Sau khi thoát khỏi hang đá, bốn bạn nhỏ tiến vào một thung lũng yên bình có những ruộng bậc thang nhỏ xíu do các loài gặm nhấm canh tác. Giữa thung lũng là một cây đại thụ có tán rộng bằng cả một ngôi nhà. Dưới gốc cây, một bà cụ Rùa già đang chậm rãi pha trà bên một chiếc bàn đá phẳng phiu.
"Đến rồi đó hả những nhà lữ hành nhỏ? Ta đã chờ các cháu từ lâu," Bà cụ Rùa nói, giọng bà chậm rãi và vang vọng như tiếng chuông đồng.
Cả bốn bạn nhỏ ngạc nhiên: "Sao bà biết chúng cháu sẽ đến ạ?"
Bà cụ Rùa mỉm cười, đôi mắt hiền từ ẩn sau lớp da nhăn nheo: "Rừng già có tai, và gió thì luôn kể chuyện. Ta là người giữ ký ức của thung lũng này. Ngồi xuống đi, uống miếng trà hoa cúc cho ấm bụng."
Bà cụ Rùa rót trà vào những chiếc chén làm bằng vỏ hạt dẻ. Vị trà đắng nhẹ nhưng hậu vị ngọt thanh khiến bao mệt mỏi của những ngày qua tan biến. Bà bắt đầu kể cho họ nghe về cha mẹ của họ—những người ngày xưa cũng từng thực hiện hành trình này.
"Các cháu biết không, cha của Ne-Ne từng là một tay leo trèo giỏi nhất, nhưng ông ấy đã từng suýt ngã vì quá tự tin. Mẹ của Mi-Mi từng rất nhút nhát, nhưng bà ấy đã dũng cảm cứu một đàn chim non trong bão. Ai cũng phải bắt đầu từ những bước chân run rẩy."
Bà cụ lấy ra một chiếc hộp gỗ cũ kỹ, bên trong có bốn miếng mảnh ngọc bích nhỏ được chạm khắc hình dấu chân của bốn loài vật: Sóc, Gấu, Thỏ và Cáo.
"Đây là những mảnh ghép của 'Bản Đồ Trái Tim'. Mỗi khi các cháu làm được một việc tốt hoặc học được một bài học lớn, một phần của mảnh ngọc này sẽ sáng lên. Khi cả bốn mảnh cùng phát sáng, các cháu sẽ tìm thấy báu vật lớn nhất của rừng xanh."
Lu-Lu tò mò: "Báu vật đó là vàng bạc hay mật ong ạ?"
Bà cụ Rùa cười hiền: "Nó quý giá hơn thế nhiều. Nhưng để biết nó là gì, các cháu phải tự mình đi hết 30 ngọn núi phía trước."
Ngày hôm đó, bộ tứ không vội vàng lên đường. Họ ở lại phụ giúp bà cụ Rùa dọn dẹp lá khô, tưới nước cho những cây trà nhỏ. Trong bóng hoàng hôn vàng óng, họ ngồi nghe bà kể về đạo lý làm người (làm vật): Rằng sự tử tế là ngôn ngữ mà người điếc có thể nghe và người mù có thể thấy.
Khi màn đêm buông xuống, dưới ánh sao rực rỡ của vùng núi cao, bốn bạn nhỏ nằm cạnh nhau trên thảm cỏ êm ái. Họ không còn sợ bóng đêm, không còn sợ lạc đường, vì họ biết rằng mỗi bước đi đều có sự dõi theo của tiền nhân và sự đồng hành của những người bạn chân thành.
"Ne-Ne này," Ti-Ti thì thầm. "Tớ thấy mảnh ngọc của tớ hơi sáng lên một chút rồi đấy."
"Tớ cũng thế," Mi-Mi mỉm cười.
Và thế là, trong giấc ngủ say nồng, họ mơ về những đỉnh núi mây phủ phía trước, nơi những điều kỳ diệu vẫn đang chờ đón "Bộ Tứ Mầm Non" khám phá.