MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Trận Mưa RàoChương 13: CHIỀU CHUỘNG

Dưới Trận Mưa Rào

Chương 13: CHIỀU CHUỘNG

538 từ · ~3 phút đọc

Căn biệt thự nhà họ Thẩm vào những ngày không mưa vẫn mang một vẻ tĩnh mịch lạ thường. Khương Nhược Vũ thức dậy khi ánh nắng len lỏi qua khe rèm, đậu trên bờ vai trần trắng muốt của cô. Cảm giác đau nhức ở eo nhắc nhở cô về sự cuồng nhiệt của Thẩm Ngôn Sơ đêm qua. Kể từ sau khi anh thú nhận bí mật mười năm, cách anh chạm vào cô đã thay đổi — vẫn chiếm hữu, nhưng lại mang một sự trân trọng đến mức khiến cô thấy run rẩy.

Nhược Vũ bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào thảm lông cừu mềm mại. Trên bàn trang điểm, một chiếc hộp nhung nhỏ nằm đó từ lúc nào. Bên trong là một đôi hoa tai kim cương hồng, lấp lánh như những giọt lệ của thần tình yêu.

"Dậy rồi sao?"

Thẩm Ngôn Sơ bước vào, anh vừa tập gym xong, mồ hôi còn lấm tấm trên khuôn ngực rắn chắc. Anh tiến lại gần, vòng tay ôm lấy eo cô từ phía sau, vùi đầu vào hõm cổ cô hít hà mùi hương dịu nhẹ. Nhược Vũ khẽ nghiêng đầu, sự giằng co trong lòng cô bỗng chốc yếu ớt hẳn đi.

"Sao lại tặng trang sức cho tôi nữa? Tôi có đi đâu đâu." Cô lí nhí.

"Vì tôi muốn em biết, tất cả những thứ tốt đẹp nhất trên đời này đều chỉ xứng đáng làm nền cho em." Thẩm Ngôn Sơ xoay người cô lại, nâng cằm cô lên bằng những ngón tay thon dài. "Hôm nay tôi đưa em đi một nơi."

Anh đưa cô đến một xưởng vẽ nằm ngay giữa lòng một khu rừng trúc yên tĩnh ở ngoại ô. Đây là xưởng vẽ mà Nhược Vũ hằng mơ ước từ thời sinh viên, nhưng Lâm Gia Bách trước đây luôn nói rằng nó quá tốn kém và không thực tế. Thẩm Ngôn Sơ đã mua lại toàn bộ khu vực này, chỉ để cô có một không gian riêng tư.

"Từ nay, đây là của em." Anh đứng sau lưng cô, đôi mắt thâm trầm quan sát biểu cảm kinh ngạc trên gương mặt cô.

Nhược Vũ nhìn những giá vẽ bằng gỗ đàn hương, những hộp màu được đặt làm riêng từ châu Âu, lòng cô dậy lên một luồng cảm xúc khó tả. Cô hận anh vì đã giam cầm cô, nhưng cô lại không thể phủ nhận rằng, anh là người duy nhất hiểu được tâm hồn cô cần gì.

Sự sủng ngọt này giống như một loại mật độc. Anh không dùng xích sắt, anh dùng sự xa hoa và thâm tình để xây nên một chiếc lồng mà cô không còn muốn thoát ra nữa. Đêm đó, trong không gian yên tĩnh của rừng trúc, Thẩm Ngôn Sơ đã yêu cô một cách dịu dàng hơn bao giờ hết. Anh chậm rãi thưởng thức từng tấc da thịt của cô, để cô cảm nhận được sự tôn thờ trong từng nụ hôn. Nhược Vũ nức nở, đôi tay cô siết chặt lấy bờ vai anh, lần đầu tiên cô chủ động đáp lại, để mặc bản thân chìm đắm trong sự nuông chiều tàn nhẫn này.