Sau trận mặn nồng đêm qua, Nhược Vũ cảm thấy mình như một bông hoa bị vò nát nhưng lại được tưới tẩm bởi một loại nhựa sống mới. Thẩm Ngôn Sơ đối xử với cô rất mâu thuẫn: Trên giường, anh là một bạo quân chiếm hữu; nhưng khi bình minh lên, anh lại tỉ mỉ cài từng chiếc cúc áo cho cô, chuẩn bị cho cô những thứ tốt nhất.
Tuy nhiên, sự giằng co trong cô vẫn chưa chấm dứt. Cô vẫn lo cho Lâm Gia Bách — không phải vì còn yêu, mà vì trách nhiệm và sự ám ảnh của quá khứ.
"Thẩm tiên sinh, tôi có thể... đi thăm anh ta không?" Nhược Vũ lấy hết can đảm hỏi khi cả hai đang ăn sáng.
Tiếng dao nĩa chạm vào đĩa sứ vang lên một âm thanh khô khốc. Sắc mặt Thẩm Ngôn Sơ lập tức trầm xuống. Anh đặt khăn ăn xuống, ánh mắt lạnh lùng nhìn cô.
"Em vẫn còn tâm trí để lo cho kẻ đã bán đứng mình?"
"Tôi chỉ muốn kết thúc mọi chuyện..."
Thẩm Ngôn Sơ đứng dậy, bước đến bên cạnh cô, cúi người xuống bóp chặt lấy hai vai cô. "Kết thúc? Em tưởng chỉ cần gặp hắn là kết thúc được sao? Nhược Vũ, em quá ngây thơ rồi. Hắn nợ tôi một triệu tệ, và em chính là vật gán nợ. Chừng nào tôi chưa cho phép, em đừng hòng nhìn thấy hắn."
Anh đột ngột bế xốc cô lên, mặc cho cô vùng vẫy. Anh đưa cô đến trước tấm gương lớn trong phòng ngủ.
"Nhìn kỹ đi." Anh ép cô nhìn vào hình ảnh mình trong gương, trên cổ cô vẫn còn những vết hickey đỏ thẫm do anh để lại. "Cơ thể này, tâm trí này, đều đã dính đầy dấu vết của tôi. Em đi gặp hắn để làm gì? Để hắn thấy em thảm hại hay để hắn thấy em đang được tôi sủng ái?"
Nhược Vũ bật khóc nức nở. Sự thật tàn khốc ấy khiến cô không thể trụ vững. Cô gục đầu vào ngực anh, đôi tay nhỏ bé cấu chặt lấy áo sơ mi của anh. Thẩm Ngôn Sơ thở dài, vòng tay siết chặt lấy cô, sự tức giận tan biến, thay vào đó là một sự xót xa vô hạn.
"Ngoan, đừng khóc. Ở đây với tôi, tôi sẽ cho em tất cả những gì hắn không thể cho."
Anh nhẹ nhàng hôn lên trán cô, một nụ hôn tràn đầy sự bảo bọc nhưng cũng là sợi xích vô hình buộc chặt đời cô vào đời anh. Nhược Vũ bắt đầu nhận ra, mình không chỉ bị anh chiếm hữu về thể xác, mà trái tim yếu ớt này cũng đang dần bị anh thao túng một cách triệt để.
Mưa ngoài trời vẫn rơi, nhưng trong căn phòng này, một loại cảm giác kỳ lạ đang nảy mầm — đó là sự phụ thuộc sinh ra từ nỗi đau.