Đêm đầu tiên tại biệt thự của Thẩm Ngôn Sơ, Khương Nhược Vũ không thể ngủ được. Căn phòng anh dành cho cô rộng đến mức khiến người ta thấy rợn ngợp, mọi thứ đều sang trọng với tông màu xám trắng chủ đạo, nhưng đối với cô, nó chẳng khác nào một chiếc lồng giam lộng lẫy.
Nhược Vũ ngồi bó gối trên giường, đôi mắt sưng húp vì khóc nhìn ra cửa sổ. Mưa vẫn chưa dứt. Tiếng nước chảy rì rầm trên mái hiên như nhịp đập của một trái tim đang lụi tàn. Cô vẫn chưa thể tin được người chồng mình từng yêu thương lại có thể đem cô ra làm vật gán nợ. Nỗi đau bị phản bội ấy còn lạnh lẽo hơn cả nước mưa ngoài kia.
"Cạch."
Tiếng mở cửa khẽ khàng nhưng đủ khiến Nhược Vũ giật bắn mình. Thẩm Ngôn Sơ bước vào, anh đã trút bỏ bộ vest cứng nhắc, chỉ mặc một chiếc áo choàng tắm bằng lụa đen, mái tóc hơi ẩm rủ xuống trán làm giảm đi vẻ sắc sảo thường ngày, nhưng lại tăng thêm sự nguy hiểm đầy nam tính.
Anh tiến lại gần, mùi hương gỗ đàn hương đặc trưng trộn lẫn với mùi sữa tắm nam tính vây hãm lấy cô. Nhược Vũ theo bản năng lùi lại, cho đến khi lưng chạm sát vào thành giường lạnh lẽo.
"Vẫn chưa ngủ?" Anh ngồi xuống cạnh giường, đệm lún xuống một khoảng.
"Tôi... tôi chưa quen chỗ." Nhược Vũ lí nhí, không dám ngẩng đầu.
Thẩm Ngôn Sơ đưa tay lên, ngón tay thon dài lướt nhẹ qua gò má tái nhợt của cô. Nhược Vũ run lên, nhưng không dám né tránh. Sự phục tùng này khiến ánh mắt Thẩm Ngôn Sơ tối sầm lại. Anh ghét sự yếu đuối này, nhưng đồng thời lại khao khát nó vô cùng.
"Nhược Vũ, em đang sợ tôi?"
"Thẩm tiên sinh... chuyện của Gia Bách..."
"Đừng nhắc tên người đàn ông khác khi em đang ở trong phòng tôi." Giọng anh bỗng chốc trở nên lạnh thấu xương. Anh bóp nhẹ cằm cô, ép cô phải đối diện với ánh mắt thâm trầm của mình. "Em là của tôi. Một triệu tệ đó đủ để mua đứt cả thể xác lẫn tâm hồn em. Hiểu rõ vị trí của mình đi."
Nhược Vũ cắn môi, nước mắt lại chực trào. Thẩm Ngôn Sơ nhìn đôi môi đỏ mọng bị cô cắn đến rướm máu, hơi thở anh dần trở nên dồn dập. Anh không kìm lòng được mà cúi xuống, hôn lên những giọt nước mắt ấy. Nụ hôn của anh không hề dịu dàng, nó mang theo sự chiếm hữu, càn quét mọi ngóc ngách như muốn đánh dấu chủ quyền.
"Từ nay về sau, mưa là của tôi, và em cũng là của tôi."