Thẩm Ngôn Sơ quyết định đưa Khương Nhược Vũ ra ngoài. Anh không muốn cô mãi là một bóng ma xinh đẹp ẩn hiện trong căn biệt thự u ám. Anh muốn cả thành phố S này phải biết rằng, người phụ nữ mà Lâm Gia Bách vứt bỏ, giờ đây là báu vật vô giá của họ Thẩm.
Nhược Vũ đứng trước gương lớn trong phòng thay đồ. Cô mặc một chiếc váy lụa màu rượu vang đỏ thẫm, cổ chữ V khoét sâu vừa phải, ôm trọn lấy những đường cong thanh mảnh nhưng đầy đặn của cô. Trên cổ cô là sợi dây chuyền kim cương trị giá bằng cả một căn biệt thự. Nhưng điều khiến cô chú ý nhất không phải là trang sức, mà là những vết hằn mờ nhạt trên xương quai xanh — dấu tích của đêm nồng nhiệt hôm qua.
"Rất đẹp." Thẩm Ngôn Sơ bước tới từ phía sau, anh mặc bộ vest thủ công đen tuyền, trông quyền lực và lạnh lùng. Anh cầm lấy chiếc khăn lông thú quàng lên vai cô, che đi những dấu vết ái ân đó. "Nhưng những thứ này, chỉ tôi được nhìn."
Buổi tiệc tại khách sạn 5 sao tập hợp toàn bộ giới thượng lưu. Khi Thẩm Ngôn Sơ bước vào cùng Nhược Vũ, không gian bỗng chốc im bặt. Những lời xì xào bắt đầu nổi lên.
"Đó chẳng phải là vợ của Lâm Gia Bách sao?" "Sao cô ta lại đi cùng Thẩm tiên sinh? Không phải Lâm Gia Bách vừa vào tù sao?"
Nhược Vũ cúi đầu, bàn tay cô run rẩy bám chặt vào cánh tay Thẩm Ngôn Sơ. Cô cảm thấy những ánh mắt đó như những mũi kim đâm vào người. Cô thấy nhục nhã, thấy mình như một món hàng vừa đổi chủ.
Bỗng nhiên, một bàn tay ấm áp và vững chãi bao phủ lấy bàn tay cô. Thẩm Ngôn Sơ không hề lùi bước, anh lạnh lùng quét mắt nhìn quanh phòng. Những kẻ vừa mới xì xào lập tức cúi đầu, không ai dám đối diện với ánh mắt sát khí của anh.
"Ngẩng đầu lên, Vũ Vũ." Anh thì thầm vào tai cô, giọng nói tràn đầy sự che chở. "Em không nợ ai cả. Là kẻ khác nợ em."
Một phu nhân giàu có, vốn có hiềm khích với Nhược Vũ từ trước, cố tình đi ngang qua và mỉa mai: "Khương tiểu thư thật là có bản lĩnh, chồng vừa ngã ngựa đã tìm được cành cây cao hơn để bám rồi."
Nhược Vũ tái mặt, nhưng Thẩm Ngôn Sơ đã lên tiếng trước khi cô kịp phản ứng. Anh đặt ly rượu xuống, nở một nụ cười nhạt nhưng lạnh thấu xương: "Bà Trần, tôi nhớ không lầm thì dự án ở phía Nam của chồng bà đang cần chữ ký của tôi để giải ngân? Có vẻ bà rất rảnh rỗi để quan tâm đến chuyện người phụ nữ của tôi thay vì lo cho tiền đồ của chồng mình."
Người phụ nữ kia lập tức mặt cắt không còn giọt máu, lắp bắp xin lỗi rồi bỏ chạy. Nhược Vũ nhìn Thẩm Ngôn Sơ, trái tim cô đập loạn nhịp. Đây là lần đầu tiên có một người đàn ông đứng ra bảo vệ cô một cách ngang tàng và mù quáng đến thế.
Đêm đó, khi trở về xe, Nhược Vũ không còn đẩy anh ra nữa. Cô chủ động tựa đầu vào vai anh. Thẩm Ngôn Sơ siết chặt eo cô, hơi thở anh nặng nề vì dục vọng vừa được kìm nén suốt buổi tiệc. Anh cúi xuống hôn cô, nụ hôn nồng cháy mang theo vị rượu vang chát nhẹ.
"Đã thấy chưa? Ở bên tôi, không ai có quyền làm em khóc."