Chia tay bác Khỉ già, bộ tứ hướng về phía "Dòng sông Mây". Tuy nhiên, khi họ bước vào thung lũng sâu, một dải sương mù trắng xóa từ đâu ập đến, dày đặc đến mức Ti-Ti không nhìn thấy cái đuôi của Ne-Ne dù chỉ cách vài bước chân.
"Mọi người ơi, nắm lấy tay nhau!" Ne-Ne hét lớn.
Họ kết thành một hàng dọc. Ne-Ne nắm tay Ti-Ti, Ti-Ti dắt Mi-Mi, và cuối cùng là Lu-Lu ôm chặt lấy đuôi của Mi-Mi. Trong màn sương, mọi âm thanh đều trở nên biến dạng. Tiếng gió rít qua khe đá nghe như tiếng hú của quái vật, và những gốc cây mục nát trông giống như những bóng ma đang dang tay.
Nỗi sợ hãi bắt đầu xâm chiếm. Lu-Lu run rẩy: "Có khi nào chúng ta sẽ bị kẹt ở đây mãi mãi không? Tớ nhớ ánh sáng ở nhà quá."
"Bình tĩnh nào Lu-Lu," Mi-Mi cố gắng giữ giọng tỉnh táo. "Mẹ tớ bảo, khi mắt không thấy đường, hãy dùng mũi và tai để dẫn lối."
Ti-Ti bắt đầu đánh hơi. Cáo vốn có khứu giác rất nhạy. Cậu nhận ra một mùi hương thanh khiết của nước đá tan. "Tớ ngửi thấy mùi nước! Suối ở đâu đó quanh đây. Nếu tìm được suối, chúng ta sẽ thoát ra khỏi thung lũng."
Cả nhóm chậm rãi bước đi theo sự dẫn dắt của Ti-Ti. Bỗng nhiên, một bóng đen to lớn hiện ra trước mặt. Cả bốn bạn nhỏ đứng tim, ôm chầm lấy nhau. "Là... là quái vật sương mù sao?" Lu-Lu mếu máo.
Nhưng khi bóng đen tiến lại gần, đó hóa ra là một bác Trâu Rừng đang lững thững đi tìm cỏ. Bác Trâu cười khà khà, tiếng cười trầm đục làm tan bớt sự căng thẳng: "Quái vật gì chứ mấy nhóc? Đây chỉ là hơi thở của núi rừng buổi sớm thôi. Đi theo bác, bác sẽ đưa các cháu ra khỏi chỗ này."
Đi bên cạnh bác Trâu Rừng to lớn, các bạn nhỏ cảm thấy an tâm lạ thường. Bác Trâu chỉ cho họ cách nhìn vào rêu mọc trên thân cây để xác định phương hướng: "Rêu xanh thường mọc ở phía bắc, nơi bóng râm mát mẻ. Nhớ lấy điều đó, các cháu sẽ không bao giờ lạc lối."
Khi màn sương tan dần, một khung cảnh huy hoàng hiện ra trước mắt: Một thung lũng đầy hoa cải vàng rực rỡ dưới nắng. Họ đã vượt qua mê cung sương mù nhờ vào khứu giác của Ti-Ti, sự bình tĩnh của Mi-Mi và sự giúp đỡ của một người bạn khổng lồ. Họ hiểu rằng, mỗi loài vật trong rừng đều có một "siêu năng lực" riêng, và khi biết dựa vào nhau, không có màn sương nào là không thể vượt qua.