MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Trận Mưa RàoChương 11: MÓN QUÀ TÀN NHẪN

Dưới Trận Mưa Rào

Chương 11: MÓN QUÀ TÀN NHẪN

486 từ · ~3 phút đọc

Dù Thẩm Ngôn Sơ đối xử với cô rất tốt, nhưng Nhược Vũ vẫn luôn cảm thấy có một bức tường ngăn cách. Cô vẫn chưa thể quên được việc anh đã dùng tiền để mua cô. Sự giằng co giữa lòng biết ơn và nỗi hận thù khiến cô kiệt sức.

Sáng hôm sau, Thẩm Ngôn Sơ mang về một chiếc hộp gỗ nhỏ. "Món quà cho em."

Nhược Vũ mở ra, bên trong là tập hồ sơ ly hôn đã có chữ ký của Lâm Gia Bách và bằng chứng về việc tất cả tài sản của nhà họ Lâm đã được chuyển sang tên cô.

"Tôi đã khiến hắn phải ký." Thẩm Ngôn Sơ bình thản nói như thể đang kể về một chuyến đi dạo. "Bây giờ em hoàn toàn tự do khỏi hắn. Số tiền đó đủ để em sống sung túc cả đời mà không cần dựa vào bất kỳ người đàn ông nào."

Nhược Vũ sững sờ: "Anh... anh cho tôi tự do sao? Anh không giữ tôi lại nữa?"

Thẩm Ngôn Sơ bước lại gần, nâng cằm cô lên, đôi mắt anh chứa đựng sự thâm tình đến đau đớn: "Tôi muốn em tự nguyện ở lại, chứ không phải vì tờ ngân phiếu một triệu tệ kia. Nhược Vũ, từ nay em không nợ tôi gì cả. Em có thể đi bất cứ lúc nào."

Nhưng ngay khi Nhược Vũ vừa định nói lời cảm ơn, anh lại bổ sung thêm một câu khiến cô lạnh sống lưng: "Nhưng nếu em rời khỏi đây, tôi không đảm bảo Lâm Gia Bách có thể sống sót ra khỏi tù."

Sự sủng ái và đe dọa luôn song hành. Đó chính là cách Thẩm Ngôn Sơ yêu. Anh cho cô đôi cánh, nhưng lại bẻ gãy bầu trời của cô.

Nhược Vũ nhìn người đàn ông trước mặt, vừa yêu vừa hận. Cô cầm lấy tập hồ sơ ly hôn, xé nát nó ngay trước mặt anh. Cô khóc, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má.

"Anh thắng rồi, Thẩm Ngôn Sơ. Tôi không còn chỗ nào để đi cả. Anh hài lòng chưa?"

Thẩm Ngôn Sơ không nói gì, anh chỉ ôm chặt cô vào lòng. Anh biết mình tàn nhẫn, nhưng anh không thể để mất cô một lần nữa. Mười năm chờ đợi đã biến anh thành một kẻ điên cuồng. Anh bế cô lên giường, xé toạc lớp áo choàng mỏng manh của cô.

Trong cơn mưa tầm tã bên ngoài, tiếng rên rỉ và hơi thở dồn dập của cả hai hòa quyện vào nhau. Thẩm Ngôn Sơ chiếm hữu cô một cách tham lam, như muốn khảm sâu cơ thể cô vào linh hồn mình. Nhược Vũ quàng tay qua cổ anh, chủ động tiếp nhận sự xâm nhập thô bạo đó. Trong khoảnh khắc cực lạc, cô chợt nhận ra mình đã thực sự bị anh thuần hóa mất rồi.