Sự giằng co của Nhược Vũ chuyển sang một trạng thái mới: Cô bắt đầu sợ hãi sự vắng mặt của Thẩm Ngôn Sơ. Khi anh đi họp muộn hoặc đi công tác, căn biệt thự bỗng trở nên trống rỗng và lạnh lẽo đến đáng sợ.
Một buổi chiều, Nhược Vũ đang ngồi vẽ thì nghe thấy tiếng động ở phòng khách. Nghĩ là Thẩm Ngôn Sơ về, cô vui mừng chạy ra, nhưng người đứng đó lại là thư ký của anh, mang theo một tập tài liệu và một món quà nhỏ.
"Thẩm tiên sinh bận họp đột xuất, anh ấy dặn tôi mang bánh ngọt từ tiệm mà tiểu thư thích nhất về."
Nhược Vũ cầm lấy hộp bánh, cảm giác hụt hẫng tràn dâng. Cô chợt nhận ra mình đã biến thành một con thú nhỏ bị thuần hóa hoàn toàn. Cô không còn nghĩ đến việc bỏ trốn, cô chỉ nghĩ đến việc bao giờ anh sẽ về. Sự thao túng của Thẩm Ngôn Sơ đã đạt đến cảnh giới cao nhất: Khiến con mồi tự nguyện yêu kẻ đi săn.
Tối muộn, Thẩm Ngôn Sơ trở về với vẻ mệt mỏi. Vừa thấy cô đứng chờ ở sảnh, ánh mắt anh lập tức bừng sáng. Anh lao đến ôm chầm lấy cô, nhấc bổng cô lên như thể cô là một báu vật dễ vỡ.
"Nhớ tôi không?" Anh hỏi, giọng khàn đặc.
"Anh quá đáng lắm... sao lại về muộn thế này?" Nhược Vũ hờn dỗi, bàn tay nhỏ bé đấm nhẹ vào ngực anh.
Thẩm Ngôn Sơ bật cười, nụ cười hiếm hoi tràn đầy sự sảng khoái. Anh bế cô thẳng lên phòng tắm. Trong làn hơi nước mịt mù, anh tỉ mỉ cởi bỏ lớp quần áo của cô. Dưới ánh đèn mờ ảo, cơ thể Nhược Vũ hiện lên như một tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ nhất. Anh để cô ngồi lên bệ đá cẩm thạch, đôi chân dài của cô quấn lấy eo anh.
Sự va chạm xác thịt lần này mang theo sự chiếm đoạt mãnh liệt hơn. Thẩm Ngôn Sơ như muốn trút hết nỗi nhớ nhung vào cơ thể cô. Anh hôn lên đôi môi đang mời gọi của cô, hơi thở nồng nàn vị bạc hà. Nhược Vũ rên rỉ, cô không còn cảm thấy nhục nhã, mà chỉ thấy một sự khao khát điên cuồng được anh lấp đầy.
"Nói đi, Vũ Vũ, em không thể sống thiếu tôi, đúng không?"
"Đúng... tôi cần anh..." Cô đầu hàng hoàn toàn.
Trong khoảnh khắc ấy, Thẩm Ngôn Sơ biết mình đã thắng. Anh đã không chỉ chiếm được thể xác, mà đã bẻ gãy hoàn toàn sự phản kháng cuối cùng trong tâm hồn cô.