Khoảng thời gian yên bình ngắn ngủi bị phá vỡ khi quản gia báo rằng có một người phụ nữ muốn gặp Nhược Vũ. Thẩm Ngôn Sơ lúc đó đang ở công ty. Nhược Vũ, trong một phút yếu lòng và tò mò, đã đồng ý gặp mặt.
Người phụ nữ đó là Lâm tiểu thư — người tình của Lâm Gia Bách.
Nhìn người phụ nữ trước mặt với vẻ ngoài tiều tụy, không còn vẻ kiêu ngạo như trong những tấm hình ngoại tình, Nhược Vũ cảm thấy một sự mỉa mai cay đắng.
"Khương tiểu thư... xin cô, hãy nói với Thẩm tiên sinh tha cho tôi." Cô ta quỳ sụp xuống, nức nở. "Lâm Gia Bách đã bị anh ta dồn vào đường cùng trong tù. Còn tôi... tôi không thể tìm được việc làm, không ai dám nhận tôi. Thẩm tiên sinh muốn triệt đường sống của tất cả những kẻ từng làm tổn thương cô."
Nhược Vũ bàng hoàng. Cô biết Thẩm Ngôn Sơ tàn nhẫn, nhưng cô không ngờ anh lại ra tay tuyệt tình đến thế. Anh làm tất cả những điều này là vì cô, hay chỉ đơn giản là để khẳng định quyền lực của mình?
"Cô đi đi." Nhược Vũ lạnh lùng nói, nhưng trái tim cô đang run rẩy. "Tôi không có quyền quyết định thay anh ấy."
Khi Thẩm Ngôn Sơ trở về, căn biệt thự bao trùm trong bầu không khí căng thẳng. Nhược Vũ đứng ở ban công, mặc cho gió lạnh và hơi nước mưa tạt vào mặt.
"Em đã gặp cô ta?" Giọng nói của Thẩm Ngôn Sơ vang lên từ phía sau, lạnh lẽo như băng.
Nhược Vũ quay lại, đôi mắt đỏ hoe: "Tại sao anh phải làm thế? Anh ta đã mất tất cả rồi, tại sao còn phải dồn người ta vào chỗ chết?"
Thẩm Ngôn Sơ bước tới, nắm lấy cổ tay cô, kéo mạnh cô vào lòng. Ánh mắt anh lúc này không còn sự dịu dàng giả tạo nữa, mà là sự cuồng nộ của một con thú bị xâm phạm lãnh thổ.
"Hắn đã chạm vào em. Hắn đã dùng em để đổi lấy tiền bạc. Chỉ riêng điều đó thôi đã đủ để hắn chết một ngàn lần." Anh gằn giọng, bàn tay siết chặt đến mức cổ tay Nhược Vũ hiện lên những vết hằn đỏ. "Nhược Vũ, em đang thương hại hắn sao? Em quên hắn đã đối xử với em thế nào rồi sao?"
"Tôi không thương hại hắn! Tôi chỉ sợ anh!" Nhược Vũ hét lên. "Anh biến tôi thành một con búp bê trong tủ kính, anh tiêu diệt mọi thứ xung quanh tôi. Anh không yêu tôi, anh chỉ đang thỏa mãn dục vọng chiếm hữu của mình thôi!"
Thẩm Ngôn Sơ khựng lại. Một sự im lặng đáng sợ bao trùm. Đột ngột, anh bế bổng cô lên, mặc cho cô vùng vẫy và đánh vào ngực mình. Anh ném cô xuống chiếc giường lớn, cơ thể cao lớn lập tức đè sụp xuống, khóa chặt mọi cử động của cô.
"Sợ tôi?" Anh cười lạnh, nụ hôn thô bạo rơi xuống cổ cô, để lại những dấu vết tím bầm. "Vậy thì hãy sợ cho đến tận xương tủy đi. Để xem sau khi em chỉ còn lại tôi, em sẽ sợ tôi hay sẽ cầu xin tôi."
Trong cơn giông bão của sự chiếm đoạt, Nhược Vũ cảm thấy mình như một chiếc lá lìa cành, bị cuốn phăng đi bởi sự điên cuồng của người đàn ông này. Anh chiếm lấy cô không chút nương tay, mỗi một cú va chạm đều như muốn khảm sâu hình bóng anh vào máu thịt cô. Đau đớn và khoái cảm đan xen, khiến cô chỉ biết nức nở gọi tên anh trong vô vọng.