MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐƯỜNG VỀ TRONG CƠN BÃOChương 6: MANH MỐI ĐẦU TIÊN

ĐƯỜNG VỀ TRONG CƠN BÃO

Chương 6: MANH MỐI ĐẦU TIÊN

1,324 từ · ~7 phút đọc

Dưới ánh sáng lờ mờ của chiếc đèn bàn trong căn phòng thuê tạm, Hạ Vy trải rộng xấp bản sao hồ sơ vụ án mười năm trước mà cô đã phải dùng rất nhiều "quan hệ cũ" mới có được. Tiếng mưa bên ngoài vẫn rỉ rả, nhưng tâm trí cô lúc này chỉ còn tập trung vào những con chữ nhảy múa trên trang giấy. Càng đọc, sống lưng cô càng lạnh toát.

Một phóng viên điều tra giỏi không chỉ nhìn vào những gì có trên giấy, mà phải nhìn vào những gì "đáng lẽ phải có nhưng lại biến mất".

“Kỳ lạ thật,” Vy lẩm bẩm, tay cầm chiếc bút dạ quang đánh dấu lên các bản khai của nhân chứng.

Bản khai của bà Tư (chủ tiệm tạp hóa), ông Hòa (người làm vườn) và cả ông cảnh sát trưởng đương nhiệm khi đó đều có một sự thống nhất đến kinh ngạc. Họ đều khẳng định đã nghe thấy tiếng cãi vã dữ dội phát ra từ nhà Bảo Anh vào đúng 8 giờ tối ngày 15 tháng 3. Họ đều nhìn thấy một bóng dáng cao lớn, mặc áo khoác đen, đội mũ sụp chạy ra khỏi hồ sen vào lúc 9 giờ 15 phút. Ngay cả câu mô tả về dáng chạy "hơi khập khiễng vì vội vã" cũng giống hệt nhau, từng dấu phẩy, từng tính từ.

Trong nghiệp vụ, đây là điều không tưởng. Trí nhớ con người là một thứ cảm tính và lộn xộn. Ba người ở ba vị trí khác nhau, với ba góc nhìn khác nhau, không bao giờ có thể cho ra một "kịch bản" khớp nhau từng chi tiết nhỏ nhất như vậy, trừ khi họ đã cùng nhau học thuộc lòng một văn bản được soạn sẵn.

Vy lật sang phần bản cáo bạch pháp y. Nạn nhân tử vong do ngạt nước, có vết bầm ở vùng gáy. Kết luận: bị tấn công từ phía sau và dìm xuống hồ. Không có dấu hiệu xâm hại tình dục. Trên người nạn nhân không có DNA của kẻ lạ, ngoại trừ một vài sợi vải len màu đen được cho là từ áo của Lâm Vũ.

“Vết bầm ở gáy...” Vy nhíu mày.

Cô nhớ lại vệt máu trên chiếc đĩa nhạc mà Vũ đã giữ. Nếu nạn nhân bị dìm xuống nước cho đến chết, tại sao lại có máu bắn lên đĩa nhạc? Bản báo cáo pháp y hoàn toàn không nhắc đến bất kỳ vết thương hở nào có thể gây chảy máu đáng kể. Điều này chỉ có một ý nghĩa duy nhất: Bản giám định pháp y đã bị tráo đổi hoặc bị làm giả một phần để khớp với hiện trường "ngạt nước".

Đúng lúc đó, một mảnh giấy nhỏ kẹp giữa các trang hồ sơ rơi xuống sàn. Vy nhặt lên. Đó là danh sách tài sản cá nhân của nạn nhân được tìm thấy tại hiện trường. Cô lướt nhanh qua các mục: Ví tiền, đồng hồ, giày cao gót... Mục cuối cùng bị gạch xóa nham nhở, nhưng dưới ánh sáng đèn bàn, cô vẫn đọc được chữ: "Khuy măng sét kim loại".

Lâm Vũ là một nghệ sĩ piano, anh thường mặc áo sơ mi đơn giản hoặc áo thun. Mười năm trước, một nghệ sĩ nghèo lấy đâu ra những đôi khuy măng sét sang trọng dành cho giới thượng lưu?

Vy đứng bật dậy, cô đi lại trong phòng, nhịp tim đập nhanh liên hồi. Những mảnh ghép rời rạc bắt đầu xoay chuyển. Sự thù ghét của thị trấn, sự bao che của những "người hàng xóm tốt bụng", bản báo cáo pháp y mâu thuẫn và đôi khuy măng sét biến mất... Tất cả đều chỉ về một hướng: Lâm Vũ không phải là hung thủ, anh chính là "vật tế thần" hoàn hảo được dựng lên để che đậy cho một kẻ có quyền lực hơn, kẻ có thể điều khiển cả hệ thống tư pháp của cái thị trấn nhỏ bé này.

Sáng hôm sau, Vy quyết định làm một việc liều lĩnh. Cô đến tiệm đồ cũ nằm ở cuối phố – nơi mà những món đồ không tên tuổi thường được ký gửi sau những cuộc thanh lý nhà cửa.

Bà chủ tiệm, một người đàn bà gầy gò với đôi mắt sắc sảo, nhìn Vy đầy cảnh giác. "Cô tìm gì?"

"Tôi tìm một kỷ niệm," Vy nói, cô lấy ra tấm hình cũ của Bảo Anh mà cô tìm được trong hồ sơ. "Mười năm trước, sau khi nhà họ Lâm bị niêm phong, rất nhiều đồ đạc đã bị mang ra khỏi đó. Tôi muốn tìm một cái bật lửa hoặc khuy áo có khắc chữ..."

Bà lão khựng lại, tay ngừng lau chiếc đèn dầu cổ. Bà nhìn quanh quất, rồi ghé sát vào tai Vy, giọng thầm thì như sợ bóng tối nghe thấy: "Cô là người thứ hai hỏi về mấy thứ đó trong tháng này đấy."

Vy nín thở: "Ai là người đầu tiên?"

"Một bà già lẩm cẩm ở xóm dưới. Bà ấy cứ lảm nhảm về một cái khuy măng sét hình đầu sư tử dính máu mà bà ấy lượm được đêm bão mười năm trước. Bà ấy sợ quá nên đã ném nó vào thùng quyên góp của nhà thờ. Nhưng tôi biết, chẳng có cái thùng quyên góp nào cả. Ông cảnh sát trưởng đã lấy nó đi ngay sáng hôm sau."

Đầu sư tử. Biểu tượng của gia đình họ Lê – gia đình trưởng thị trấn đương nhiệm.

Vy cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Bí mật này không chỉ là một vụ án mạng, nó là một khối u nhọt đã mưng mủ mười năm dưới lớp vỏ bọc bình yên của Bình Yên.

Khi Vy rời khỏi tiệm đồ cũ, cô không nhận ra có một chiếc xe màu đen đang đỗ từ xa, đôi mắt sau lớp kính râm sẫm màu đang dõi theo từng bước chân của cô. Bản giao hưởng đã bước sang chương cao trào, nơi những nốt nhạc không còn là âm thanh, mà là những cái bẫy chết người.

Cô lái xe thẳng đến nhà gỗ của Vũ. Lần này, cô không gõ cửa. Cô thấy anh đang đứng dưới gốc cây thông già, tay cầm một chiếc hộp gỗ nhỏ.

"Vũ! Tôi biết tại sao họ lại đổ tội cho anh rồi," Vy nói trong hơi thở dốc.

Vũ quay lại, ánh mắt anh tối sầm khi nhìn thấy vẻ mặt hốt hoảng của cô. "Tôi đã nói cô nên dừng lại mà."

"Không, anh nhìn cái này đi!" Vy chìa bản sao danh sách vật chứng có vết gạch xóa ra trước mặt anh. "Khuy măng sét hình đầu sư tử. Đêm đó, anh có thấy ai khác ngoài Bảo Anh không?"

Vũ im lặng, hơi thở anh trở nên nặng nề. Ký ức mà anh cố chôn giấu mười năm qua đang trỗi dậy như một cơn thủy triều dữ dội. Anh nhớ lại bóng đen của một chiếc xe công vụ đỗ ở bìa rừng, nhớ lại mùi nước hoa đắt tiền vương lại trong không khí giữa mùi bùn đất hồ sen.

"Hạ Vy..." Vũ bước tới, lần đầu tiên anh chủ động nắm lấy vai cô, đôi bàn tay thô ráp của người thợ mộc siết nhẹ như muốn bảo vệ cô khỏi một thế lực vô hình. "Cô đang bước vào hang cọp đấy. Lê Minh không chỉ là một kẻ có quyền, hắn là một kẻ điên."

"Nếu vậy," Vy nhìn thẳng vào mắt anh, không một chút nao núng, "thì chúng ta sẽ cùng nhau đốt cháy cái hang đó."

Giữa không gian tĩnh lặng của bìa rừng, một tia chớp rạch ngang trời, báo hiệu một cơn bão mới còn lớn hơn cả Hurricane mười năm trước đang kéo đến. Nhưng lần này, trong tâm bão, không chỉ có một mình Lâm Vũ.