Trong thế giới của chúng tôi, sự phân chia giai cấp không dựa trên giàu nghèo hay địa vị xã hội của bố mẹ, mà dựa trên việc ai là người có ý tưởng trò chơi hay nhất hoặc ai... xinh nhất đám. Con Lan Điệu đương nhiên chiếm giữ vị trí cao nhất. Nó không chỉ có mái tóc buộc hai bên bằng những chiếc nơ hồng lấp lánh mà còn có một khả năng thuyết phục đáng nể khiến chúng tôi luôn phải phục tùng những ý định quái đản của nó.
Một buổi chiều nắng vàng như mật, con Lan tập hợp cả bọn dưới gốc cây khế, mặt nó nghiêm trang như một vị nữ vương đang chuẩn bị ban sắc lệnh.
"Kể từ hôm nay, chúng mình sẽ chơi trò 'Vương quốc Cây Khế'. Tớ sẽ là Hoàng hậu. Thằng Bi sẽ là Thừa tướng, còn thằng Tí Sún sẽ là... quân lính bảo vệ tớ."
Tí Sún nhảy dựng lên phản đối: "Tại sao tao lại là quân lính? Tao muốn làm Vua! Thừa tướng cũng được, chứ quân lính thì cực lắm, suốt ngày phải đứng nghiêm một chỗ."
Lan Điệu lườm thằng Tí một cái sắc lẹm: "Vua phải là người cao lớn và có uy quyền. Mày sún hai cái răng cửa, cười một cái là mất hết uy quyền rồi. Quân lính là hợp với mày nhất. Mày sẽ được cầm cái cành tre làm giáo, oai lắm!"
Thế là, bằng sự logic không thể chối cãi của mình, Lan Điệu đã thiết lập một trật tự xã hội mới. Tôi, dù chẳng hiểu Thừa tướng là làm cái gì, nhưng thấy chức vụ này có vẻ nhàn hạ hơn quân lính nên gật đầu đồng ý ngay lập tức.
Hoàng hậu Lan bắt đầu công cuộc trị vì của mình bằng việc bắt chúng tôi đi thu thập "cống phẩm". Cống phẩm bao gồm những bông hoa dâm bụt đỏ rực để làm đồ trang sức cho bà, những quả khế ngọt nhất để làm thức ăn hoàng gia, và đặc biệt là những viên sỏi lấp lánh dưới mương để làm kho báu.
"Thừa tướng Bi, đi lấy cho ta cái quạt lá cọ mau! Trời nóng thế này làm sao ta trị vì được?" Lan Điệu ngồi chễm chệ trên một tảng đá phẳng, tay chống cằm ra lệnh.
Tôi lật đật chạy đi tìm cái quạt. Trong khi đó, Tí Sún phải đứng nghiêm chỉnh bên cạnh, mặt mũi hình sự, tay cầm cành tre, chốc chốc lại phải hô to: "Hoàng hậu vạn tuế!" mỗi khi có con mèo hay con chó đi ngang qua.
Trò chơi diễn ra vô cùng nghiêm túc. Chúng tôi đắm chìm trong thế giới tưởng tượng ấy đến mức quên cả thời gian. Đối với chúng tôi, con Lan thực sự là một Hoàng hậu quyền năng, và chúng tôi có trách nhiệm bảo vệ vương quốc này khỏi bất cứ mối đe dọa nào – mà chủ yếu là sự xâm nhập của mẹ tôi mỗi khi bà ra sân gọi đi tắm.
"Tâu Hoàng hậu, có quân thù đang tiến đến!" Tí Sún bỗng hét lớn, chỉ tay về phía cổng nhà.
Đó là thằng Hùng Mập xóm dưới, tay cầm một chiếc ná cao su, đang nghênh ngang đi tới. Trong thế giới của chúng tôi, Hùng Mập là đại diện cho các "thế lực thù địch" vì nó hay tranh giành bãi thả diều với chúng tôi.
Hoàng hậu Lan đứng dậy, mặt đầy vẻ kiêu hãnh: "Thừa tướng, hãy dùng mưu kế đuổi hắn đi! Quân lính, chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu!"
Tôi vò đầu bứt tai. Thừa tướng thì dùng mưu kế gì bây giờ? Tôi chợt nhớ đến những câu chuyện về Gia Cát Lượng mà ông nội hay kể. Tôi bước ra phía trước, dõng dạc nói với Hùng Mập:
"Này Hùng! Nhà ngươi vào đây làm gì? Đây là vương quốc của Hoàng hậu Lan, ngươi không có giấy thông hành, lính của ta sẽ bắn ná vào mông ngươi đấy!"
Hùng Mập cười khẩy: "Vương quốc gì mà toàn trẻ con sún răng thế này? Tao vào hái khế đấy, làm gì được tao?"
Cuộc chiến nổ ra bằng... những lời cãi vã. Chúng tôi dùng mọi vốn từ ngữ "đao to búa lớn" nhất mà mình biết được từ tivi để đe dọa đối phương. Cuối cùng, Hùng Mập cũng phải rút lui trước sự đoàn kết của chúng tôi, dù thực tế là nó bỏ đi vì mẹ nó gọi về ăn cơm.
Hoàng hậu Lan hân hoan tuyên bố: "Vương quốc thắng trận rồi! Ta sẽ ban thưởng cho các khanh mỗi người một viên kẹo mạch nha!"
Phần thưởng thực chất là những viên kẹo dẻo đã hơi chảy nước trong túi áo của nó, nhưng chúng tôi ăn một cách ngon lành như thể đó là sơn hào hải vị. Chúng tôi thấy mình thật vĩ đại, thấy tình bạn của mình thật thiêng liêng và không gì có thể lay chuyển được.
Người lớn nhìn vào cuộc vui của chúng tôi và cười bảo: "Bọn nhỏ này chơi đồ hàng mà cũng ra vẻ gớm". Họ chỉ thấy đó là một trò chơi con nít, một cách để giết thời gian. Họ không biết rằng, thông qua trò chơi đó, chúng tôi đang học cách phân vai trong xã hội, học cách bảo vệ những gì mình yêu quý, và học cả sự trung thành.
Khi chúng ta lớn lên, trò chơi "Hoàng hậu" và "Thừa tướng" không mất đi, nó chỉ chuyển sang một hình thái khác, tàn khốc và thực dụng hơn. Những người lớn cũng đang đóng vai những ông chủ, những nhà lãnh đạo, những người phục vụ. Nhưng khác với chúng tôi ngày ấy, họ đóng vai bằng sự toan tính chứ không phải bằng sự hồn nhiên. Họ chiến đấu với nhau không phải bằng những lời cãi vã vô hại, mà bằng những thủ đoạn để giành giật lợi ích.
Hoàng hậu Lan bây giờ đã là một nữ nhân viên văn phòng, hằng ngày phải cúi đầu trước những "vị vua" thực sự trong công ty. Tí Sún bây giờ là một anh lính công trình, quanh năm suốt tháng đứng giữa nắng gió, chẳng còn ai gọi là "quân lính oai phong" nữa. Còn tôi, Thừa tướng năm nào, giờ cũng chỉ là một người đàn ông quay cuồng với những kế hoạch và báo cáo.
Đôi khi gặp lại nhau, chúng tôi vẫn nhắc về vương quốc dưới gốc cây khế năm ấy. Chúng tôi cười vì sự ngây ngô của mình, nhưng trong nụ cười ấy có chút gì đó xót xa. Tại sao khi có tất cả những danh hiệu thực sự trong đời, chúng ta lại không thấy hạnh phúc bằng lúc đóng vai với những chiếc nơ hồng và những cành tre?
Có lẽ vì ngày ấy, chúng tôi biết mình đang chơi. Còn bây giờ, chúng tôi lại tưởng mình đang sống thực sự trong những vai diễn được xã hội áp đặt. Chúng tôi quên mất rằng, mọi danh hiệu rồi cũng sẽ tan biến như nắng chiều, chỉ có những viên kẹo mạch nha chia nhau trong niềm vui là còn đọng lại vị ngọt trong ký ức.
"Này Lan, nếu bây giờ chơi lại, bà vẫn muốn làm Hoàng hậu chứ?" Tôi hỏi trong một lần họp lớp.
Lan cười, nụ cười vẫn tươi tắn như ngày nào nhưng đôi mắt đã có những vết chân chim: "Thôi ông ơi, làm Hoàng hậu mệt lắm. Tôi chỉ muốn làm đứa trẻ đứng quạt cho Hoàng hậu thôi, để chẳng phải lo nghĩ gì về vương quốc cả."
Chúng tôi im lặng, nhìn nhau. Giữa quán cà phê sang trọng và tiếng nhạc xập xình, chúng tôi đều thấy mình đang đứng dưới bóng râm của cây khế già năm ấy, nơi mà một vương quốc được xây dựng bằng sự tin tưởng tuyệt đối và sụp đổ chỉ vì một tiếng gọi về ăn cơm của mẹ.
Những vị vua và hoàng hậu của tuổi thơ không bao giờ chết, họ chỉ lẩn trốn vào một ngăn kéo nào đó trong tâm hồn, chờ đợi một cơn mưa rào hay một mùi nắng quen thuộc để hiện về, nhắc nhở chúng ta rằng: thế giới này vốn dĩ là một sân chơi, và chúng ta chỉ thực sự sống khi biết chơi đùa cùng nhau một cách chân thành nhất.