Vừa bước sang bờ bên kia của Hồ Gương, một cơn mưa bóng mây bất chợt đổ xuống. Để tránh ướt, cả nhóm chạy tọt vào một cửa hang lộ ra ngay vách núi đá vôi. Nhưng đây không phải là một hang động bình thường. Càng đi sâu vào trong, những khối thạch nhũ rủ xuống bắt đầu phát ra ánh sáng lung linh: xanh lục, hồng phấn, tím nhạt và vàng kim.
"Ôi, giống như chúng ta đang đi vào bụng của một con rồng đá vậy!" Lu-Lu thốt lên đầy kinh ngạc.
Cả nhóm mải mê ngắm nhìn những khối đá có hình thù kỳ lạ. Có khối giống như một tòa lâu đài, có khối lại giống như một bà mẹ đang ôm con. Tuy nhiên, khi định quay trở ra, họ nhận ra một điều kinh khủng: Có quá nhiều lối rẽ, và họ đã hoàn toàn mất phương hướng.
"Tớ không nhớ là chúng ta đã rẽ trái hay rẽ phải ở đoạn có khối đá hình củ cà rốt kia nữa," Mi-Mi lo lắng nói.
Ti-Ti cố gắng đánh hơi, nhưng mùi ẩm mốc của đá vôi và hương thơm của các loại khoáng chất đã làm nhiễu loạn khứu giác của cậu. Bóng tối bắt đầu bao trùm khi ánh sáng từ cửa hang không còn lọt vào được nữa.
Trong lúc cả nhóm đang hoang mang, Ne-Ne chợt nhớ đến bài học của cha Sóc về việc "để lại dấu vết". Cậu nhìn vào túi của mình, vẫn còn một ít vụn sáp ong và những hạt dẻ nướng. Nhưng họ đã quên rải chúng dọc đường rồi.
Bỗng nhiên, một âm thanh lạ vang lên: Chít... chít... Từ trong kẽ đá, một gia đình nhà Chuột Đá hiện ra. Họ có bộ lông xám xịt nhưng đôi mắt sáng rực trong bóng tối. "Các bạn nhỏ bị lạc à?" Chuột cha hỏi.
"Vâng ạ, chúng cháu không tìm thấy lối ra," Ne-Ne trả lời.
Chuột cha cười: "Trong hang động này, đừng nhìn bằng mắt, hãy nhìn bằng dòng chảy của không khí. Các cháu có thấy ngọn lửa từ cây đuốc của bạn Cáo đang nghiêng về phía nào không?"
Ti-Ti cầm nhành củi khô bốc cháy, ngọn lửa khẽ nghiêng về phía một lối nhỏ hẹp và tối tăm nhất. "Không khí luôn đi từ nơi cao xuống nơi thấp, từ trong ra ngoài. Cứ đi ngược chiều gió thổi, các cháu sẽ thấy lối ra," Chuột cha chỉ dẫn.
Cả nhóm cảm ơn gia đình nhà Chuột rồi bước theo hướng gió. Trên đường đi, họ gặp những mạch nước ngầm nhỏ chảy róc rách qua các khe đá. Lu-Lu tranh thủ vốc một ngụm nước: "Ngon quá, mát lạnh như kem mẹ làm vậy!"
Cuối cùng, một tia sáng trắng nhỏ xíu hiện ra phía xa. Họ chạy ùa ra ngoài, hít căng lồng ngực không khí trong lành của rừng già. Thử thách trong hang ngũ sắc đã dạy cho họ một bài học về sự khiêm tốn: Ngay cả những loài vật nhỏ bé và thầm lặng nhất như nhà Chuột cũng có những kiến thức vĩ đại mà kẻ lữ hành cần phải học hỏi.