MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDƯỚI MÁI HIÊN CÓ NẮNG ĐANG NHẢY DÂYChương 9: BẢN THẢO CỦA NHỮNG BỨC THƯ TÌNH ĐẦU ĐỜI

DƯỚI MÁI HIÊN CÓ NẮNG ĐANG NHẢY DÂY

Chương 9: BẢN THẢO CỦA NHỮNG BỨC THƯ TÌNH ĐẦU ĐỜI

2,272 từ

Trong từ điển của một đứa trẻ tám tuổi, khái niệm "tình yêu" là một thứ gì đó vô cùng trừu tượng, nó lơ lửng giữa việc chia cho nhau một nửa cái bánh bao và việc không mách lẻo với cô giáo khi đứa kia lỡ tay vẽ bậy lên bàn. Nhưng thế giới của chúng tôi bắt đầu có những chấn động nhẹ khi thằng Hùng "Sứt" bỗng nhiên trở nên lầm lì, hay ngồi thẩn thơ nhìn vào hư không và đặc biệt là nó không còn hứng thú với việc đi đào giun câu cá nữa.

Sự việc bắt đầu vào một buổi chiều rực nắng, khi một cô bạn mới chuyển đến xóm tôi. Cô ấy tên là Lan, có đôi mắt to tròn và hai cái má lúm đồng tiền sâu hoắm mỗi khi cười. Lan không giống con Tủn – đứa con gái sẵn sàng trèo cây hay đánh nhau với chúng tôi để giành bi. Lan dịu dàng như một nhành hoa huệ, và mỗi khi Lan đi ngang qua, thằng Hùng bỗng nhiên đứng nghiêm như một pho tượng, cái răng sứt của nó dường như cũng cố gắng giấu nhẹm đi sau bờ môi mím chặt.

"Tí này, cậu có nghĩ là... Lan thích màu gì không?"

Hùng hỏi tôi khi hai đứa đang ngồi trên cành khế. Câu hỏi của nó làm tôi suýt nữa thì rơi xuống đất vì kinh ngạc. Đây là lần đầu tiên "Đại tướng quân" của vương quốc Đa Già quan tâm đến sở thích thẩm mỹ của một ai đó thay vì quan tâm đến độ nảy của viên bi ve.

"Chắc là màu hồng. Con gái ai chẳng thích màu hồng." - Tôi trả lời đại khái.

"Không đúng! Tớ thấy Lan hay đeo một cái cặp màu xanh da trời. Chắc Lan thích bầu trời."

Hùng thở dài, một tiếng thở dài đầy vẻ u sầu của một thi sĩ lỗi lạc. Nó lôi từ trong túi áo ra một tờ giấy nhăn nhúm, trên đó chi chít những dòng chữ nhảy múa như những con cào cào bị gãy chân.

"Tớ định viết thư cho Lan. Nhưng tớ không biết bắt đầu thế nào. Tớ đã viết được câu: 'Chào Lan, tớ là Hùng Sứt, tớ có thể cho Lan mượn cái ná cao su của tớ không?' nhưng tớ thấy nó... thô lỗ quá."

Tôi cầm tờ giấy của Hùng lên đọc. Thú thật, nếu tôi là Lan, tôi cũng sẽ thấy cái ná cao su là một lời đề nghị mang tính đe dọa hơn là tình cảm. Tôi quyết định sẽ trở thành "Cố vấn tình yêu" cho thằng bạn thân, mặc dù kinh nghiệm của tôi cũng chỉ dừng lại ở việc xem mấy bộ phim sến súa cùng mẹ vào buổi tối.

"Hùng ạ, thư tình là phải nói về những điều cao siêu. Cậu không thể đem ná cao su ra làm quà tặng được. Cậu phải viết về mây, về gió, hoặc về việc cậu thấy Lan giống như một... con bướm xinh đẹp."

Hùng gật đầu lia lịa, nó lấy bút ra và bắt đầu hì hục viết dưới sự hướng dẫn của tôi.

“Lan thân mến, Hôm nay trời nắng đẹp, tớ thấy Lan đi ngang qua ngõ nhà tớ. Lan trông giống như một con bướm đang bay, nhưng Lan không có cánh nên Lan phải đi bộ. Tớ thấy Lan cười rất đẹp, đẹp hơn cả lúc tớ tìm thấy một viên bi hổ phách. Nếu Lan đồng ý, chiều nay tớ sẽ dẫn Lan đi xem bầy kiến di cư. Đó là một cảnh tượng rất vĩ đại. Ký tên: Hùng (người có cái răng sứt nhưng trái tim rất thật lòng).”

Chúng tôi đọc lại bức thư đó ít nhất là mười lần. Tôi thấy nó khá ổn, vừa có tính miêu tả, vừa có tính gợi mở về một buổi hẹn hò mang tầm vóc thiên nhiên học. Thế nhưng, vấn đề lớn nhất là làm sao để đưa bức thư này đến tay Lan mà không bị người lớn phát hiện.

"Hay là cậu cứ xông thẳng vào nhà Lan rồi đưa cho bạn ấy?" - Tôi hiến kế.

"Không được! Ba Lan trông dữ lắm, ông ấy lúc nào cũng cầm một cái roi mây to tướng để đuổi mấy con gà. Tớ mà vào chắc ông ấy tưởng tớ vào trộm xoài mất."

Cuối cùng, chúng tôi quyết định nhờ đến "đặc phái viên" tin cậy nhất: Con Tủn. Tủn vốn là bạn gái duy nhất trong nhóm, nó có quyền được vào nhà Lan chơi mà không bị nghi ngờ.

Khi nghe chúng tôi trình bày kế hoạch, con Tủn cười sặc sụa. Nó cầm bức thư lên, đọc xong rồi nhìn thằng Hùng bằng ánh mắt như nhìn một sinh vật lạ.

"Hùng ơi, cậu viết thư hay là cậu viết báo cáo tình hình bầy kiến thế? Viết thế này Lan nó cười cho thối mũi!"

"Cười cái gì! Tí bảo viết thế mới là cao siêu!" - Hùng đỏ mặt cự tuyệt.

Tủn thở dài, cái điệu bộ già dặn của nó lại hiện ra:

"Thôi được rồi, vì tình bạn, tớ sẽ giúp. Nhưng các cậu phải trả công tớ bằng một túi kẹo mạch nha đấy nhé."

Kế hoạch được triển khai. Tủn mang bức thư giấu trong túi váy, hiên ngang bước vào nhà Lan. Tôi và Hùng đứng nép sau hàng rào dâm bụi, tim đập thình thịch như tiếng trống trường.

Năm phút trôi qua... mười phút trôi qua. Chúng tôi thấy Tủn và Lan ngồi trên hiên nhà, Lan đang cầm tờ giấy và... Lan cười. Lan cười rất tươi, đôi má lúm đồng tiền hiện rõ mồn một dưới nắng chiều. Hùng đứng bên cạnh tôi, tay nắm chặt hàng rào, miệng lẩm bẩm:

"Lan cười rồi! Lan thích bức thư của tớ rồi Tí ơi!"

Nhưng nụ cười đó bỗng tắt lịm khi ba của Lan từ trong nhà bước ra. Ông nhìn tờ giấy trên tay Lan, rồi ông cầm lấy nó đọc. Mặt ông biến đổi từ ngạc nhiên sang nghiêm nghị, rồi ông nhìn ra phía hàng rào nơi chúng tôi đang ẩn nấp.

"Hai thằng nhóc kia! Có giỏi thì vào đây mà nói chuyện về bầy kiến, sao lại đứng lén lút ngoài kia thế?"

Tiếng hét của ba Lan làm chúng tôi hồn siêu phách lạc. Chúng tôi vắt chân lên cổ mà chạy. Hùng chạy nhanh đến nỗi nó suýt nữa thì đâm sầm vào gốc cây khế, còn tôi thì trượt chân ngã một cú đau điếng xuống vũng bùn.

Tối hôm đó, Hùng sang nhà tôi với khuôn mặt thất thần. Nó ngồi bệt xuống sân, nhìn con chó Vàng đang mải mê gặm xương.

"Thế là hết rồi Tí ạ. Ba Lan biết rồi. Chắc ông ấy sẽ không bao giờ cho Lan chơi với tớ nữa. Tình yêu đầu đời của tớ đã chết yểu vì một bầy kiến."

Tôi nhìn thằng bạn, thấy tội nghiệp cho nó vô cùng. Tôi chợt nhận ra rằng người lớn thật là tàn nhẫn. Họ không hiểu rằng một bức thư tình của đứa trẻ tám tuổi thực chất chỉ là một lời mời gọi sự kết bạn chân thành nhất. Họ luôn nhìn mọi thứ qua lăng kính của sự ngăn cấm và lo xa.

"Đừng buồn Hùng ạ. Ít nhất là Lan đã cười. Điều đó chứng tỏ Lan không ghét cậu."

Sáng hôm sau, khi tôi đang ngồi học bài thì thấy con Tủn chạy sang, mặt nó hớn hở lạ thường.

"Này, cái Lan gửi lại cho thằng Hùng cái này nè!"

Tủn đưa ra một mảnh giấy nhỏ, được gấp thành hình một con thuyền buồm rất khéo léo. Tôi gọi ngay thằng Hùng sang. Hai đứa chúng tôi run rẩy mở con thuyền ra. Bên trong là nét chữ mềm mại, tròn trịa của Lan:

“Chào Hùng Sứt, Tớ không thích xem kiến đâu, tớ sợ kiến đốt lắm. Nhưng tớ rất thích cái thuyền này. Ba tớ bảo Hùng viết chữ hơi xấu nhưng câu 'trái tim thật lòng' nghe cũng được. Chiều nay Hùng và Tí sang nhà tớ ăn ổi nhé, ba tớ bảo sẽ không dùng roi mây đâu, chỉ dùng để... hái ổi thôi. Ký tên: Lan.”

Thằng Hùng cầm tờ giấy mà mặt nó rạng rỡ như một đóa hoa hướng dương. Nó nhảy cẫng lên, cái răng sứt lộ ra trông vừa ngộ nghĩnh vừa đáng yêu. Nó không còn là một "thi sĩ u sầu" nữa, nó lại là thằng Hùng phá phách thường ngày, nhưng có thêm một chút gì đó dịu dàng hơn.

"Tí ơi! Đi hái ổi thôi! Lan mời chúng mình ăn ổi kìa!"

Chúng tôi đi đến nhà Lan với một tâm trạng hoàn toàn khác. Ba của Lan đón chúng tôi ở cổng. Ông không dữ dằn như chúng tôi tưởng. Ông chỉ cười khà khà, dùng chiếc roi mây dài ngoằng khều những quả ổi chín mọng từ trên cao xuống cho chúng tôi.

"Mấy đứa nhỏ này, yêu với đương cái gì. Cứ học giỏi rồi sang đây bác cho ăn ổi cả mùa. Còn thằng Hùng, lần sau viết thư nhớ dùng giấy kẻ ngang cho chữ nó thẳng nhé, nhìn như kiến bò thế kia Lan nó dịch không ra đâu."

Chúng tôi ngồi dưới gốc cây ổi, ăn những miếng ổi giòn tan chấm với muối ớt. Lan ngồi cạnh con Tủn, hai đứa con gái cứ ríu rít chuyện trường lớp. Hùng ngồi cạnh tôi, nó chẳng nói gì nhiều, chỉ thỉnh thoảng lén nhìn Lan rồi lại mỉm cười một mình.

Buổi chiều hôm đó, tôi chợt nhận ra một triết lý về tình cảm đầu đời của trẻ con. Nó không phải là những lời thề thốt sống chết, cũng chẳng phải là những nỗi đau quằn quại như trong tiểu thuyết. Nó đơn giản chỉ là một lời mời ăn ổi, là một con thuyền giấy được gấp bằng sự trân trọng, và là sự tha thứ của người lớn đối với những ngây ngô của tuổi thơ.

"Tí ơi, cậu thấy Lan có đẹp hơn bầy kiến không?" - Hùng thì thầm vào tai tôi khi chúng tôi trên đường về.

"Đẹp hơn nhiều, Hùng ạ. Và ổi nhà Lan cũng ngọt hơn mận nhà Tủn nữa."

Hai đứa tôi cười vang cả con ngõ nhỏ. Tôi chợt thấy thương cho những bức thư tình không bao giờ gửi mà tôi cất trong hộp sắt. Có lẽ tôi nên dũng cảm như thằng Hùng, cứ gửi đi những suy nghĩ của mình, dù nó có ngớ ngẩn đến đâu. Vì biết đâu, phía sau những hàng rào dữ dằn của người lớn, luôn có một cây ổi chín mọng đang chờ đợi những tấm lòng chân thật.

Người lớn thường nói "tình yêu trẻ con là tình yêu bọ xít", ý họ là nó chẳng có giá trị gì và sẽ chóng qua. Nhưng họ quên mất rằng, cảm giác hồi hộp khi chờ đợi một con thuyền giấy trả lời, hay niềm vui sướng tột độ khi được một người bạn mỉm cười lại, chính là những cảm xúc thuần khiết nhất mà họ đã đánh mất từ lâu trên con đường trở nên "trưởng thành".

Tôi nhìn lên bầu trời, mây vẫn trôi lững lờ. Tôi thấy mình thật may mắn khi vẫn còn được sống trong cái thế giới mà một quả ổi có thể hóa giải mọi nỗi lo âu, và một nụ cười của một cô bạn mới có thể làm bừng sáng cả một mùa hè.

Mùa hè này, thằng Hùng không còn là người chế tạo mây, nó đã trở thành "nhà thám hiểm vườn ổi". Và tôi, tôi vẫn là người sửa chữa thời gian, nhưng tôi sẽ không vặn ngược thời gian lại nữa. Tôi muốn thời gian cứ trôi chậm lại như thế này thôi, để chúng tôi được tận hưởng vị ổi ngọt lịm và những rung động trong sáng nhất của cuộc đời.

Mẹ tôi thấy tôi về, miệng còn dính muối ớt, mẹ hỏi:

"Lại đi ăn trực nhà ai đấy con?"

"Con đi ăn ổi của tình bạn mẹ ạ. Ngọt lắm mẹ ơi!"

Mẹ cười, bảo tôi đi tắm rửa. Tôi vừa tắm vừa nghêu ngao hát một bài hát không tên. Tôi biết rằng, bản thảo những bức thư tình đầu đời có thể sẽ bạc màu theo thời gian, nhưng dư vị của buổi chiều hôm nay sẽ còn mãi bám vào ký ức của tôi như mùi hương ổi chín thoang thoảng trong gió chiều.

Dưới mái hiên có nắng đang nhảy dây, có một cậu bé đang mơ về những con thuyền giấy chở đầy niềm vui. Và thế giới, dù có lộn xộn đến đâu, vẫn luôn dành một chỗ thật yên bình cho những tâm hồn biết yêu thương một cách ngây ngô như thế.

Hóa ra, bí mật của hạnh phúc không nằm ở những điều lớn lao. Nó nằm ở việc dám mở lòng mình ra, dám viết những dòng chữ vụng về, và dám tin rằng thế giới này luôn dịu dàng với những ai chân thật. Cảm ơn Lan, cảm ơn ba Lan, và cảm ơn cái răng sứt của thằng Hùng đã giúp tôi nhận ra bài học quý giá này.

Ngày mai, tôi sẽ viết một bức thư cho chính mình, nhưng không gửi cho tương lai nữa. Tôi sẽ gửi cho hiện tại, để nhắc nhở mình rằng: "Tí ơi, hãy cứ sống thật vui, vì mỗi ngày đều là một quả ổi chín mọng đang chờ con hái xuống."