MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDƯỚI MÁI HIÊN CÓ NẮNG ĐANG NHẢY DÂYChương 12: BÍ MẬT CỦA NHỮNG QUẢ BÓNG BAY VÀ HÀNH TRÌNH VỀ PHÍA MẶT TRỜI

DƯỚI MÁI HIÊN CÓ NẮNG ĐANG NHẢY DÂY

Chương 12: BÍ MẬT CỦA NHỮNG QUẢ BÓNG BAY VÀ HÀNH TRÌNH VỀ PHÍA MẶT TRỜI

2,292 từ

Nếu bầu trời là một đại dương xanh thẳm vô tận, thì những quả bóng bay chính là những con tàu viễn dương nhỏ bé, mang theo những thông điệp mật mã của chúng tôi gửi đến các vì sao. Người lớn nhìn một quả bóng bay chỉ thấy một lớp màng cao su mỏng manh chứa đầy không khí, một thứ đồ chơi mau tàn và dễ nổ. Nhưng với tôi, thằng Hùng "Sứt" và con Tủn, đó là một thực thể kỳ diệu có khả năng kháng lại trọng lực của mặt đất – cái trọng lực vốn luôn cố kéo chúng tôi vào những bài toán khó hay những giấc ngủ trưa cưỡng chế.

Mọi chuyện bắt đầu vào ngày lễ khởi công một công trình gì đó ở đầu xóm. Người ta treo hàng chục quả bóng bay xanh, đỏ, tím, vàng lên những sợi dây thừng căng ngang đường. Đến cuối buổi lễ, khi đám đông giải tán, những quả bóng bị cắt dây, bay lơ lửng khắp nơi hoặc vướng vào các tán cây. Chúng tôi – đội quân thu gom kỷ niệm – đã nhanh chóng "giải cứu" được ba quả bóng may mắn nhất: một quả màu đỏ rực như mặt trời (thuộc về Hùng), một quả màu hồng cánh sen (tất nhiên là của Tủn) và một quả màu xanh da trời trong vắt (là của tôi).

"Tí ơi, cậu có nghĩ là nếu mình buộc vào đây một mẩu giấy, nó sẽ bay đến được cung trăng không?"

Tủn hỏi, tay nó giữ chặt sợi dây cước, vẻ mặt lo lắng như thể chỉ cần nới tay một chút là niềm vui của nó sẽ biến mất vào tầng mây.

"Cung trăng xa lắm Tủn ạ. Ông nội tớ bảo trên đó không có không khí, bóng bay đến đó sẽ bị nổ 'bùm' vì không chịu nổi áp suất." - Tôi lại lôi mớ kiến thức chắp vá từ các cuốn sách khoa học ra để "khè" bạn.

Thằng Hùng "Sứt" đang mải mê thổi thêm hơi vào quả bóng đỏ của nó. Nó đỏ mặt tía tai, cố làm cho quả bóng căng đến mức nhìn xuyên thấu được cả những vân cao su mỏng dính.

"Tớ không cần nó đến cung trăng. Tớ muốn nó bay đến phía mặt trời. Tớ muốn gửi cho mặt trời một lời nhắn là đừng có làm cho mùa hè nóng quá, để tụi mình còn đi đá bóng mà không bị chảy mỡ."

Chúng tôi quyết định tổ chức một "Hội nghị Thông điệp Bay". Mỗi đứa sẽ chuẩn bị một mảnh giấy nhỏ, viết vào đó một điều bí mật nhất hoặc một ước mơ cháy bỏng nhất, rồi buộc vào chân quả bóng. Chúng tôi tin rằng, bóng bay là loại bưu tá trung thực nhất thế gian; chúng không bao giờ đọc trộm thư và luôn nỗ lực bay cao nhất có thể cho đến khi hơi thở cuối cùng cạn kiệt.

"Các cậu viết gì đấy?" - Hùng tò mò ngó vào mảnh giấy của tôi.

"Bí mật! Nói ra là nó không linh đâu."

Tôi hí hoáy viết: "Gửi người nhặt được quả bóng này, hãy mỉm cười một cái thật tươi nhé, vì cậu đang cầm trên tay một mẩu trời xanh của tôi đấy." Tôi không ước cho mình, vì ông Giáo từng bảo rằng hạnh phúc thực sự là khi mình tặng đi một niềm vui mà không cần biên nhận.

Con Tủn thì viết một danh sách dài dằng dặc những món đồ chơi mà nó ao ước, trông chẳng khác gì một cái hóa đơn đi chợ. Còn thằng Hùng, sau một hồi vò đầu bứt tai, nó chỉ viết đúng ba chữ bằng nét bút lông đen kịt: "HÙNG ĐÃ ĐẾN". Nó bảo đó là cách để nó ghi danh vào lịch sử vũ trụ.

Ba đứa chúng tôi dắt tay nhau ra triền đê, nơi gió lộng nhất và bầu trời trông rộng lớn nhất. Nắng chiều nhuộm vàng những ngọn cỏ gấu, biến cả cánh đồng thành một tấm thảm lộng lẫy.

"Một... hai... ba... Thả!"

Ba quả bóng cùng lúc rời khỏi những ngón tay nhỏ nhắn. Quả đỏ dẫn đầu, lao vút lên như một mũi tên lửa. Quả hồng của Tủn thì chao đảo, có vẻ hơi lười biếng, nó cứ bay là đà trên ngọn cỏ một lúc rồi mới chịu vươn mình lên cao. Quả xanh của tôi thì lầm lì, cứ thế lững lờ trôi theo dòng chảy của gió, hòa mình vào màu xanh của thiên không.

Chúng tôi đứng đó, ngước nhìn lên cho đến khi mắt nhòa đi vì nắng. Ba cái chấm màu sắc nhỏ dần, nhỏ dần, rồi biến mất hẳn sau một đám mây trắng xốp như bông gòn.

"Tạm biệt nhé! Nhớ hoàn thành nhiệm vụ đấy!" - Hùng hét lớn, tay vẫy loạn xạ.

Nhưng cuộc đời không phải lúc nào cũng là một bộ phim hoạt hình có kết thúc đẹp. Chỉ khoảng mười phút sau, khi chúng tôi đang đi bộ về, tôi phát hiện ra một thứ màu hồng đang vướng vào lùm gai dâm bụt bên vệ đường.

Đó là quả bóng của Tủn. Nó bị gai đâm thủng một lỗ nhỏ, hơi đã xì ra gần hết, nằm xẹp lép và nhăn nheo như một xác con sứa chết dạt lên bờ. Mẩu giấy ghi danh sách đồ chơi của Tủn vẫn còn buộc chặt ở đuôi, trông thật tội nghiệp.

Tủn nhìn thấy, nó đứng lặng đi. Đôi mắt nó to tròn bắt đầu rưng rưng nước mắt.

"Ước mơ của tớ... nó bị đau rồi Tí ơi. Nó không bay được đến nơi."

Tôi và Hùng nhìn nhau, cảm thấy một nỗi buồn lây lan. Đây chính là thực tại của người lớn: đôi khi bạn nỗ lực bay cao, nhưng những cái "gai" của cuộc đời luôn chực chờ để làm bạn xẹp lép.

"Đừng khóc Tủn. Chắc tại ước mơ của cậu nặng quá nên bóng nó mệt thôi." - Hùng cố gắng an ủi, mặc dù chính nó cũng đang lo lắng cho quả bóng đỏ của mình.

Đúng lúc đó, ông Giáo từ trong vườn bước ra, tay cầm chiếc kéo tỉa cành. Ông thấy chúng tôi đứng vây quanh xác quả bóng hồng, liền mỉm cười, ngồi xuống chiếc ghế đá gần đó.

"Sao thế các cháu? Thám hiểm vũ trụ thất bại rồi à?"

"Quả bóng của Tủn bị nổ ông ạ. Nó chưa kịp bay đến chỗ mặt trời." - Tôi giải thích.

Ông Giáo cầm quả bóng xẹp lép lên, vuốt lại mảnh giấy nhăn nhúm của Tủn.

"Các cháu biết không, bóng bay vốn dĩ được sinh ra để nổ. Đó là định mệnh của chúng. Một quả bóng không bao giờ nổ là một quả bóng chưa bao giờ thực sự nếm trải áp lực của bầu trời."

Tủn quẹt nước mắt, hỏi bằng giọng sụt sịt:

"Nhưng nó chưa mang được thư của cháu đi mà ông?"

Ông Giáo chỉ tay về phía những đám mây đang dần chuyển sang màu tím biếc của hoàng hôn.

"Nó mang đi rồi đấy chứ. Ngay khi nó chạm vào cái gai và phát ra tiếng 'bùm', tất cả những ước mơ trong thư đã hóa thành âm thanh và tan vào không khí. Gió sẽ mang những âm thanh đó đi nhanh hơn cả khi quả bóng còn nguyên vẹn. Ước mơ của cháu bây giờ đã ở khắp mọi nơi rồi, không chỉ ở một chỗ đâu."

Chúng tôi nhìn ông Giáo bằng sự ngưỡng mộ pha lẫn nghi hoặc. Người lớn luôn có những cách giải thích rất "ma thuật" cho những thất vọng của trẻ con. Nhưng tôi thích cách giải thích này. Nó làm cho sự mất mát không còn là một dấu chấm hết, mà là một sự khởi đầu mới dưới một hình thái khác.

"Thế còn quả bóng của cháu thì sao ạ? Nó bay mất hút luôn rồi." - Hùng hỏi, vẻ mặt đầy kỳ vọng.

"Nó sẽ bay cho đến khi nó gặp một người bạn khác trên bầu trời, hoặc nó sẽ âm thầm rơi xuống một cánh đồng xa lạ nào đó. Và khi một ai đó nhặt được nó, họ sẽ biết rằng ở xóm nhỏ này, có một cậu bé tên Hùng đã từng có một khát vọng bay cao. Đó chính là sự bất tử của những quả bóng đấy."

Tối hôm đó, tôi ngồi bên cửa sổ, nhìn lên những ngôi sao đang bắt đầu lấp lánh. Tôi tự hỏi quả bóng xanh của mình giờ đang ở đâu. Có lẽ nó đang mắc kẹt trên một ngọn cây cổ thụ ở một vùng quê hẻo lánh, hoặc nó đang dập dềnh trên mặt một dòng sông nào đó. Nhưng dù nó ở đâu, tôi cũng thấy lòng mình nhẹ nhõm.

Tôi nhận ra một triết lý sâu sắc: Chúng ta thường quá chú trọng vào việc "về đích", mà quên mất rằng hành trình bay lên mới là phần rực rỡ nhất. Quả bóng của Tủn tuy nổ sớm, nhưng nó đã mang lại cho chúng tôi những giây phút hồi hộp, những nụ cười và cả những giọt nước mắt quý giá. Đó chẳng phải là mục đích cuối cùng của mọi trò chơi sao?

Người lớn dành cả đời để xây dựng những "quả bóng" khổng lồ bằng bê tông và tiền bạc, rồi họ sống trong nỗi sợ hãi thường trực rằng chúng sẽ bị nổ. Họ quên mất cách để chúng bay tự do. Họ buộc chúng quá chặt vào mặt đất bởi những sợi dây lo âu và trách nhiệm.

Ba tôi tối nay không uống cà phê đắng nữa. Ba ngồi sửa lại chiếc nan quạt cho mẹ. Tôi lại gần, tựa đầu vào vai ba.

"Ba ơi, nếu ước mơ của mình bị nổ như quả bóng bay thì có sao không ba?"

Ba dừng tay, nhìn tôi với ánh mắt ngạc nhiên rồi bật cười:

"Thì mình lại mua một quả bóng khác và thổi vào đó một ước mơ mới thôi con. Quan trọng là phổi con còn khỏe để thổi, và tim con còn muốn thấy nó bay."

Tôi ôm lấy ba, cảm nhận được hơi ấm của sự thấu hiểu. Hóa ra ba cũng là một "người thổi bóng" vĩ đại, chỉ là ba thổi những quả bóng mang tên "Gia đình" và "Hạnh phúc" mỗi ngày mà tôi không nhận ra.

Sáng hôm sau, tôi sang nhà Hùng. Thật bất ngờ, tôi thấy nó đang cùng con Tủn hì hục cắt những mảnh túi nilon màu và dùng keo dán lại thành một thứ trông giống như khinh khí cầu mini.

"Tụi tớ đang nâng cấp công nghệ, Tí ạ! Bóng cao su dễ nổ quá, tụi tớ sẽ dùng bóng nilon. Nó dai hơn và chứa được nhiều ước mơ hơn!" - Hùng dõng dạc tuyên bố.

Con Tủn đang cẩn thận vẽ những bông hoa lên mặt túi nilon. Nó không còn buồn nữa. Nó đã hiểu rằng một quả bóng nổ chỉ là một tín hiệu để bắt đầu một cuộc chơi mới sáng tạo hơn.

Chúng tôi lại kéo nhau ra triền đê. Lần này, chúng tôi không thả bóng để gửi thông điệp cho mặt trời nữa. Chúng tôi thả bóng để thấy chúng nhảy múa trong gió, để thấy những sắc màu rực rỡ tô điểm cho bầu trời xám xịt của thực tại.

Tôi nhìn những quả bóng nilon tự chế bay lên, không được cao bằng bóng cao su nhưng chúng bền bỉ hơn, kiên cường hơn trước những cơn gió lốc. Tôi chợt hiểu ra: Ước mơ cũng cần phải có sự bền bỉ. Đôi khi nó không cần phải bay đến tận cung trăng, chỉ cần nó đủ sức để vượt qua hàng rào dâm bụt trước nhà là đã là một thành công rồi.

Mùa hè của tôi vẫn cứ tiếp diễn với những "vụ nổ" và những "chuyến bay". Mỗi ngày trôi qua, tôi lại học thêm được một chút về cách đối mặt với thất bại. Nếu quả bóng bị nổ, hãy nhặt mảnh cao su lên và giữ lấy như một kỷ niệm về một nỗ lực đã qua. Đừng bao giờ sợ hãi cái gai, vì nếu không có gai, chúng ta sẽ chẳng bao giờ biết trân trọng những khoảnh khắc được bay cao trên bầu trời.

Dưới mái hiên có nắng đang nhảy dây, có ba đứa trẻ đang cùng nhau thổi hơi ấm vào những giấc mơ nhựa. Và ở đâu đó ngoài kia, giữa mênh mông trời đất, có thể quả bóng xanh da trời của tôi vẫn đang âm thầm kể lại câu chuyện về một mùa hè rực rỡ nhất thế gian – mùa hè mà chúng tôi đã tin rằng mình có thể chạm tay vào mặt trời chỉ bằng một sợi dây cước và một trái tim đầy hy vọng.

Hóa ra, bí mật của những quả bóng bay không nằm ở chất liệu cao su hay khí hidro bên trong, mà nằm ở đôi mắt nhìn theo chúng của những đứa trẻ không bao giờ chịu từ bỏ việc ước mơ. Và chừng nào gió còn thổi, chúng tôi sẽ còn thả bóng. Vì chúng tôi biết rằng, bầu trời này đủ rộng để chứa đựng tất cả những vụ nổ, những chuyến bay và cả những tâm hồn khao khát tự do của chúng tôi.

Con chó Vàng chạy tung tăng theo những bóng nắng trên cỏ. Những con ve sầu lại bắt đầu tấu lên bản nhạc trưa. Một chương mới của cuộc đời lại bắt đầu, giản đơn và diệu kỳ như cách một quả bóng bắt đầu rời tay để chinh phục không trung.