MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDƯỚI MÁI HIÊN CÓ NẮNG ĐANG NHẢY DÂYChương 13: BÍ MẬT CỦA NHỮNG CƠN MƯA RÀO VÀ VƯƠNG QUỐC DƯỚI NƯỚC

DƯỚI MÁI HIÊN CÓ NẮNG ĐANG NHẢY DÂY

Chương 13: BÍ MẬT CỦA NHỮNG CƠN MƯA RÀO VÀ VƯƠNG QUỐC DƯỚI NƯỚC

2,084 từ

Đối với người lớn, một cơn mưa rào mùa hạ đột ngột đổ xuống là một sự phiền nhiễu không hơn không kém. Họ cuống cuồng chạy đi thu dọn quần áo trên dây phơi, đóng sập các cửa sổ để tránh nước hắt, và than vãn về việc đường xá sắp sửa lầy lội hoặc nỗi lo về những mái tôn bị dột. Nhưng với thế giới của tôi, thằng Hùng "Sứt" và con Tủn, cơn mưa rào chính là tấm màn nhung mở ra một sân khấu hoàn toàn mới, một vương quốc thủy tinh nơi mọi bụi bặm của thực tại đều bị cuốn trôi, nhường chỗ cho những chuyến phiêu lưu kỳ thú.

Chiều hôm đó, trời đang nắng gắt bỗng nhiên dịu lại. Gió từ phía triền đê thổi về mang theo hơi lạnh sực mùi đất ẩm. Những đám mây đen xám xịt như những đoàn quân khổng lồ đang dàn trận trên bầu trời, che khuất cả mặt trời.

"Mưa rồi! Mưa rồi các cậu ơi!"

Tiếng con Tủn hét lên khi giọt nước đầu tiên to bằng hạt ngô rơi bộp xuống trán nó. Chúng tôi không chạy vào nhà như những người lớn đang hối hả ngoài ngõ. Chúng tôi đứng lại giữa sân, ngửa mặt lên trời để đón nhận những cái tát mát lạnh của thiên nhiên. Mưa bắt đầu xối xả, biến không gian xung quanh thành một màn sương trắng xóa, xóa nhòa đi những hàng rào dâm bụt và những mái nhà ngói đỏ.

"Tí! Hùng! Vào nhà ngay kẻo ốm!"

Tiếng mẹ tôi vọng ra từ trong nhà, nhưng âm thanh đó nhanh chóng bị tiếng mưa gầm rú trên mái tôn nuốt chửng. Chúng tôi trao cho nhau những cái nhìn ranh mãnh. Trong khoảnh khắc này, chúng tôi là những kẻ đào tẩu khỏi sự kiểm soát của người lớn, sẵn sàng dấn thân vào "Vương quốc dưới nước".

Chúng tôi chạy ra mảnh sân trước đình làng, nơi nước mưa đọng lại thành những vũng lớn. Dưới con mắt của một đứa trẻ, những vũng nước ấy không phải là bùn đất bẩn thỉu. Đó là những đại dương mênh mông, những eo biển hiểm trở và những hố sâu không đáy chứa đầy những kho báu bị lãng quên.

"Tớ sẽ là Thuyền trưởng của tàu Ngọc Trai Đen!"

Thằng Hùng "Sứt" dõng dạc tuyên bố. Nó nhặt một chiếc dép lê bị tuột quai của ai đó bỏ lại, đặt một cành củi khô lên làm cột buồm. Chiếc dép trôi bập bềnh trên vũng nước đục, nhưng trong tâm trí Hùng, đó là một chiến hạm dũng mãnh đang cưỡi lên những con sóng dữ.

Con Tủn thì đang mải mê xây dựng một "thành phố san hô". Nó xếp những viên gạch vụn và những vỏ ốc sên lại với nhau dưới làn nước chảy xiết bên mép cống.

"Cẩn thận Tủn ơi! Thủy quái sắp tấn công thành phố của cậu rồi kìa!"

Tôi chỉ vào một con cóc đang nhảy lạch bạch qua vũng nước. Con cóc, với làn da sần sùi và đôi mắt lồi, trong màn mưa bỗng chốc hóa thành một quái thú khổng lồ đến từ vùng biển sâu. Chúng tôi la hét, cười đùa, dùng những cành cây làm gươm để bảo vệ "vương quốc" của mình.

Tắm mưa là một đặc ân mà chỉ những đứa trẻ mới hiểu hết giá trị. Nước mưa chảy ròng ròng trên mặt, luồn qua kẽ tóc, thấm đẫm vào lớp áo mỏng, làm cho chúng tôi thấy mình như đang tan ra và hòa quyện vào thiên nhiên. Cảm giác da thịt chạm vào làn nước mát lạnh giữa cái nóng hầm hập của mùa hè là một sự sảng khoái không gì sánh bằng.

Nhưng bí mật thực sự của những cơn mưa rào không nằm ở những vũng nước trên mặt đất. Nó nằm ở những sinh vật bí ẩn bỗng nhiên xuất hiện như thể từ hư không.

"Kìa! Nhìn xem! Đoàn quân bong bóng!"

Tôi chỉ tay vào những bong bóng nước nổi lên mặt đất mỗi khi giọt mưa rơi xuống. Chúng to, tròn, lấp lánh như những quả cầu pha lê của những vị thần. Thằng Hùng bảo rằng mỗi bong bóng là một giấc mơ của loài cá, chúng bay lên mặt nước để hít thở chút không khí của trần gian trước khi tan biến. Chúng tôi cố gắng đuổi theo để chạm vào chúng, nhưng những "giấc mơ" ấy thật mong manh, chỉ cần ngón tay vừa chạm tới là chúng đã tan biến, để lại một vòng tròn gợn sóng lăn tăn.

Khi mưa ngớt dần, chỉ còn là những hạt bụi nước li ti bay trong gió, đó là lúc chúng tôi bắt đầu cuộc thám hiểm vĩ đại nhất: Đi tìm cầu vồng và kho báu của loài ếch nhái.

Tiếng ếch kêu "ộp ộp" vang lên khắp các bờ ao, ruộng lúa. Đó là bản giao hưởng khải hoàn của những cư dân vương quốc dưới nước sau trận mưa. Chúng tôi lội bì bõm dưới những mương nước nhỏ, tìm kiếm những con nòng nọc đen xì đang bơi tung tăng.

"Tí này, cậu có nghĩ là nòng nọc sau này sẽ biến thành hoàng tử không?" - Tủn hỏi, tay nó đang cố vớt một chú nòng nọc nhỏ vào cái bát nhựa sứt quai.

"Cái đó chỉ có trong truyện cổ tích thôi Tủn ạ. Nhưng nòng nọc biến thành ếch cũng là một phép màu rồi. Cậu nhìn xem, từ một cái đuôi dài thòng lòng mà mọc ra bốn cái chân, lại còn biết nhảy xa nữa, không phải hoàng tử thì cũng là vận động viên siêu hạng đấy."

Chúng tôi ngồi bệt xuống cỏ, chân vẫn còn ngập trong bùn loãng. Mùi đất sau mưa bốc lên, nồng nàn và đầy sức sống. Đây là lúc người lớn bắt đầu mở cửa sổ, nhìn ra ngoài và chép miệng bảo "May quá, mưa tạnh rồi". Họ không biết rằng họ vừa bỏ lỡ một buổi dạ tiệc hoành tráng nhất của mùa hè.

Ông nội tôi bước ra sân, tay cầm chiếc điếu cày, đôi mắt nheo lại nhìn về phía chân trời nơi một dải màu hồng, vàng, xanh đang mờ ảo hiện ra.

"Cầu vồng kìa các con!"

Chúng tôi đồng thanh reo lên. Cầu vồng - chiếc cầu nối giữa trần gian và thiên đường, thứ mà chúng tôi luôn tin rằng nếu đi đến chân cầu, chúng ta sẽ tìm thấy một hũ vàng ròng hoặc một cánh cổng dẫn đến thế giới thần tiên.

"Ông ơi, tại sao cầu vồng chỉ xuất hiện sau mưa hả ông?" - Hùng hỏi, ánh mắt nó tràn đầy sự ngưỡng mộ.

Ông nội phả một làn khói thuốc lá, giọng ông trầm ấm giữa tiếng nước còn rỏ xuống từ mái hiên:

"Bởi vì phải có nước mắt của bầu trời và ánh sáng của mặt trời thì cái đẹp mới hiện ra được các con ạ. Cuộc đời cũng thế, nếu không có những cơn mưa buồn bã, chúng ta sẽ chẳng bao giờ biết trân trọng những ngày nắng rực rỡ, và cũng chẳng thể thấy được cầu vồng của hy vọng."

Chúng tôi nhìn theo dải cầu vồng đang dần nhạt đi. Những lời của ông nội lúc đó dường như quá sâu sắc so với sự hiểu biết của chúng tôi, nhưng có một điều tôi cảm nhận được: Cơn mưa không phải là để phá hỏng cuộc vui, nó là để làm mới lại thế giới. Sau cơn mưa, lá cây xanh hơn, không khí trong lành hơn, và lòng người dường như cũng dịu lại.

Nhưng "hậu quả" của vương quốc dưới nước bắt đầu ập đến khi chúng tôi trở về nhà. Mẹ tôi đứng đợi ở cửa với một cây roi mây và một chậu nước gừng nóng.

"Ba cái đứa này! Nhìn xem có giống những con chuột lột không? Đã bảo vào nhà mà cứ trơ cái mặt ra đấy!"

Tôi cúi đầu, nhưng trong lòng không thấy sợ. Cây roi mây của mẹ lúc này dường như cũng dịu dàng hơn. Mẹ vừa mắng vừa lấy khăn lau khô đầu cho tôi, rồi bắt tôi uống bát nước gừng cay sè.

"Uống đi cho ấm cái bụng. Lần sau còn tắm mưa nữa là mẹ bắt đứng góc nhà cả ngày nghe chưa?"

Tôi uống nước gừng, cảm giác hơi ấm lan tỏa từ cổ họng xuống đến dạ dày. Tôi nhìn sang phía nhà Hùng, thấy nó cũng đang bị ba nó "hỏi tội" nhưng miệng vẫn cười hì hì. Con Tủn thì chắc đang được mẹ nó tắm cho bằng nước lá thơm.

Tối hôm đó, tôi nằm trong chăn, nghe tiếng ếch nhái ngoài đồng vẫn còn râm ran. Tôi chợt nhận ra một triết lý mới từ những cơn mưa: Người lớn luôn muốn kiểm soát mọi thứ, họ muốn giữ cho quần áo sạch sẽ, ngôi nhà khô ráo và cuộc sống ổn định. Họ sợ sự xáo trộn mà cơn mưa mang lại. Nhưng chính sự xáo trộn đó mới làm nên sự sống. Nếu không có mưa, cây cối sẽ héo khô, những vũng nước đại dương của chúng tôi sẽ biến mất, và cầu vồng sẽ mãi mãi chỉ là một huyền thoại.

Sống là phải chấp nhận bị ướt. Sống là phải dám nhảy vào những vũng nước bùn để thấy được sự lấp lánh của những bong bóng giấc mơ.

Tôi nhìn ra cửa sổ, những giọt nước cuối cùng còn đọng trên lá bưởi lấp lánh dưới ánh trăng như những viên kim cương nhỏ. Tôi thầm cảm ơn cơn mưa rào đã mang đến cho chúng tôi một vương quốc thủy tinh diệu kỳ. Ngày mai, nắng sẽ lại lên, những vũng nước sẽ cạn đi, nhưng ký ức về buổi chiều tắm mưa hôm nay sẽ mãi mãi là một "hũ vàng" quý giá mà tôi cất giữ trong tâm hồn mình.

"Tí ơi, ngủ chưa?" - Tiếng ba tôi thì thầm bên cạnh.

"Dạ chưa ba. Ba ơi, chiều nay ba có thấy cầu vồng không?"

Ba im lặng một lát, rồi khẽ đáp:

"Có chứ. Ba thấy nó từ cửa sổ văn phòng. Lúc đó ba chợt nhớ lại hồi bằng tuổi con, ba cũng từng là thuyền trưởng trên một chiếc dép lê giống thằng Hùng đấy."

Tôi ngạc nhiên nhìn ba. Hóa ra ba cũng từng có một vương quốc dưới nước của riêng mình. Có lẽ sâu thẳm trong lòng mỗi người lớn, vẫn luôn có một đứa trẻ đang chờ đợi một cơn mưa rào để được chạy ra sân và nhảy múa. Chỉ là họ đã quá bận rộn đóng cửa sổ mà quên mất cách mở lòng mình ra với những hạt nước của tự nhiên.

Tôi chìm vào giấc ngủ với hình ảnh chiếc thuyền dép lê đang lướt sóng trên đại dương vũng nước. Trong giấc mơ đó, tôi không thấy mẹ cầm roi mây, mẹ cũng đang cùng chúng tôi nhảy múa dưới mưa, và ba tôi thì đang dẫn đầu đoàn quân bong bóng bay về phía cầu vồng.

Mùa hè của tôi là sự kết hợp giữa nắng gắt và mưa rào, giữa những vết sẹo khô khốc và làn nước mát lành. Mỗi cơn mưa đi qua lại gột rửa đi một chút sự ngây ngô, nhưng lại bồi đắp thêm cho tôi lòng yêu đời và sự trân trọng đối với những điều bình dị nhất.

Vương quốc dưới nước có thể tan biến sau khi nắng lên, nhưng những vị vua và thuyền trưởng của nó thì vẫn còn đó, sẵn sàng cho những chuyến phiêu lưu tiếp theo khi bầu trời lại chuyển màu chì và tiếng sấm bắt đầu rền vang từ phía chân trời.

Hóa ra, hạnh phúc không phải là được che chở trong ngôi nhà khô ráo suốt cả mùa mưa. Hạnh phúc là được cùng bạn bè đứng dưới màn mưa, cảm nhận sự rung động của đất trời và biết rằng mình đang thực sự sống, thực sự là một phần của cái thế giới lộn xộn nhưng tuyệt đẹp này.

Con chó Vàng khẽ rên rỉ trong giấc ngủ, chắc nó cũng đang mơ về một trận đuổi bắt dưới mưa. Đêm xóm nhỏ bình yên đến lạ, chỉ còn tiếng giọt gianh nhỏ chậm rãi "tỏng... tỏng..." như nhịp đồng hồ của thời gian đang trôi qua một cách dịu dàng.