Nhược Vũ bắt đầu chấp nhận cuộc sống làm "chim sơn ca" của Thẩm Ngôn Sơ. Cô vẽ tranh nhiều hơn, và trong những bức tranh của cô, hình bóng của người đàn ông ấy bắt đầu xuất hiện dưới dạng những nét vẽ mờ ảo.
Một buổi chiều, khi Thẩm Ngôn Sơ đang tắm, Nhược Vũ tình cờ thấy điện thoại của anh có tin nhắn từ một người bạn cũ ở trường đại học: "Ngôn Sơ, cậu vẫn giữ bức tranh 'Thiếu nữ dưới mưa' mà cậu đã mua trong buổi đấu giá từ thiện 10 năm trước chứ? Hóa ra cô gái trong tranh chính là người em đang ở bên cạnh cậu bây giờ à?"
Nhược Vũ bàng hoàng. 10 năm trước? Lúc đó cô mới 18 tuổi, lần đầu tiên tham gia một buổi đấu giá tranh của trường nghệ thuật. Cô nhớ lúc đó có người đã mua bức tranh cô vẽ chính mình với giá cực cao, nhưng cô không bao giờ biết người đó là ai.
Hóa ra, anh đã theo dõi cô lâu như vậy.
Khi Thẩm Ngôn Sơ bước ra khỏi phòng tắm với mái tóc còn vương nước, anh thấy cô đang cầm điện thoại của mình. Anh không giận, chỉ lặng lẽ đi tới, ôm lấy cô từ phía sau.
"Em thấy rồi sao?"
"Tại sao lại là tôi?" Nhược Vũ hỏi, giọng cô run run. "10 năm trước anh đã biết tôi? Tại sao anh không xuất hiện sớm hơn?"
Thẩm Ngôn Sơ xoay người cô lại, đôi mắt anh đỏ rực sự hối tiếc: "Lúc đó tôi chưa là gì cả. Tôi chỉ là một đứa con rơi bị nhà họ Thẩm hắt hủi. Tôi nhìn em từ xa, nhìn em tỏa sáng như một ngôi sao. Khi tôi đủ mạnh mẽ để đứng trước mặt em, thì em đã lấy Lâm Gia Bách."
Anh gục đầu vào vai cô, giọng nói khàn đặc: "Tôi đã nhìn em bị hắn làm tổn thương từng ngày. Tôi đã định bỏ đi, nhưng trận mưa ngày hôm đó... khi thấy em đứng một mình khóc dưới mưa, tôi biết mình không thể buông tay được nữa. Nhược Vũ, một triệu tệ kia chỉ là cái cớ. Tôi dùng cả gia sản của mình để đổi lấy một cơ hội được ở bên em."
Nhược Vũ nghe tim mình thắt lại. Sự thật này quá nặng nề. Hóa ra sự chiếm hữu của anh không phải là nảy sinh nhất thời, mà là một loại chấp niệm đã ăn sâu vào tủy.
Cô đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc ẩm ướt của anh. Lần đầu tiên, cô không thấy anh đáng sợ nữa. Cô thấy một người đàn ông đáng thương đã yêu trong thầm lặng suốt một thập kỷ.
"Ngôn Sơ..." Cô gọi tên anh một cách dịu dàng nhất từ trước đến nay.
Thẩm Ngôn Sơ ngẩng lên, ánh mắt anh ngập tràn sự kinh ngạc và hạnh phúc. Anh hôn cô, một nụ hôn không còn sự thô bạo, mà chỉ có sự dịu dàng và trân trọng tột cùng. Đêm đó, dưới sự chứng kiến của cơn mưa rào, họ không chỉ hòa quyện về thể xác mà còn bắt đầu thấu hiểu về tâm hồn.
Cuộc giằng co của Nhược Vũ đã kết thúc. Cô chọn ở lại, không phải vì nợ nần, mà vì cô nhận ra, trong thế giới tàn khốc này, chỉ có người đàn ông điên cuồng này mới yêu cô đến quên cả bản thân mình.