MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐƯỜNG VỀ TRONG CƠN BÃOChương 5: ĐỐI THOẠI DƯỚI MÁI HIÊN

ĐƯỜNG VỀ TRONG CƠN BÃO

Chương 5: ĐỐI THOẠI DƯỚI MÁI HIÊN

1,178 từ · ~6 phút đọc

Cơn mưa rừng mỗi lúc một nặng hạt, quất vào mái tôn những tiếng kêu đanh gọn và dữ dội. Trong không gian ngột ngạt của xưởng mộc, Lâm Vũ đứng chắn trước mặt Hạ Vy, bàn tay siết chặt lấy cán rìu gỗ đến mức các khớp xương trắng bệch. Ánh mắt anh xoáy sâu vào nhóm thanh niên đang lăm lăm gậy gộc phía trước, một cái nhìn không có sự sợ hãi, chỉ có sự mệt mỏi cùng cực trộn lẫn với bản năng tự vệ của một kẻ đã bị dồn đến chân tường.

"Vũ! Giao con nhỏ đó ra đây!" Gã có vết sẹo trên lông mày hét lên, giọng gã khản đặc vì phấn khích. "Mày không được vấy bẩn thêm người nào ở cái thị trấn này nữa. Đồ sát nhân!"

"Họ sẽ không dừng lại đâu," Vy thì thầm sau lưng Vũ, hơi thở cô phả nhẹ vào bờ vai đang căng cứng của anh. Cô có thể cảm nhận được sức nóng tỏa ra từ cơ thể anh, một sự tương phản mãnh liệt với cái lạnh lẽo của màn mưa ngoài kia.

Vũ không quay lại, anh chỉ khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự cay đắng: "Đây là cách họ thể hiện đức tin vào Chúa đấy. Ném đá vào kẻ họ cho là quỷ dữ để cảm thấy mình thánh thiện hơn."

Bất ngờ, một hòn đá to bằng nắm tay bay vút từ phía đám đông, sượt qua vai Vũ và đập mạnh vào chiếc đĩa nhạc đang nằm trên bàn. Tiếng thủy tinh vỡ tan tành. Vy thốt lên một tiếng kinh hoàng khi thấy chiếc đĩa nhạc – bằng chứng duy nhất cô có – bị vỡ làm đôi. Nhưng Vũ đã phản ứng nhanh hơn. Anh lao lên phía trước, vung chiếc rìu gỗ chém mạnh vào không trung. Tiếng gió rít qua lưỡi rìu sắc lẹm khiến nhóm thanh niên khựng lại.

"Bước tới một bước nữa, tôi sẽ không nương tay như mười năm trước đâu," Vũ gầm lên, giọng anh át cả tiếng sấm rền vang trên bầu trời. "Biến khỏi đây trước khi tôi thực sự trở thành con quỷ mà các người hằng mong đợi!"

Sự hung hãn bột phát của Vũ khiến nhóm thanh niên bắt đầu dao động. Họ là những kẻ bắt nạt dựa trên số đông, nhưng trước một người đàn ông không còn gì để mất, lòng dũng cảm của họ nhanh chóng tan rã. Sau một hồi chửi rủa và ném thêm vài lời đe dọa rỗng tuếch, cả nhóm lầm lũi quay xe, để lại làn khói đen kịt hòa lẫn vào màn mưa.

Khi tiếng động cơ xe máy lịm dần, Vũ mới buông lỏng tay. Chiếc rìu rơi xuống mặt đất với một tiếng bịch nặng nề. Anh tựa lưng vào cột gỗ, hơi thở dồn dập, khuôn mặt tái nhợt dưới ánh sáng lờ mờ của buổi chiều tà.

Vy vội vàng chạy đến bên bàn, đôi tay run rẩy nhặt những mảnh vỡ của chiếc đĩa nhạc. "Nó hỏng rồi... mẩu bằng chứng duy nhất..."

"Nó không hỏng từ bây giờ đâu," Vũ nói, giọng anh đã lấy lại vẻ bình thản đến đáng sợ. "Nó đã hỏng từ mười năm trước, khi máu của cô ấy đổ xuống mặt đĩa đó. Sự thật ở Bình Yên không được lưu lại bằng vật chất, nó được chôn vùi trong lương tâm của những người đang đi nhà thờ ngoài kia kìa."

Vy ngẩng đầu nhìn anh, mái tóc cô ướt sũng dính bết vào trán. "Nhưng trong đó có tiếng thì thầm. Anh có nghe thấy không? Bảo Anh đã cố nói gì đó."

Vũ im lặng một lúc lâu. Anh chậm rãi bước lại gần, ngồi xuống bậc thềm gỗ bên cạnh cô. Lần đầu tiên, khoảng cách giữa họ thu hẹp lại chỉ còn vài centimet. Vy có thể ngửi thấy mùi gỗ thông ngai ngái xen lẫn mùi mồ hôi và cả mùi của sự cô độc trên người anh.

"Cô ấy nói 'Cứu... đừng...', đúng không?" Vũ khẽ hỏi, đôi mắt anh nhìn xa xăm vào màn mưa. "Tôi đã nghe thấy điều đó hàng đêm trong suốt mười năm qua. Không cần cái đĩa đó, nó đã khắc sâu vào đại não tôi rồi. Nhưng không ai tin tôi cả. Khi tôi mang chiếc đĩa đó đến đồn cảnh sát mười năm trước, họ nói đó chỉ là tiếng rè của đĩa hỏng. Họ còn bảo tôi đã tự tạo ra nó để đánh lạc hướng điều tra."

Vy bàng hoàng. "Anh đã từng trình báo nó sao?"

"Và kết quả là tôi bị giam giữ thêm bốn mươi tám giờ vì tội cản trở người thi hành công vụ," Vũ cười nhạt, một nụ cười khô khốc. "Sau đó, chiếc đĩa biến mất khỏi kho vật chứng. Tôi không biết tại sao nó lại quay về tay cô, nhưng điều đó có nghĩa là 'kẻ đó' đang bắt đầu cảm thấy lo sợ."

Trong bóng tối nhập nhẹm của buổi hoàng hôn, Vy chợt nhận thấy một vết thương nhỏ trên mu bàn tay Vũ, có lẽ bị mảnh đá văng trúng lúc nãy. Cô không suy nghĩ nhiều, rút chiếc khăn tay trong túi ra, nhẹ nhàng nắm lấy tay anh để lau đi vết máu.

Cánh tay Vũ khẽ giật mình định rụt lại, nhưng sự chân thành và ấm áp từ đôi bàn tay nhỏ bé của Vy đã giữ anh ở lại. Anh cúi xuống nhìn cô, nhìn cách cô cẩn thận băng bó vết thương cho một "kẻ sát nhân" bằng tất cả sự trân trọng. Trái tim vốn đã hóa đá của anh như có một vết nứt, và từ vết nứt đó, một luồng cảm xúc xa lạ len lỏi vào.

"Đừng cố cứu tôi, Hạ Vy," Vũ thì thầm, giọng anh lần này không còn xua đuổi, mà mang theo một sự khẩn khoản đau đớn. "Ở thị trấn này, sự thật không quan trọng bằng việc họ cần một con quỷ để đổ lỗi. Nếu cô đứng quá gần tôi, cô cũng sẽ bị thiêu cháy cùng tôi đấy."

Vy ngẩng đầu, đôi mắt sắc sảo của cô phóng viên điều tra giờ đây dịu lại, lấp lánh như những vì sao giữa đêm bão. "Nếu cả thế giới này gọi anh là Hurricane, thì tôi sẽ là người đứng ở tâm bão để cùng anh tìm thấy sự bình yên. Tôi không đứng về phía anh vì tôi yêu anh, tôi đứng về phía anh vì anh đúng. Và tôi sẽ không để tiếng piano của anh phải câm lặng mãi mãi dưới tấm vải đen kia đâu."

Vũ lặng đi. Những lời nói của cô như bản giao hưởng đầu tiên phá vỡ sự tĩnh lặng chết chóc trong căn nhà gỗ này. Dưới mái hiên đầy tiếng mưa rơi, hai linh hồn cô độc lần đầu tiên tìm thấy một nhịp đập chung, giữa một thị trấn đầy rẫy những lời nguyền và sự dối trá.