MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDƯỚI MÁI HIÊN CÓ NẮNG ĐANG NHẢY DÂYChương 8: BỮA TIỆC CỦA NHỮNG GIẤC MƠ VÀ SỰ TƯỞNG TƯỢNG

DƯỚI MÁI HIÊN CÓ NẮNG ĐANG NHẢY DÂY

Chương 8: BỮA TIỆC CỦA NHỮNG GIẤC MƠ VÀ SỰ TƯỞNG TƯỢNG

2,160 từ

Người lớn thường đánh giá sự giàu có bằng con số trong tài khoản, nhưng ở xóm nhỏ của tôi, sự giàu có được đo bằng độ dài của những câu chuyện "bịa" và khả năng biến một củ khoai lang nướng thành một bữa đại tiệc cung đình. Tôi luôn cảm thấy tiếc cho ba mẹ mình, những người chỉ ăn khi thấy đói và ngủ khi thấy mệt. Họ đã quên mất rằng, việc ăn một bát cơm trắng cũng có thể trở thành một chuyến thám hiểm đến vương quốc của thần lúa nếu ta biết cách nhắm mắt lại và tưởng tượng.

Hôm đó là một buổi chiều thứ Bảy, cái nóng như muốn nung chảy cả những viên gạch bát tràng ngoài sân. Ba mẹ tôi đều đi vắng để lo công chuyện ở tỉnh, để lại tôi cùng một "ngân sách" eo hẹp là vài nghìn lẻ và một rổ khoai sống mẹ đã rửa sạch. Đối với người lớn, đây là một buổi chiều buồn tẻ và đơn điệu. Nhưng với tôi, thằng Hùng "Sứt" và con Tủn, đây lại là cơ hội vàng để tổ chức một cuộc hội nghị thượng đỉnh của những giấc mơ.

"Tí này, hôm nay chúng mình không ăn khoai luộc đâu nhé. Ăn thế thì bình thường quá, giống y hệt ngày thường của người lớn vậy."

Con Tủn đứng dưới gốc cây bưởi, tay cầm một chiếc lá chuối đã khô. Nó quấn chiếc lá quanh đầu làm vương miện, trông vừa kiêu kỳ vừa nực cười.

"Thế cậu muốn ăn gì? Nhà tớ chỉ còn khoai và một ít đường cát thôi."

Thằng Hùng "Sứt" ngồi xổm bên đống củi khô, nó đang cố gắng dùng hai hòn đá quẹt vào nhau để tạo ra lửa, mặc dù túi nó có sẵn cái bật lửa ga của ba nó. Nó bảo dùng đá quẹt mới giống người tiền sử, mà người tiền sử thì không bao giờ bị đau bao tử vì lo nghĩ chuyện tiền nong.

"Chúng mình sẽ tổ chức một 'Bữa tiệc Hoàng gia trên mây'. Khoai lang nướng sẽ là đùi cừu của xứ sở Ba Tư, còn nước lọc pha đường sẽ là rượu vang lấy từ đỉnh núi Tuyết."

Ý tưởng của con Tủn luôn mang hơi hướng của những bộ phim truyền hình mà nó hay xem lén cùng bà nội. Nhưng tôi và thằng Hùng tán thành ngay lập tức. Chúng tôi bắt đầu công cuộc chuẩn bị.

Chiến trường... à không, nhà bếp hoàng gia được đặt ngay dưới gốc cây khế già sau nhà. Thằng Hùng phụ trách khâu nhóm lửa. Nó hì hục quẹt đá một hồi, mồ hôi nhễ nhại, cuối cùng cũng phải lén lấy cái bật lửa ga ra "trợ giúp" vì đá ở xóm tôi có vẻ không có tính chiến đấu cao cho lắm.

"Lửa lên rồi! Các thần dân hãy mang lễ vật lại đây!"

Hùng hét lên, mặt nó dính đầy nhọ nồi, trông giống một vị tướng vừa trở về từ một trận hỏa công. Tôi mang rổ khoai lại. Chúng tôi không cho khoai vào nồi, mà vùi thẳng vào đống tro nóng. Đó là cách nấu ăn nguyên thủy nhất, nơi mà hương vị của món ăn được nhào nặn bởi khói, bụi và sự kiên nhẫn.

Trong khi đợi khoai chín, chúng tôi bắt đầu bày biện "phòng đại tiệc". Những chiếc lá chuối xanh mướt được trải ra làm khăn trải bàn. Con Tủn khéo léo hái những bông hoa dâm bụt đỏ rực cắm vào một cái vỏ chai bia cũ để làm bình hoa trang trí. Nó còn cẩn thận rải những cánh hoa khế tím nhạt lên "khăn trải bàn", biến không gian dưới gốc cây trở nên lộng lẫy một cách kỳ quái.

"Bây giờ, mỗi người phải kể về một giấc mơ vĩ đại nhất của mình. Ai kể hay nhất sẽ được miếng khoai to nhất và cháy cạnh nhất!"

Tủn tuyên bố, nó ngồi xuống với tư thế của một nữ hoàng đang chuẩn bị nghe tấu trình.

Thằng Hùng "Sứt" lên tiếng trước. Nó nhìn vào đám lửa đang bập bùng, đôi mắt hiện lên vẻ xa xăm:

"Sau này lớn lên, tớ sẽ không làm Đại tướng quân nữa. Tớ sẽ làm một người chế tạo mây. Tớ sẽ chế ra những đám mây hình con rồng cho con trai tớ cưỡi, mây hình cái bánh bao cho những người nghèo đói, và đặc biệt là mây hình một cái ô khổng lồ để che nắng cho mẹ tớ mỗi khi mẹ đi chợ xa."

Tôi nhìn thằng Hùng. Bình thường nó hay đánh nhau, hay giành bi của bạn, nhưng trong giấc mơ của nó, mẹ nó luôn là người đứng ở vị trí ưu tiên nhất. Hóa ra cái răng sứt của nó không làm giảm đi sự ngọt ngào trong tâm hồn nó chút nào.

Đến lượt con Tủn. Nó chỉnh lại cái vương miện lá chuối, hắng giọng:

"Tớ sẽ làm một người thu gom những tiếng khóc. Tớ sẽ mang một cái lọ thủy tinh thật to đi khắp thế gian. Hễ thấy ai khóc, tớ sẽ hứng lấy những giọt nước mắt đó, mang về nhà nấu thành một loại siro đặc biệt. Ai uống vào sẽ thấy lòng mình nhẹ tênh và tự nhiên muốn bật cười. Tớ sẽ đặt tên nó là 'Siro Lãng Quên Nỗi Buồn'."

Tôi ngẩn ngơ trước giấc mơ của Tủn. Người lớn luôn bảo chúng tôi "đừng có khóc nhè", nhưng họ chẳng bao giờ chỉ cho chúng tôi cách để xử lý những giọt nước mắt đó. Con Tủn thì khác, nó muốn biến nỗi đau thành một thứ vị ngọt.

Cuối cùng là tôi. Tôi nhìn lên những kẽ lá khế, nơi nắng chiều đang dần nhạt màu.

"Tớ muốn làm một người sửa chữa thời gian. Tớ sẽ mang theo một cái tua-vít thần kỳ. Khi thấy ba tớ quá vội vã, tớ sẽ vặn cho thời gian chậm lại một chút để ba có thể ngồi chơi cá ngựa với tớ. Khi thấy mẹ tớ buồn vì một vết nhăn mới trên mặt, tớ sẽ vặn thời gian quay ngược lại mười năm để mẹ mãi mãi xinh đẹp như trong tấm ảnh cưới treo trên tường."

Ba đứa chúng tôi im lặng. Dưới gốc cây khế, mùi khoai nướng bắt đầu tỏa ra thơm lừng, quyện với mùi khói củi khô. Đó là mùi của sự ấm áp, mùi của một buổi chiều không có sự giám sát của người lớn, nơi chúng tôi có thể tự do trở thành bất cứ ai.

Thằng Hùng dùng cái que khều những củ khoai đen thui ra khỏi đống tro. Nó đập đập cho sạch bụi, rồi bẻ đôi một củ khoai to nhất. Khói bốc lên nghi ngút, để lại lớp ruột vàng ươm, bở tơi.

"Mời Nữ hoàng và Quan đại thần dùng tiệc!"

Hùng chìa miếng khoai cho Tủn và tôi. Chúng tôi cầm miếng khoai nóng hổi, vừa thổi vừa ăn. Vị ngọt lịm của khoai lang hòa với vị đắng nhẹ của lớp vỏ cháy tạo nên một hương vị mà tôi dám cá là không có khách sạn năm sao nào có được.

"Chà, đùi cừu Ba Tư hôm nay tuyệt quá!" - Tủn xuýt xoa, miệng nó dính đầy nhọ nồi đen xì nhưng mắt nó thì sáng rực.

"Rượu vang đỉnh núi Tuyết cũng rất mát!" - Tôi nâng cái bát nhựa đựng nước đường lên, uống một ngụm đầy sảng khoái.

Trong khoảnh khắc đó, chúng tôi không còn là những đứa trẻ nhếch nhác ở một xóm nhỏ nghèo nàn. Chúng tôi thực sự là những vương tôn công tử đang thưởng thức những tinh hoa của đất trời. Sự tưởng tượng đã biến không gian chật hẹp của khu vườn thành một đế chế rộng lớn, nơi không có bài tập về nhà, không có những lời quát mắng, và không có những lo toan về ngày mai.

Nhưng bữa tiệc nào cũng phải tàn. Khi những củ khoai cuối cùng chỉ còn lại đống vỏ vụn trên lá chuối, mặt trời cũng bắt đầu lặn xuống sau rặng tre. Tiếng xe máy của ba mẹ tôi vọng lại từ đầu ngõ.

"Nhanh lên! Dọn dẹp hiện trường mau!"

Thằng Hùng ra lệnh. Chúng tôi cuống cuồng lấy chân lấp đống tro, nhặt những chiếc lá chuối vứt vào bụi rậm, rồi chạy ra vòi nước rửa mặt mũi. Nhưng những vết nhọ nồi dai dẳng vẫn còn bám trên vành tai con Tủn, và mùi khói thì ám đầy vào áo chúng tôi.

Mẹ tôi bước vào sân, tay xách túi đồ đạc. Mẹ nhìn ba đứa chúng tôi đang đứng khoanh tay, vẻ mặt cực kỳ "nghiêm chỉnh" dưới gốc cây khế. Mẹ nheo mắt, rồi mẹ phì cười.

"Ba đứa bay lại bày trò đốt lửa nướng khoai đúng không? Mùi khói thơm cả xóm thế này thì giấu làm sao được."

Ba tôi bước vào sau, nhìn đống vỏ khoai còn sót lại dưới đất. Ba không mắng, ba chỉ nhặt một mẩu vỏ khoai lên, nhìn chúng tôi rồi bảo:

"Hồi nhỏ ba cũng toàn nướng khoai kiểu này. Nhưng ba không kể chuyện hay như các con đâu. Ba nghe thấy hết rồi nhé, người chế tạo mây với người sửa thời gian ạ."

Tôi đứng lặng đi. Hóa ra người lớn không "điếc" như tôi tưởng. Họ chỉ là đang bận đóng vai những người nghiêm khắc để chúng tôi có thể tự do đóng vai những kẻ mộng mơ. Ba tôi bước lại gần, bóp vai tôi một cái thật chặt.

"Tí này, con không cần vặn ngược thời gian cho mẹ con đâu. Chỉ cần con cứ mãi là cậu bé biết yêu thương thế này, thì mẹ con sẽ luôn thấy mình trẻ lại mỗi khi nhìn thấy con đấy."

Tối hôm đó, tôi nằm trong phòng, bụng vẫn còn ấm áp vị khoai nướng. Tôi chợt nhận ra một triết lý vĩ đại khác của bữa tiệc chiều nay: Sự tưởng tượng không phải là cách để chúng ta trốn tránh thực tại, mà là cách để chúng ta trang trí cho thực tại trở nên lộng lẫy hơn. Thực tại là một củ khoai lang khô khốc, nhưng tình bạn và giấc mơ chính là thứ gia vị làm cho nó trở thành một món quà vô giá.

Người lớn thường bảo "đừng có mơ mộng viễn vông nữa, hãy thực tế đi". Nhưng tôi thấy những người thực tế nhất chính là những người buồn bã nhất. Họ nhìn một cái cây chỉ thấy gỗ, nhìn một đám mây chỉ thấy mưa, và nhìn một đứa trẻ chỉ thấy những rắc rối. Họ đã đánh mất khả năng biến hóa thế giới theo ý mình.

Tôi thì khác. Tôi sẽ giữ mãi cái tua-vít thần kỳ trong tâm trí mình. Tôi sẽ dùng nó để vặn chặt những tình bạn này lại, để nới lỏng những nỗi buồn của người lớn, và để điều chỉnh nhịp điệu cuộc sống sao cho mỗi ngày đều là một bữa tiệc của những giấc mơ.

"Vàng ơi, mày có muốn làm Bộ trưởng Bộ Xương Khô trong vương quốc của tao không?"

Tôi thì thầm với con chó Vàng đang nằm dưới chân giường. Nó khẽ vẫy đuôi, một tiếng đập nhẹ vào sàn nhà như thể một lời đồng ý trị trọng.

Thế giới ngoài kia vẫn lộn xộn, ba mẹ vẫn phải đi làm, hóa đơn vẫn phải trả. Nhưng dưới mái hiên của gia đình này, dưới gốc cây khế già nua ấy, vẫn luôn có một bữa tiệc bí mật được dọn ra mỗi khi chúng tôi nhắm mắt lại. Một bữa tiệc mà ở đó, chúng tôi là những vị vua giàu có nhất, sở hữu cả bầu trời và những đám mây hình con rồng rực rỡ.

Tôi chìm vào giấc ngủ, miệng vẫn còn phảng phất vị ngọt của nước đường pha lẫn mùi khói bếp. Trong giấc mơ, tôi thấy mình đang bay trên một đám mây của thằng Hùng, mang theo cái lọ siro của con Tủn để đi cứu chuộc những nụ cười của người lớn. Và tôi biết, dù ngày mai có ra sao, thì ký ức về bữa tiệc hoàng gia chiều nay sẽ là một hành trang quý giá giúp tôi đi qua những ngày giông bão sau này.

Hóa ra, để hạnh phúc, người ta không cần quá nhiều thứ. Chỉ cần một đống lửa nhỏ, vài người bạn thân, và một tâm hồn đủ rộng để chứa đựng những giấc mơ không tưởng.

Mùa hè của tôi vẫn tiếp tục trôi đi, rực rỡ và tràn đầy những phép màu giản đơn như thế. Và tôi, Cu Tí, sẽ luôn là người canh giữ những bữa tiệc của trí tưởng tượng, để chúng không bao giờ bị dập tắt bởi cơn mưa của sự trưởng thành.