Cơ thể của một đứa trẻ ở xóm Cầu Vồng giống như một cuốn biên niên sử được viết bằng những vết sẹo. Có vết sẹo mờ mờ ở đầu gối do cú ngã từ cây ổi nhà bà ngoại, có vết sẹo dài ở cẳng tay vì bị hàng rào thép gai kéo lại khi đang trốn đi xem chiếu phim bóng bên xã bạn. Người lớn nhìn những vết sẹo ấy như một sự bất cẩn, một bằng chứng của việc "nghịch dại". Nhưng với chúng tôi, mỗi vết sẹo là một tấm huân chương của lòng dũng cảm, là dấu ấn của một trận chiến oanh liệt mà chúng tôi đã đi qua và chiến thắng.
"Này, vết sẹo trên trán cậu là từ trận chiến nào thế?"
Thằng Cuội chỉ vào một vết lồi nhỏ ngay sát chân tóc của tôi khi chúng tôi đang nằm ngửa trên mái nhà kho, ngắm nhìn những dải mây màu kẹo bông gòn đang trôi lang thang.
"À, cái này là 'chiến tích' của lần tớ định bay từ trên đống rơm xuống đất đấy. Tớ cứ tưởng mình là siêu nhân Gao, nhưng hóa ra trọng lực của Trái Đất mạnh hơn tớ tưởng."
Cuội cười sằng sặc, rồi nó cũng tự hào vạch ống quần lên, khoe một vết sẹo hình răng cưa ở bắp chân. "Còn cái này là của tớ. Tớ đã đánh nhau với một con chó béc-giê hung dữ để bảo vệ cái Tí đấy."
Thực tế thì tôi biết thừa, Cuội bị con chó nhà bác Ba đuổi vì nó định thò tay vào trộm trứng gà, và vết sẹo đó là do nó va phải cạnh sắc của cái máng lợn khi đang chạy bán sống bán chết. Nhưng ở vương quốc của chúng tôi, sự thật đôi khi cần được trang trí bằng một chút lãng mạn và hào hùng. Chúng tôi không nói dối, chúng tôi chỉ đang kể chuyện theo cách mà thế giới nên vận hành.
"Vết sẹo của tớ là đẹp nhất," cái Tí chen vào, nó chỉ vào một chấm nhỏ ở mu bàn tay. "Đây là vết sẹo do một con ong bắp cày để lại. Nó đã tặng tớ vết sẹo này vì tớ đã lỡ tay làm hỏng lâu đài của nó."
Chúng tôi im lặng một lúc, nhìn vào những "huân chương" của nhau. Có một sự gắn kết kỳ lạ thông qua những nỗi đau đã cũ. Người lớn thường giấu đi những vết sẹo của họ. Họ sợ những khiếm khuyết trên da thịt, họ dùng mỹ phẩm, dùng áo quần để che đậy những dấu vết của thời gian và va chạm. Nhưng họ lại quên mất rằng, một cơ thể không có vết sẹo là một cơ thể chưa bao giờ thực sự nếm trải cuộc sống. Nó giống như một cuốn sách trắng tinh chưa bao giờ được mở ra.
"Tớ nghĩ người lớn có nhiều vết sẹo hơn chúng ta, nhưng chúng nằm ở bên trong," tôi nhận xét, nhớ lại những lúc bố ngồi lặng lẽ bên hiên nhà, mắt nhìn xa xăm vào khoảng không vô định.
"Vết sẹo bên trong là gì hả Thành?" Tí tò mò hỏi.
"Là những vết thương không chảy máu. Giống như khi ông nội buồn vì mất đi người bạn già, hay khi mẹ lo lắng vì vụ mùa thất bát. Những vết sẹo ấy không làm họ đau ở da thịt, nhưng làm họ già đi."
Câu nói của tôi làm không khí trên mái nhà kho bỗng chốc trở nên trầm xuống. Chúng tôi chợt nhận ra rằng mình thật may mắn khi những vết sẹo của mình vẫn còn lộ rõ trên bề mặt, vẫn còn có thể khoe ra và cười nhạo chúng. Nỗi đau của trẻ con là nỗi đau trực diện: khóc thật to khi ngã, và nín bặt ngay khi được cho một viên kẹo. Còn nỗi đau của người lớn là một loại âm ỉ, nó không kết vảy, không mờ đi, mà cứ nằm đó, âm thầm định hình nên tính cách của họ.
"Tớ ước gì sau này lớn lên, tớ chỉ toàn vết sẹo ở chân tay thôi," Cuội thở dài. "Chứ bị sẹo trong tim thì chắc là khó thở lắm."
Chúng tôi quyết định tổ chức một buổi "rửa tội cho những vết sẹo". Chúng tôi leo xuống khỏi mái nhà, đi ra bờ ao. Từng đứa một đưa những vết sẹo của mình xuống dòng nước trong vắt, thì thầm những lời cảm ơn. Cảm ơn vết sẹo vì đã dạy tớ rằng lửa thì nóng, đá thì sắc, và cây ổi thì không dễ trèo như tớ tưởng.
"Này, các cậu nhìn xem!" Tí chỉ vào bóng chúng tôi in dưới mặt nước.
Dưới làn nước dập dềnh, những vết sẹo dường như biến mất, chỉ còn lại những cái bóng trẻ thơ tròn trịa và tràn đầy sức sống. Mặt nước giống như một phép màu, nó xóa nhòa mọi tỳ vết và chỉ giữ lại bản chất chân thật nhất của chúng tôi.
Khi tôi trở về nhà, mẹ đang ngồi khâu áo. Tôi tiến lại gần, quan sát đôi bàn tay của mẹ. Đầu ngón tay mẹ chai sần vì làm lụng, và có những vết sẹo mờ do kim đâm. Đó là những vết sẹo của tình yêu thương, những vết sẹo mà mẹ chưa bao giờ coi là huân chương, nhưng đối với tôi, chúng lấp lánh hơn bất kỳ món trang sức nào.
"Mẹ ơi, vết sẹo này của mẹ có đau không?" Tôi chạm nhẹ vào một vết sẹo nhỏ trên tay mẹ.
Mẹ ngẩng lên, hơi ngạc nhiên rồi mỉm cười dịu dàng: "Đau chứ, nhưng đó là lúc mẹ đang khâu cái áo ấm đầu tiên cho con đấy. Thấy con mặc ấm, mẹ cũng quên mất là mình từng bị đau."
Tôi ôm chầm lấy mẹ, nhận ra rằng triết lý của những vết sẹo còn sâu sắc hơn tôi tưởng. Có những vết sẹo chúng ta mang cho chính mình, và có những vết sẹo chúng ta tự nguyện nhận lấy vì người khác. Trưởng thành thực chất là quá trình chúng ta học cách chấp nhận những vết sẹo mới mà không còn cảm thấy sợ hãi hay oán trách.
Đêm đó, tôi nằm cuộn tròn trong chăn, tay sờ lên vết sẹo trên trán. Nó vẫn ở đó, cứng cáp và kiêu hãnh. Nó nhắc tôi nhớ về buổi chiều rực nắng ấy, về cảm giác được bay bổng giữa không trung trước khi chạm đất. Tôi không còn sợ hãi những cú ngã trong tương lai. Bởi tôi biết, mỗi cú ngã sẽ để lại một dấu ấn, và mỗi dấu ấn ấy chính là một phần của con người tôi, một minh chứng rằng tôi đã sống, đã thử nghiệm và đã dũng cảm đối mặt với thế giới rộng lớn này.
Những vết sẹo không làm chúng ta xấu xí đi, chúng chỉ khiến chúng ta trở nên chân thực hơn. Và ở xóm Cầu Vồng, chúng tôi vẫn tiếp tục sưu tầm những "huân chương" ấy, như một cách để khẳng định rằng tuổi thơ của mình đã diễn ra một cách rực rỡ và không hối tiếc.