MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Trận Mưa RàoChương 3: NGƯỜI ĐÀN ÔNG TRONG MÀN MƯA

Dưới Trận Mưa Rào

Chương 3: NGƯỜI ĐÀN ÔNG TRONG MÀN MƯA

549 từ · ~3 phút đọc

Trong lúc tuyệt vọng nhất, Nhược Vũ nhận được một tấm danh thiếp từ luật sư của Gia Bách. Người đó nói, có một người có thể giúp cô, nhưng cô phải đích thân đến gặp.

Địa chỉ là một căn biệt thự cổ kính nằm tách biệt trên sườn núi. Khi Nhược Vũ đến nơi, chiếc xe taxi nhanh chóng rời đi, bỏ lại cô đơn độc dưới làn mưa xối xả. Cô run rẩy nhấn chuông. Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra, một quản gia già cung kính mời cô vào.

Bên trong căn phòng làm việc rộng lớn, hơi ấm từ lò sưởi khiến cơ thể đang run cầm cập của cô dịu lại đôi chút. Nhưng không khí ở đây quá trang nghiêm, quá áp lực.

Và rồi, cô thấy anh.

Thẩm Ngôn Sơ ngồi sau chiếc bàn gỗ lớn, ánh đèn bàn hắt lên khuôn mặt góc cạnh, đôi kính gọng bạc che đi sự sắc sảo của đôi mắt thâm trầm. Anh không ngẩng đầu, tay vẫn lật giở xấp hồ sơ — chính là hồ sơ vụ án của Lâm Gia Bách.

"Đến rồi à?" Giọng anh trầm thấp, mang theo một loại ma lực khiến người nghe phải nín thở.

Nhược Vũ lí nhí: "Thẩm tiên sinh... tôi đến để cầu xin anh giúp chồng tôi."

Thẩm Ngôn Sơ lúc này mới chậm rãi ngẩng lên. Ánh mắt anh dừng lại trên mái tóc bết nước mưa của cô, trên bờ vai gầy đang run rẩy dưới lớp áo mỏng manh. Một tia sáng kỳ lạ lướt qua mắt anh, nhưng nhanh chóng biến mất.

"Giúp anh ta?" Anh bật cười, tiếng cười không có chút ấm áp nào. "Lâm Gia Bách dùng em để đổi lấy một triệu tệ này. Em có biết điều đó không?"

Nhược Vũ lảo đảo, suýt chút nữa ngã quỵ: "Anh nói gì...?"

Thẩm Ngôn Sơ đứng dậy, bước từng bước chậm rãi về phía cô. Chiều cao vượt trội của anh tạo ra một cái bóng bao phủ lấy cô. Anh đưa bàn tay thon dài, hơi lạnh, nâng lấy gương mặt đẫm nước mưa của cô.

"Anh ta nói, chỉ cần tôi xóa nợ, em sẽ thuộc về tôi." Anh ghé sát tai cô, hơi thở nồng nàn mùi gỗ đàn hương hòa cùng vị lạnh của mưa. "Nhược Vũ, em bị hắn bán đứng rồi. Bây giờ, em chỉ có hai lựa chọn: Một là đi ra ngoài kia và chết chìm trong nợ nần cùng hắn, hai là... ở lại đây, làm người của tôi."

Nhược Vũ nhìn vào đôi mắt anh, cô không thấy sự thương hại, mà chỉ thấy một sự chiếm hữu mãnh liệt đã được che giấu từ rất lâu. Anh không phải là một vị cứu tinh, anh là một kẻ săn mồi kiên nhẫn nhất.

"Tôi..." Cô mấp máy môi, nước mắt hòa cùng nước mưa lăn dài.

"Đừng khóc." Anh dùng ngón tay cái lau đi giọt nước trên môi cô, hành động dịu dàng nhưng lực tay lại đầy tính đe dọa. "Ở bên tôi, em sẽ có tất cả. Chỉ trừ... sự tự do."

Ngoài kia, sấm chớp rạch ngang trời. Nhược Vũ biết, cuộc đời cô đã chính thức bước sang một trang mới, tối tăm hơn nhưng cũng mãnh liệt hơn bao giờ hết.