MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Trận Mưa RàoChương 9: SỰ LỆ THUỘC TẬN CÙNG

Dưới Trận Mưa Rào

Chương 9: SỰ LỆ THUỘC TẬN CÙNG

559 từ · ~3 phút đọc

Sau cơn thịnh nộ đêm qua, Thẩm Ngôn Sơ dường như hối lỗi. Anh không rời đi ngay mà ở lại nhà cả ngày hôm sau để chăm sóc cô. Anh tự tay bôi thuốc vào những vết thương trên người cô, ánh mắt tràn đầy sự hối hận nhưng vẫn kiên định với sự chiếm hữu của mình.

Nhược Vũ nằm im lìm, cô không còn sức để phản kháng. Cô nhận ra một sự thật tàn khốc: Cô đã hoàn toàn mất đi thế giới bên ngoài. Lâm Gia Bách đã biến mất, gia đình không còn ai, bạn bè đã cắt đứt liên lạc từ lâu. Hiện tại, sợi dây liên kết duy nhất của cô với sự sống chính là Thẩm Ngôn Sơ.

Anh mang đến cho cô những chiếc váy đẹp nhất, những bộ màu vẽ đắt tiền nhất từ Pháp, và cả những món ăn mà cô từng yêu thích lúc nhỏ. Anh hiểu cô hơn cả chính cô. Sự chăm sóc tỉ mỉ ấy giống như một loại độc dược bọc đường, dù biết là độc nhưng cô vẫn không cưỡng lại được sự ngọt ngào của nó.

"Ăn một chút đi, Vũ Vũ." Anh múc một thìa súp, thổi nhẹ rồi đưa đến bên môi cô.

Nhược Vũ ngoan ngoãn há miệng đón lấy. Cô nhìn anh, người đàn ông này có thể trong một giây biến thành ác quỷ, nhưng ngay giây sau lại là người tình dịu dàng nhất thế gian.

"Thẩm Ngôn Sơ..." cô khẽ gọi tên anh.

"Tôi đây." Anh đặt bát xuống, nắm lấy tay cô, áp lên gò má mình.

"Nếu một ngày tôi không còn ở đây, anh có buồn không?"

Ánh mắt Thẩm Ngôn Sơ bỗng chốc trở nên tối tăm. Anh siết chặt tay cô, giọng nói run rẩy một cách lạ lùng: "Em sẽ không bao giờ không ở đây. Trừ khi tôi chết, bằng không, dù có xuống địa ngục, tôi cũng sẽ kéo em theo cùng."

Nhược Vũ rùng mình. Cô hiểu rằng đây không phải là một câu nói đùa. Sự chiếm hữu của anh đã vượt qua giới hạn của tình yêu thông thường, nó trở thành một loại đức tin, một loại ám ảnh điên cuồng.

Buổi tối hôm đó, khi mưa ngoài kia bắt đầu nặng hạt, Nhược Vũ chủ động ôm lấy cổ Thẩm Ngôn Sơ khi anh vừa tắm xong. Cô vùi đầu vào lồng ngực ấm áp của anh, hít hà mùi hương đã trở thành một phần hơi thở của mình.

"Em sao vậy?" Anh ngạc nhiên, vòng tay siết chặt lấy cô.

"Tôi không muốn nghĩ về chuyện cũ nữa." Cô thì thầm. "Thẩm Ngôn Sơ, hãy đối xử với tôi tốt một chút... tôi chỉ còn mỗi anh thôi."

Câu nói của cô như một liều thuốc nổ đánh tan mọi sự kiềm chế cuối cùng của anh. Thẩm Ngôn Sơ bế cô lên, đôi mắt đỏ rực vì dục vọng và cả sự xúc động. Đêm đó, sự giằng co của Nhược Vũ chính thức khép lại, thay vào đó là sự lệ thuộc tận cùng vào người đàn ông đã dùng cả thế giới của mình để giam cầm cô.

Dưới trận mưa rào, hai linh hồn cô độc hòa quyện vào nhau, trong một tình yêu đầy vết xước nhưng cũng mãnh liệt đến mức không gì chia lìa được.