2,308 từ
Trong thế giới của những đứa trẻ sống ở xóm nhỏ ven thành phố như chúng tôi, bầu trời không chỉ là nơi chứa đựng mây và nắng. Bầu trời là một đấu trường, là một sân khấu vĩ đại, và đôi khi là một "ngân hàng" lưu giữ những giấc mơ mà chúng tôi không thể cất gọn trong túi quần. Khi những cơn gió mùa hạ bắt đầu thổi mạnh qua những rặng tre, làm xao động cả mặt ao phẳng lặng, đó là lúc chúng tôi biết rằng "mùa bay" đã thực sự bắt đầu.
Thả diều không đơn thuần là một trò chơi. Đó là một nghệ thuật giao tiếp với gió. Người lớn thường bận rộn nhìn xuống mặt đất để tìm tiền bạc hoặc nhìn vào đồng hồ để kiểm tra thời gian, nhưng chúng tôi lại dành cả buổi chiều để ngửa cổ lên trời cho đến khi mỏi nhừ cả gáy. Thằng Hùng "Sứt" bảo rằng, nếu cậu nhìn lên bầu trời đủ lâu, cậu sẽ thấy những đám mây thực chất là những con cừu đang lười biếng, và những con diều chính là những sợi dây liên lạc giúp con người nói chuyện với những chú cừu ấy.
Sáng hôm đó, xóm tôi xôn xao vì thằng Hùng vừa chế tạo xong một con diều "khủng". Nó không phải loại diều bướm hay diều phượng hoàng bán sẵn ngoài chợ với những màu sắc sặc sỡ nhưng mỏng manh. Con diều của Hùng được làm từ những nan tre già ngâm nước muối cho dẻo, dán bằng giấy báo cũ và keo nếp mẹ nó nấu. Nó to bằng cả cái mâm cơm, và đặc biệt nhất là nó có một cái đuôi dài thướt tha kết bằng những dải vải vụn mà nó xin được từ tiệm may của cô Liên đầu ngõ.
"Tí ơi! Tủn ơi! Sang xem 'Đại bàng giấy' của tớ này!"
Tiếng hét của Hùng làm con chó Vàng giật mình sủa váng lên. Tôi và con Tủn chạy sang, mắt tròn mắt dẹt nhìn vật thể vĩ đại đang nằm chình ình giữa sân.
"Hùng ơi, con này to thế này thì gió nào cõng nổi?" - Tủn nghi ngờ, tay vân vê cái nơ trên tóc.
"Gió chiều nay sẽ cõng được hết! Tớ đã tính toán kỹ rồi. Tớ còn viết cả ước mơ của tớ lên cánh diều nữa đấy."
Tôi cúi xuống nhìn kỹ. Trên những dòng chữ in của tờ báo cũ, Hùng lấy bút lông viết đè lên những chữ rất to: “Tớ muốn được bay cao hơn cây đa đầu làng”. Tôi thấy ý tưởng đó hay quá, liền chạy về nhà lấy bút sang. Tủn cũng không kém cạnh, nó viết: “Tớ muốn có một tủ đầy búp bê không bao giờ hỏng”. Còn tôi, sau một hồi suy nghĩ, tôi viết vào góc cánh diều: “Con muốn ba đừng bao giờ uống cà phê đắng nữa”.
Chúng tôi tin rằng, khi con diều bay lên cao, những dòng chữ này sẽ gần với tai của ông Trời hơn, và ông sẽ dễ dàng duyệt đơn xin của chúng tôi mà không cần qua nhiều thủ tục rắc rối như cách ba tôi đi làm giấy tờ ở phường.
Buổi chiều, khi nắng đã bớt gay gắt và gió bắt đầu thổi mạnh từ phía cánh đồng, chúng tôi kéo nhau ra bãi đất trống sau đình làng. Đây là "sân bay" của cả xóm. Đã có hàng chục con diều đủ hình dáng đang chao lượn trên không trung. Có con diều sáo của ông Giáo phát ra tiếng "vi vu" trầm bổng nghe như tiếng sáo thần tiên, có những con diều bé xíu của đám trẻ nít cứ bay lên được một đoạn lại đâm đầu xuống đất như người say rượu.
"Sẵn sàng chưa Hùng?" - Tôi cầm cuộn dây thừng chắc chắn, đứng cách Hùng khoảng mười mét.
"Sẵn sàng! Một... hai... ba... Thả!"
Hùng tung con diều lên không trung. Tôi bắt đầu chạy. Tôi chạy như thể đằng sau có một bầy ong đuổi theo, đôi chân trần giẫm lên những gốc rạ khô nhức nhối nhưng tôi không quan tâm. Sợi dây trong tay tôi căng ra, rung lên bần bật. Con diều chao qua chao lại một hồi, rồi bỗng nhiên nó "bắt" được một luồng gió mạnh. Nó vút lên, cái đuôi dài bằng vải vụn uốn lượn như một con rồng giữa biển mây.
"Lên rồi! Lên rồi Tí ơi!" - Con Tủn nhảy cẫng lên vỗ tay.
Hùng chạy lại giật lấy dây từ tay tôi. Nó khéo léo điều khiển, nới dây ra từng chút một. Con diều càng lúc càng nhỏ lại, chỉ còn là một vệt đen mờ ảo trên nền trời xanh thẫm, nhưng niềm vui của chúng tôi thì cứ thế lớn dần lên, phình to ra như một quả bóng bay trong lồng ngực.
"Cậu nhìn kìa Hùng! Ước mơ của tụi mình đang bay qua ngọn cây đa rồi đấy!"
Tôi chỉ tay lên trời. Ở độ cao đó, con diều không còn là giấy báo và nan tre nữa. Nó là một thực thể sống, một sứ giả mang theo hy vọng của ba đứa trẻ nhếch nhác.
Nhưng bầu trời không phải lúc nào cũng dịu dàng. Bỗng nhiên, một cơn gió lốc từ đâu thổi tới, dữ dội và bất ngờ. Con diều của Hùng bị quăng quật mạnh mẽ. Sợi dây thừng – thứ mà chúng tôi tin là không thể đứt – bỗng phát ra một tiếng "phựt" khô khốc.
Chúng tôi đứng lặng người. Con diều tự do, nhưng là một sự tự do cay đắng. Nó không còn sợi dây ràng buộc, nó lộn vòng mấy vòng rồi bị gió cuốn đi xa mãi, rơi hút vào phía rừng tràm tối sẫm phía chân trời.
Thằng Hùng đứng chết trân, tay vẫn còn cầm cái ống cuốn dây rỗng tuếch. Mắt nó đỏ hoe. Con Tủn thì òa khóc nức nở:
"Mất rồi! Ước mơ của tớ mất rồi! Búp bê của tớ bay đi mất rồi Tí ơi!"
Tôi cũng thấy một nỗi buồn dâng lên nghẹn ứ ở cổ họng. Con diều mang theo lời cầu nguyện về tách cà phê của ba tôi đã biến mất. Phải chăng ông Trời không muốn nghe chúng tôi nói? Hay là ước mơ của chúng tôi quá nặng làm con diều đứt dây?
Trên đường về, xóm nhỏ bỗng trở nên im lìm lạ thường. Thằng Hùng không nói một lời, nó cứ lầm lũi đi đầu, cái ống cuốn dây đập vào đùi kêu "lạch cạch" như một nhịp điệu tang tóc cho "Đại bàng giấy".
"Đừng khóc nữa Tủn. Mai tụi mình lại làm con khác." - Tôi an ủi, dù chính tôi cũng thấy lời nói của mình thật thiếu sức thuyết phục.
"Nhưng con đó là con to nhất, đẹp nhất..." - Tủn sụt sịt, chiếc nơ xanh cũng rũ xuống buồn bã.
Khi chúng tôi về đến đầu ngõ, thấy ông Giáo đang ngồi uống trà trước hiên. Ông nhìn thấy bộ dạng thảm hại của ba đứa, liền gọi lại.
"Sao thế các chiến sĩ? Diều đứt dây rồi à?"
Hùng gật đầu, môi mím chặt để không bật khóc.
"Dạ, nó bay mất vào rừng tràm rồi ông ạ. Bao nhiêu công sức, bao nhiêu ước mơ đều mất sạch."
Ông Giáo đặt chén trà xuống, nhìn chúng tôi bằng đôi mắt hiền từ bao dung. Ông không cười nhạo nỗi buồn của chúng tôi như cách một số người lớn khác vẫn làm.
"Các con ạ, thả diều cũng giống như việc mình lớn lên vậy. Sợi dây là thực tại, còn con diều là ước mơ. Nếu không có sợi dây giữ lại, diều sẽ bay mất và rơi xuống. Nhưng nếu không có gió và khát vọng bay cao, diều chỉ là một đống giấy vụn nằm chết trên mặt đất."
Ông dừng lại một chút, xoa đầu thằng Hùng.
"Việc con diều đứt dây không có nghĩa là ước mơ biến mất. Nó chỉ có nghĩa là ước mơ đó đã được tự do hoàn toàn. Nó đã mang những dòng chữ của các con đi khắp thế gian, gieo vào mây, vào gió. Biết đâu, ở một nơi nào đó xa xôi, có ai đó nhặt được con diều và họ sẽ thực hiện ước mơ đó cho các con?"
Chúng tôi nhìn ông Giáo, lời ông nói như một liều thuốc giảm đau kỳ diệu. Hóa ra, đứt dây không phải là thất bại, mà là một sự chuyển giao. Ước mơ không mất đi, nó chỉ thay đổi hình thái từ một tờ giấy báo sang một niềm tin vô hình.
"Thế ông ơi, liệu ba cháu có bớt uống cà phê đắng không ạ?" - Tôi hỏi, lòng vẫn còn vướng bận.
Ông Giáo cười khà khà:
"Ba cháu uống cà phê đắng vì ba cháu là người lớn. Nhưng nếu cháu tặng ba một nụ cười thật ngọt mỗi sáng, thì vị đắng của cà phê cũng sẽ biến thành vị ngọt của tình thương thôi. Chẳng cần con diều nào phải bay tới chỗ ông Trời đâu."
Tối hôm đó, tôi thấy ba ngồi ở hiên nhà, vẫn với tách cà phê quen thuộc. Tôi tiến lại gần, không hỏi về vị đắng nữa, mà chủ động đấm lưng cho ba.
"Ba ơi, hôm nay diều của con bị đứt dây rồi. Nó bay đi tìm ông Trời để bảo ông đừng bắt ba làm việc mệt quá đấy."
Ba giật mình, đặt tách cà phê xuống, kéo tôi vào lòng. Mùi cà phê trộn lẫn với mùi mồ hôi của ba tỏa ra ấm áp.
"Thế à? Thảo nào chiều nay ba thấy trong lòng nhẹ nhõm lạ thường. Chắc là do con diều của Tí đã mang bớt nỗi lo của ba đi rồi."
Tôi mỉm cười, áp mặt vào vai ba. Tôi nhận ra một triết lý vĩ đại: Ước mơ của chúng tôi không cần phải thành hiện thực theo đúng cách chúng tôi muốn. Chỉ cần chúng tôi dám viết nó ra và dám nhìn nó bay cao, tâm hồn chúng tôi đã được cứu rỗi khỏi những điều nhỏ nhen của cuộc đời rồi.
Người lớn thường sợ thất bại, sợ những sợi dây bị đứt, sợ những kế hoạch bị phá sản. Họ thà giữ con diều nằm yên trong tủ kính còn hơn là để nó đối mặt với gió lốc. Nhưng tôi thấy họ thật sai lầm. Một con diều không được bay thì không còn là diều nữa. Và một con người không có ước mơ để được "đứt dây" một lần trong đời thì thật là tẻ nhạt.
Sáng hôm sau, tôi thấy thằng Hùng "Sứt" đã đứng trước cổng nhà tôi. Tay nó cầm một xấp giấy báo mới và những nan tre vừa vót xong.
"Tí ơi! Đi làm con 'Phượng hoàng lúa' thôi! Lần này tớ sẽ dùng dây dù, loại dây dai nhất mà ba tớ hay dùng để buộc hàng ấy!"
Con Tủn cũng chạy sang, tay cầm theo một nắm ruy băng đỏ chói.
"Tớ sẽ làm đuôi diều thật dài, để nếu nó có đứt dây, nó cũng giống như một dải lụa tiên trên trời!"
Chúng tôi lại bắt đầu một chu kỳ mới. Những nan tre lại được uốn cong, keo nếp lại được nấu sôi, và những ước mơ mới lại được viết lên mặt giấy. Lần này, Hùng viết: “Tớ muốn trở thành thợ làm diều giỏi nhất thế giới”. Tủn viết: “Tớ muốn tất cả trẻ con đều có diều để thả”. Còn tôi, tôi viết: “Con muốn ngày nào ba cũng cười như tối hôm qua”.
Cánh đồng sau đình làng lại rộn ràng tiếng cười nói. Những con diều lại bay lên, kiêu hãnh và đầy khát vọng. Gió vẫn thổi, và chúng tôi vẫn chạy. Chúng tôi không còn sợ dây đứt nữa. Vì chúng tôi hiểu rằng, bầu trời rộng lớn kia đủ chỗ cho tất cả những con diều bị lạc đường, và mỗi lần một con diều bay đi, là một lần tâm hồn chúng tôi được mở rộng ra thêm một chút.
Thế giới của chúng tôi lộn xộn, đầy rẫy những trò nghịch ngợm và những sự cố bất ngờ. Nhưng chính trong sự lộn xộn đó, những giá trị đẹp đẽ nhất lại nảy mầm. Một con diều giấy có thể rách, một sợi dây thừng có thể đứt, nhưng niềm tin vào những điều kỳ diệu thì sẽ mãi vững bền như ngọn cây đa đầu làng sau bao mùa giông bão.
Mùa hè của tôi vẫn rực rỡ dưới những cánh diều. Và tôi biết, dù sau này có lớn lên, có phải đối mặt với những "sợi dây" vô hình của cơm áo gạo tiền, tôi cũng sẽ luôn giữ cho mình một con diều trong tâm tưởng. Để mỗi khi cảm thấy ngột ngạt, tôi sẽ lại thả nó lên bầu trời ký ức, nơi có ông Giáo, có thằng Hùng, có con Tủn và những ước mơ bay bổng không bao giờ tắt.
Dưới mái hiên có nắng đang nhảy dây, có một nhóm bạn đang mải mê dán giấy. Và trên cao kia, gió vẫn đang chờ đợi để cõng những hy vọng của chúng tôi đi xa, thật xa...
Hóa ra, ý nghĩa của việc thả diều không nằm ở việc con diều bay cao bao nhiêu, mà nằm ở việc chúng ta đã cùng nhau đứng dưới bầu trời đó, cùng ngước nhìn về một hướng và cùng tin vào một điều tốt đẹp. Đó chính là "chiếc vé" quý giá nhất để quay về tuổi thơ, nơi mọi nỗi buồn đều có thể được gió cuốn đi và mọi niềm vui đều có thể bắt đầu từ một mảnh giấy báo cũ.