MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Trận Mưa RàoChương 7: SỰ THUẦN HÓA TRONG DỊU DÀNG

Dưới Trận Mưa Rào

Chương 7: SỰ THUẦN HÓA TRONG DỊU DÀNG

597 từ · ~3 phút đọc

Những ngày tiếp theo đối với Khương Nhược Vũ là một chuỗi những mâu thuẫn chồng chất. Thẩm Ngôn Sơ không còn dùng vũ lực hay những lời đe dọa thô bạo, nhưng sự hiện diện của anh giống như một tấm lưới nhện vô hình, bao bọc lấy cô từng chút một cho đến khi cô không còn sức để vùng vẫy.

Sáng hôm đó, thành phố S lại đón một trận mưa rào. Nhược Vũ ngồi trong phòng vẽ, nhìn những giọt nước đọng trên kính vỡ tan ra rồi trượt dài. Cô đang vẽ một đóa mẫu đơn tàn, những cánh hoa rũ xuống như chính tâm trạng của cô lúc này.

"Cạch."

Tiếng cửa mở nhẹ nhàng. Không cần quay đầu lại, cô cũng biết đó là ai. Mùi gỗ đàn hương quen thuộc nhạt nhòa trong không khí, dần dần đậm lên khi anh tiến lại gần. Thẩm Ngôn Sơ hôm nay mặc một chiếc áo len mỏng màu xám, trông anh bớt đi vẻ lãnh khốc của một thương nhân, nhưng lại thêm phần thâm trầm, nguy hiểm.

Anh không nói gì, chỉ đứng sau lưng cô, lặng lẽ quan sát bức tranh. Bàn tay anh đặt lên vai cô, hơi nóng từ lòng bàn tay thấm qua lớp áo mỏng khiến Nhược Vũ khẽ run lên.

"Mẫu đơn không nên tàn như thế này." Giọng anh trầm thấp, kề sát bên tai cô. "Ở bên tôi, em nên là bông hoa rực rỡ nhất."

Nhược Vũ buông cây cọ, giọng cô nghẹn lại: "Một bông hoa bị nhốt trong lồng kính, dù có rực rỡ đến đâu cũng là hoa giả. Thẩm tiên sinh, anh rốt cuộc muốn gì ở tôi? Nếu là cơ thể này, anh đã có rồi. Nếu là danh dự, tôi cũng chẳng còn gì cả."

Thẩm Ngôn Sơ xoay ghế của cô lại, ép cô đối diện với mình. Anh quỳ một chân xuống sàn, một hành động vốn dĩ mang tính hạ mình nhưng từ anh lại tỏa ra sự áp chế cực lớn. Anh nắm lấy đôi bàn tay nhỏ bé, lạnh lẽo của cô, tỉ mỉ hôn lên từng đầu ngón tay dính màu vẽ.

"Tôi muốn em." Anh nhìn thẳng vào mắt cô, đôi mắt thâm trầm như muốn hút sạch linh hồn cô vào trong. "Tôi muốn khi em vẽ, người em nghĩ đến là tôi. Khi em ngủ, người em mơ thấy là tôi. Và khi em khóc, chỉ có tôi mới được phép lau nước mắt cho em."

Sự chiếm hữu cực đoan của anh khiến Nhược Vũ thấy khó thở. Cô muốn đẩy anh ra, nhưng cơ thể cô lại phản bội lý trí. Sự ấm áp từ bàn tay anh, sự quan tâm tỉ mỉ đến từng bữa ăn, giấc ngủ của anh đang dần xóa đi những ký ức kinh hoàng về Lâm Gia Bách. Cô sợ hãi nhận ra, mình bắt đầu mong chờ tiếng xe của anh trở về mỗi buổi chiều.

Đêm đó, Thẩm Ngôn Sơ không đòi hỏi cô một cách mãnh liệt. Anh chỉ ôm cô trong lòng, để cô gối đầu lên cánh tay rắn chắc của mình. Anh dùng những ngón tay thon dài vuốt ve tấm lưng trần của cô, nhịp nhàng và kiên nhẫn như đang dỗ dành một con thú nhỏ đang bị thương.

"Nhược Vũ, đừng hận tôi. Em chỉ cần học cách dựa dẫm vào tôi là đủ."

Nhược Vũ nhắm mắt lại, nước mắt lặng lẽ thấm vào ngực áo anh. Cô đang bị thuần hóa, một cách tự nguyện và đầy đau đớn.