng gà hay một cái sân sạch sẽ. Người lớn thật thực tế đến mức tàn nhẫn. Họ sẵn sàng hy sinh một linh hồn già cỗi để lấy một chút tiện nghi nhỏ mọn.

"Bố ơi, bố đừng chặt cây khế!" Tôi năn nỉ, mắt rơm rớm nước.

"Nó già quá rồi con, để lâu bão to nó đổ vào nhà thì khổ." Bố trả lời, giọng đầy lý trí.

"Nhưng nó là bạn của con! Nó còn che nắng cho con chơi mà!"

Bố nhìn tôi, rồi nhìn cây khế. Có lẽ bố chợt nhớ ra ngày xưa bố cũng từng trèo lên cái cây này để trốn bà nội mỗi khi bị đòn. Bố thở dài, hạ chiếc rìu xuống: "Thôi được rồi, để bố tỉa bớt cành đi cho nhẹ máy. Nhưng con phải hứa là không được trèo cao quá, ngã là bố chặt thật đấy!"

Tôi mừng rỡ như vừa cứu được một vị anh hùng. Từ đó, cây khế càng trở nên thiêng liêng hơn trong mắt tôi.

Một buổi chiều, khi nắng đã nhạt màu trên những chùm quả mọng, thằng Tí bỗng hỏi tôi một câu đầy triết lý: "Bi này, mày có nghĩ cây khế này biết đau không? Mỗi lần mình khắc tên lên thân nó, liệu nó có khóc không?"

Tôi nhìn những vết khắc "Bi + Tí" đã mờ đi theo thời gian trên vỏ cây. Tôi bỗng thấy hối hận. Chúng tôi thường dùng những vật sắc nhọn để đánh dấu sự hiện diện của mình, mà chẳng bao giờ hỏi xem đối phương có đồng ý hay không.

"Chắc là có đấy Tí ạ. Nhưng cây khế hiền lắm, nó không nói ra thôi."

Chúng tôi quyết định sửa sai bằng cách mang nước ra tưới cho cây và bón cho nó những mẩu bánh quy còn sót lại (dù tôi biết chắc chắn kiến sẽ ăn hết trước khi cây kịp cảm nhận). Chúng tôi còn làm một "Hiệp ước bảo vệ môi trường" đầu tiên của xóm, quy định rằng không đứa nào được bẻ cành khế khi không cần thiết, và phải xin phép cây trước khi hái quả.

Cây khế già dường như hiểu được lòng thành của chúng tôi. Năm đó, nó ra hoa nhiều hơn hẳn. Những thảm hoa tím rụng đầy sân, đẹp như một giấc mơ. Chúng tôi nằm dưới gốc cây, nhìn qua kẽ lá lên bầu trời xanh, và cảm thấy mình thật giàu có. Chúng tôi không có tiền, không có đồ chơi đắt tiền, nhưng chúng tôi có cả một "người bạn" khổng lồ luôn đứng đó bảo vệ mình.

Cuộc sống thường nhật ở xóm nhỏ cứ thế trôi qua. Những đứa trẻ lớn lên, những hiệp ước dần bị lãng quên dưới áp lực của những bài kiểm tra và những kỳ vọng của người lớn. Thằng Tí không còn nhắc đến chuyện biến thành cóc ghẻ, con Lan Điệu bắt đầu biết dùng son thật sự chứ không cần lấy trộm của mẹ nữa.

Nhưng cây khế vẫn đứng đó. Nó vẫn già nua, vẫn xù xì, và vẫn lặng lẽ chứng kiến những thế hệ trẻ con khác đến và đi.

Có lần tôi về thăm nhà sau nhiều năm lăn lộn ở thành phố. Cây khế vẫn còn đó, nhưng nó trông nhỏ bé hơn nhiều so với trong ký ức của tôi. Phải chăng cây đã co lại, hay vì tâm hồn tôi đã phình to ra với bao nhiêu lo toan, khiến những thứ kỳ diệu xưa kia trở nên tầm thường?

Tôi tiến lại gần, đặt tay lên lớp vỏ cũ kỹ. Vết khắc "Bi + Tí" ngày nào giờ chỉ còn là một vết sẹo mờ căm, không thể đọc ra chữ. Tôi mỉm cười, một nụ cười đắng chát. Chúng ta luôn muốn để lại dấu ấn của mình trên cuộc đời này, nhưng thời gian là một cục tẩy tàn nhẫn nhất. Nó xóa nhòa mọi tên tuổi, mọi lời thề, chỉ để lại những vết sẹo mà chỉ những ai từng trải qua mới có thể nhận ra.

"Bác ơi, khế này chua lắm, bác hái làm gì?" Đứa cháu nhỏ của tôi chạy ra, nhìn tôi bằng ánh mắt tò mò.

Tôi nhìn nó, rồi nhìn những quả khế vàng mọng trên cao: "Khế này không phải để ăn đâu cháu. Khế này để nhớ."

Đứa bé ngơ ngác không hiểu. Làm sao nó hiểu được rằng, dưới gốc cây này, từng có một vị vua và một phi hành gia đã ký một hiệp ước bảo vệ thế giới? Làm sao nó hiểu được rằng, vị chua của quả khế chính là vị của tuổi thơ – cái vị mà khi còn nhỏ ta thường nhăn mặt chê bai, nhưng khi lớn lên lại thèm thuồng tìm kiếm trong những giấc mơ?

Tôi chợt nhận ra, cây khế chính là hiện thân của sự bao dung. Nó đứng đó, chịu đựng những vết khắc của chúng tôi, chịu đựng sự ghẻ lạnh của người lớn, chỉ để hoàn thành sứ mệnh duy nhất của nó: làm cái mỏ neo cho ký ức.

Người ta có thể chặt đi một cái cây, nhưng không ai có thể chặt đi cái bóng của nó trong tâm hồn mình. Và chừng nào cây khế còn đứng đó, chừng nào những đứa trẻ vẫn còn tìm đến nó để thề thốt, thì thế giới này vẫn còn một nơi thật sự an toàn – nơi mà những hiệp ước không bao giờ bị phản bội bởi tiền bạc hay danh vọng.

Tôi lặng lẽ nhặt một cánh hoa tím rụng trên vai áo, gói kỹ vào ví. Đó là "phần thưởng" của tòa án tối cao dành cho một đứa trẻ đã lỡ lớn, một lời nhắc nhở rằng: dù đi đâu về đâu, tôi vẫn luôn có một chỗ ngồi dưới bóng râm của sự chân thành.