MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Trận Mưa RàoChương 5: SỰ CHIẾM HỮU TRONG IM LẶNG

Dưới Trận Mưa Rào

Chương 5: SỰ CHIẾM HỮU TRONG IM LẶNG

478 từ · ~3 phút đọc

Sáng hôm sau, Nhược Vũ tỉnh dậy trong sự ê ẩm. Thẩm Ngôn Sơ đã đi làm từ sớm, nhưng sự hiện diện của anh vẫn tràn ngập trong căn phòng. Một bộ váy mới được chuẩn bị sẵn trên ghế sofa, cùng với một sợi dây chuyền ngọc trai tinh xảo.

Cô bước xuống lầu, quản gia và người hầu đều cúi đầu chào cô một cách cung kính. "Khương tiểu thư, Thẩm tiên sinh dặn cô phải ăn hết bữa sáng, sau đó có thể ra vườn vẽ tranh, nhưng không được phép rời khỏi biệt thự."

Sự nuông chiều đi kèm với sự giam lỏng.

Nhược Vũ ngồi trong vườn hoa hồng đẫm nước mưa. Cô cầm cọ vẽ, nhưng tâm trí lại không ở đó. Cô nhớ về những ngày tháng Lâm Gia Bách thao túng cô bằng lời nói, còn Thẩm Ngôn Sơ lại thao túng cô bằng quyền lực và sự chiếm hữu im lặng. Hai người đàn ông, một kẻ dối trá, một kẻ tàn nhẫn, nhưng kẻ tàn nhẫn kia dường như lại mang đến cho cô một cảm giác an toàn kỳ lạ mà cô không muốn thừa nhận.

Buổi chiều, Thẩm Ngôn Sơ trở về sớm hơn dự kiến. Anh không nói gì, chỉ đứng từ xa nhìn cô vẽ. Chiếc váy trắng tinh khôi của cô nổi bật giữa vườn hồng đỏ thẫm, đẹp đến mức khiến anh thấy đau nhói.

Anh tiến lại gần, vòng tay ôm lấy eo cô từ phía sau. Nhược Vũ khựng lại, cây cọ rơi xuống thảm cỏ.

"Em vẽ gì vậy?" Anh hỏi, giọng nói trầm ấm bên tai.

"Tôi... tôi chỉ vẽ đại thôi."

Thẩm Ngôn Sơ xoay người cô lại, nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo ấy. Anh nhận ra sự giằng xé trong lòng cô. Cô muốn hận anh, nhưng lại đang dần phụ thuộc vào anh. Anh cúi xuống, nhặt cây cọ lên, rồi cầm lấy bàn tay nhỏ bé của cô.

"Tôi sẽ dạy em vẽ một thứ khác."

Anh dắt cô vào nhà, đi thẳng lên phòng làm việc. Ở đó, anh không để cô vẽ tranh nữa. Anh đẩy cô vào tường, nụ hôn nồng cháy và đầy tính chiếm đoạt bắt đầu. Bàn tay anh luồn vào mái tóc cô, ép cô phải tiếp nhận sự nhiệt tình điên cuồng ấy.

"Nói đi, em là của ai?" Anh thì thầm giữa những nụ hôn.

Nhược Vũ nức nở, cơ thể cô phản ứng lại trước sự đụng chạm của anh dù lý trí đang gào thét. "Tôi là... của anh... Thẩm Ngôn Sơ..."

Câu trả lời ấy như liều thuốc kích thích, khiến Thẩm Ngôn Sơ mất đi sự điềm tĩnh thường ngày. Anh bế bổng cô lên, đi về phía chiếc giường lớn. Đêm nay, cơn mưa ngoài kia dường như cũng phải hổ thẹn trước sự nồng cháy trong căn phòng này.