MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Mái Hiên Nhà Có Nắng Đọng Thành MưaChương 5: Kho báu trong hũ kẹo gừng

Dưới Mái Hiên Nhà Có Nắng Đọng Thành Mưa

Chương 5: Kho báu trong hũ kẹo gừng

1,091 từ · ~6 phút đọc

Ở thế giới của người lớn, kho báu là vàng bạc, là những cuốn sổ tiết kiệm dày cộm hay những mảnh đất mặt tiền. Nhưng ở vương quốc của tôi, kho báu nằm gọn trong một chiếc hũ thủy tinh cũ kỹ vốn dùng để đựng kẹo gừng của bà nội. Sau khi bà ăn hết kẹo, chiếc hũ trở thành "ngân hàng trung ương" của tôi, nơi lưu trữ những thứ mà mẹ tôi gọi là "đống rác", còn tôi gọi là "những mảnh vỡ của sự kỳ diệu".

Trong hũ kẹo gừng đó có gì?

Có một mảnh gương vỡ từ chiếc gương cũ của mẹ. Qua mảnh gương ấy, thế giới hiện ra méo mó nhưng rực rỡ sắc cầu vồng. Tôi thích dùng nó để phản chiếu ánh nắng lên tường, tạo ra những con "chim nắng" nhảy múa trong căn buồng tối. Với tôi, đó là một thiết bị phát tín hiệu cho người ngoài hành tinh. Với mẹ, đó là một mối nguy hiểm có thể làm đứt tay bất cứ lúc nào.

"Thành, lại nhặt mấy thứ đồng nát này vào nhà rồi! Bỏ ngay vào thùng rác cho mẹ!"

"Mẹ ơi, đây không phải đồng nát. Đây là mảnh vỡ từ phi thuyền không gian đấy!"

Mẹ tôi chỉ lắc đầu, tiếng thở dài của bà nghe như tiếng xì hơi của một quả bóng bị xẹp. Bà không hiểu rằng, một mảnh gương vỡ chứa đựng nhiều hy vọng hơn cả một chiếc gương nguyên vẹn. Gương nguyên vẹn chỉ cho bạn thấy chính mình, còn mảnh gương vỡ cho bạn thấy những góc cạnh khác của thế giới.

Ngoài mảnh gương, trong hũ còn có một chiếc lông chim bói cá màu xanh biếc mà tôi nhặt được bên bờ sông. Đó là minh chứng cho một buổi chiều tôi đã dũng cảm lội xuống bùn sâu để cứu một chú chim bị mắc kẹt. Mỗi khi chạm vào lớp lông mềm mại đó, tôi lại ngửi thấy mùi của sông nước, mùi của gió và cả vị mặn mòi của lòng dũng cảm.

"Này, cậu có muốn đổi cái lông chim đó lấy viên bi đại bác của tớ không?" Thằng Cuội nhìn cái hũ của tôi với vẻ thèm muồng khi chúng tôi đang ngồi trên hiên nhà.

"Không đời nào. Viên bi thì có thể mua được ở chợ, nhưng cái lông chim này là món quà của dòng sông. Cậu không thể mua được kỷ niệm bằng tiền đâu, Cuội ạ."

Cuội xị mặt ra, nhưng nó biết tôi nói đúng. Kho báu của chúng tôi có giá trị dựa trên câu chuyện đằng sau chúng, chứ không phải dựa trên giá trị vật chất. Chúng tôi là những người sưu tầm những khoảnh khắc, và cái hũ kẹo gừng chính là cuốn nhật ký bằng hiện vật của tôi.

Trong hũ còn có một chiếc cúc áo màu hổ phách của ông nội đã rụng từ lâu, một hạt bàng khô mà tôi định bụng sẽ trồng thành một khu rừng, và một mẩu bút chì cụt ngủn – cái đã cùng tôi vẽ nên những bản đồ tìm kho báu giả tưởng.

Một lần, tôi thấy bà nội ngồi tần ngần nhìn vào chiếc hũ của mình. Tôi lo lắng hỏi: "Bà ơi, bà muốn lấy lại hũ để đựng kẹo ạ?"

Bà mỉm cười, đôi mắt mờ đục của bà bỗng trở nên sáng lạ thường. Bà đưa tay vuốt ve thành thủy tinh lạnh lẽo. "Không, bà chỉ đang tìm xem có mảnh ký ức nào của bà rơi vào đây không thôi. Ngày xưa, bà cũng có một cái hộp sắt đựng đầy những chiếc nhẫn làm bằng cỏ và những viên đá cuội hình trái tim."

"Thế giờ nó đâu rồi hả bà?"

Bà thở dài, nụ cười hơi buồn: "Bà đánh mất nó vào cái ngày bà phải lo nghĩ xem ngày mai lấy gì để thổi cơm. Khi người ta bắt đầu đếm gạo, người ta sẽ quên mất cách đếm những viên đá cuội."

Câu nói của bà khiến tôi lặng đi. Tôi ôm chặt cái hũ vào lòng, cảm thấy như mình đang bảo vệ một pháo đài cuối cùng trước sự xâm lăng của thực tế. Tôi sợ rằng một ngày nào đó, tôi cũng sẽ bắt đầu đếm gạo và vứt bỏ chiếc lông chim bói cá hay mảnh gương vỡ.

"Con sẽ không bao giờ đánh mất nó đâu bà ạ," tôi hứa, dù không biết lời hứa đó có giá trị bao lâu. "Con sẽ chia cho bà một nửa kho báu của con. Đây, bà giữ chiếc cúc áo này đi, nó là của ông nội đấy."

Bà nội cầm lấy chiếc cúc áo, đặt vào lòng bàn tay rồi khép lại. Tôi thấy vai bà run run. Hình như bà đang khóc, nhưng đó là những giọt nước mắt hạnh phúc của một người vừa tìm lại được một phần bản thân đã mất tích từ lâu.

Người lớn thường nói rằng chúng tôi đang lãng phí thời gian cho những thứ vô bổ. Nhưng họ không biết rằng, việc giữ gìn một chiếc hũ kẹo gừng đầy "rác" chính là cách chúng tôi giữ cho tâm hồn mình không bị khô héo giữa những lo toan của cuộc sống. Mỗi món đồ trong hũ là một sợi dây neo, giữ cho con thuyền tuổi thơ không bị sóng gió trưởng thành cuốn đi quá xa.

Đêm đó, tôi giấu chiếc hũ thật kỹ dưới gầm giường, ngay sát chân bàn gỗ trắc. Tôi nằm nghe tiếng gió rít qua khe cửa, cảm thấy an tâm vô cùng. Ngoài kia, thế giới có thể đang thay đổi, những tòa nhà có thể mọc lên, người lớn có thể già đi và hay gắt gỏng hơn, nhưng trong chiếc hũ kẹo gừng của tôi, mùa hè vẫn luôn xanh biếc như chiếc lông chim bói cá, và ánh nắng vẫn luôn nhảy múa trên mảnh gương vỡ.

Kho báu thực sự không nằm ở những gì chúng ta sở hữu, mà nằm ở cách chúng ta nhìn nhận chúng. Với một đứa trẻ, một hạt bàng khô có thể chứa đựng cả một khu rừng. Với một người lớn, cả một khu rừng đôi khi chỉ là những mét khối gỗ.

Tôi chọn làm đứa trẻ với hạt bàng khô. Vì ít ra, trong giấc mơ của mình, tôi có thể nghe thấy tiếng lá xào xạc của khu rừng tương lai, thay vì tiếng máy cưa của thực tế phũ phàng.