MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Mái Hiên Nhà Có Nắng Đọng Thành MưaChương 10: Cách để làm một cơn mưa nhân tạo

Dưới Mái Hiên Nhà Có Nắng Đọng Thành Mưa

Chương 10: Cách để làm một cơn mưa nhân tạo

1,427 từ · ~8 phút đọc

Mùa hạ ở xóm Cầu Vồng giống như một con quái vật lửa khổng lồ, nó mút sạch nước từ những cái ao tù, làm rạn nứt mặt đất thành những đường chân chim xấu xí và khiến lũ trẻ chúng tôi trở nên lờ đờ như những con cá cạn nước. Người lớn than vãn về việc lúa cháy sém, về việc giếng khơi cạn trơ sỏi đá. Họ nhìn lên bầu trời xanh ngắt, không một gợn mây, bằng ánh mắt mỏi mòn cầu khẩn. Nhưng ông Trời dường như đang bận đi du lịch ở đâu đó xa lắm, bỏ quên ngôi làng nhỏ này trong cái lò bát quái của nắng và gió Lào.

"Tớ không thể chịu nổi nữa," thằng Cuội nằm vật ra sân gạch, hơi nóng bốc lên khiến cái áo may ô của nó dính chặt vào lưng. "Nếu ông Trời không chịu mưa, thì chúng ta phải tự làm mưa thôi."

"Cậu định làm mưa bằng cách nào? Phun nước miếng lên trời à?" Cái Tí ngồi bên cạnh, tay cầm chiếc quạt nan rách tơi tả, vừa quạt vừa bĩu môi.

Tôi ngồi bật dậy, ý tưởng của thằng Cuội giống như một dòng nước mát rót vào bộ não đang bị nung nóng của tôi. "Không, chúng ta sẽ làm mưa nhân tạo. Các cậu có nhớ cái máy bơm nước của bác Ba không? Và cái vòi rồng mà người ta hay dùng để tưới vườn cam ấy?"

Kế hoạch "Cưỡng bức mây trời" được thiết lập ngay lập tức. Chúng tôi không cần những phép toán phức tạp hay những thiết bị công nghệ cao của các nhà khoa học. Vũ khí của chúng tôi là một chiếc vòi cao su dài dằng dặc, một chiếc máy bơm chạy bằng dầu diesel kêu "phạch phạch" mỗi khi khởi động, và quan trọng nhất là một sự liều lĩnh không biên giới.

"Này, bác Ba đi vắng rồi, nhưng bác ấy khóa cửa chuồng máy bơm rồi," Cuội thầm thì khi ba đứa lẻn ra sau vườn cam.

"Yên tâm, tớ biết chỗ giấu chìa khóa. Bác Ba hay để nó dưới cái chậu cây cảnh hình con voi," cái Tí hiến kế, chứng minh rằng con gái đôi khi là những điệp viên nằm vùng xuất sắc nhất.

Sau mười phút hì hục, chiếc máy bơm đã được "giải phóng". Chúng tôi kéo chiếc vòi cao su ra tận bãi cỏ trống giữa làng. Cuội chịu trách nhiệm đứng ở đầu vòi, tôi phụ trách giật dây khởi động máy, còn cái Tí đứng làm "đài quan sát" để báo động nếu có bóng dáng người lớn xuất hiện.

"Chuẩn bị chưa? Một... hai... ba!"

Tôi dồn hết sức bình sinh giật mạnh sợi dây thừng. Chiếc máy bơm khục khặc vài tiếng, nhả ra một làn khói đen kịt rồi bắt đầu gầm rú. Nước từ dưới mương được hút lên, chảy cuồn cuộn trong đường ống cao su như một con trăn khổng lồ vừa nuốt chửng con mồi.

"Mưa đây! Mưa đây!" Thằng Cuội hét lên đầy phấn khích khi nó đưa tay bịt một phần đầu vòi, tạo ra một luồng áp lực cực mạnh.

Dưới ánh nắng gay gắt của buổi trưa, một màn sương nước trắng xóa bốc lên, tung hoành giữa không trung. Những tia nước li ti gặp ánh mặt trời bỗng chốc hóa thân thành những dải cầu vồng lấp lánh. Chúng tôi chạy nhảy dưới làn nước ấy, cảm giác mát lạnh thấu xương làm rung động từng lỗ chân lông. Đó không phải là cơn mưa của ông Trời, vốn thường mang theo mùi của sấm chớp và bụi bặm; đây là cơn mưa của tự do, mang theo mùi của nhựa cao su và vị ngọt của những trò nghịch ngợm.

"Các cậu nhìn xem! Tớ là thần Mưa!" Cuội vừa chạy vừa vung vẩy cái vòi, khiến nước văng tung tóe lên những tán lá cây nhãn.

Chúng tôi cười đùa, la hét, cảm thấy mình vừa thực hiện được một phép màu vĩ đại. Người lớn luôn bảo rằng "con người không thể thắng được thiên nhiên", nhưng lúc đó, chúng tôi tin chắc rằng mình đã bắt thiên nhiên phải khuất phục dưới cái vòi cao su của bác Ba.

Thế nhưng, "cơn mưa nhân tạo" của chúng tôi đã tạo ra một tác dụng phụ không lường trước được. Làn nước mát lạnh ấy đã đánh thức không chỉ tinh thần của lũ trẻ mà còn cả cơn giận dữ của những người lớn đang cố gắng ngủ trưa trong những ngôi nhà gần đó.

"Cái gì thế này? Đứa nào làm loạn đấy?"

Bác Ba, trong bộ quần áo xộc xệch, lao ra từ cửa sau với khuôn mặt đỏ gay vì bị đánh thức đột ngột. Chứng kiến cảnh tượng chiếc máy bơm quý giá đang bị "trưng dụng" làm đồ chơi và nước đang chảy lênh láng khắp sân cỏ vốn dùng để phơi rơm, bác gầm lên như một con sư tử.

"Chạy mau!" Tôi hét lớn.

Chúng tôi bỏ lại chiếc vòi đang phun nước loạn xạ như một con rồng bị thương, ba chân bốn cẳng lao vào bụi rậm. Tiếng chửi bới của bác Ba nhỏ dần phía sau, nhưng tiếng tim đập của tôi thì càng lúc càng to. Chúng tôi trốn dưới chân cầu đá, nơi nước mương chảy róc rách, cố gắng giữ hơi thở thật êm.

"Vui thật đấy," cái Tí vừa vắt nước trên tóc vừa cười khúc khích. "Tớ chưa bao giờ thấy cầu vồng gần đến thế. Cứ tưởng có thể chạm tay vào được."

"Nhưng mà tối nay chắc tớ bị ăn roi rồi," Cuội thở dài, nhưng đôi mắt nó vẫn sáng rực niềm vui. "Bác Ba chắc chắn sẽ sang mách bố tớ cho xem."

Tôi nhìn xuống đôi bàn tay còn vương mùi dầu máy. Tôi nhận ra rằng, để có được một phút giây làm "thần Mưa", chúng tôi phải trả giá bằng những vết lằn trên mông hay những buổi chiều bị cấm cửa. Nhưng người lớn không bao giờ hiểu được sự đánh đổi ấy. Họ chỉ thấy sự lãng phí nước và dầu, họ không thấy được những dải cầu vồng mà chúng tôi đã tạo ra trong cái nóng bốn mươi độ C.

Họ nói rằng mưa là một hiện tượng khí tượng. Chúng tôi nói rằng mưa là một cảm xúc. Người lớn đợi mưa để cứu cây cối, còn chúng tôi tạo ra mưa để cứu lấy những tâm hồn đang khô héo vì sự tẻ nhạt của mùa hạ.

Tối hôm đó, đúng như dự đoán, bố tôi ngồi bên bàn trà với gương mặt nghiêm nghị. Bác Ba đã sang "họp giao ban" từ lúc chập choạng tối.

"Thành, tại sao con lại dám phá phách máy bơm của bác Ba? Con có biết dầu diesel bây giờ đắt thế nào không?"

Tôi đứng cúi đầu, nhưng lòng tôi lại đang bay bổng tận đâu đâu. "Bố ơi, con không phá phách. Con chỉ muốn làm cho mùa hè bớt nóng thôi. Bố có thấy lúc chiều có cầu vồng ở sau vườn không?"

Bố khựng lại. Cái roi mây đang cầm trên tay bỗng hạ xuống một chút. Ánh mắt ông nhìn vào khoảng không, nơi có lẽ một ký ức nào đó về thời trẻ dại của chính ông đang trỗi dậy. Ông thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm hơn mọi khi.

"Cầu vồng à? Lâu rồi bố không để ý... Nhưng lần sau muốn làm mưa thì phải hỏi ý kiến bác Ba, rõ chưa?"

Tôi gật đầu lia lịa, ngạc nhiên vì lần này mình thoát nạn một cách kỳ diệu. Tôi chợt hiểu ra, ngay cả những người lớn cứng nhắc nhất cũng có một "điểm yếu" mang tên ký ức. Chỉ cần chạm đúng vào sợi dây đàn đó, họ sẽ không còn là những vị thẩm phán nghiêm khắc nữa, mà trở thành những đứa trẻ đã lớn tuổi.

Cơn mưa nhân tạo của chúng tôi không làm dịu đi cái nóng của mùa hạ, nhưng nó đã làm dịu đi những khoảng cách giữa chúng tôi và người lớn. Nó dạy tôi rằng, đôi khi để thấy được cầu vồng, người ta phải chấp nhận làm loạn một chút, liều lĩnh một chút và sẵn sàng đối mặt với những "cơn giận" rực lửa. Bởi vì một mùa hè không có nghịch ngợm thì chẳng khác nào một cuốn sách trắng không có lấy một dòng chữ nào đáng đọc.