MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐƯỜNG VỀ TRONG CƠN BÃOChương 7: BUỔI SÁNG Ở TÒA SOẠN HUYỆN

ĐƯỜNG VỀ TRONG CƠN BÃO

Chương 7: BUỔI SÁNG Ở TÒA SOẠN HUYỆN

998 từ · ~5 phút đọc

Tòa soạn báo huyện Bình Yên nằm trong một dãy nhà cũ kỹ mang kiến trúc từ thập niên 90, tường vôi vàng ố và những tán cây bàng rụng lá đầy sân. Sáng nay, bầu không khí bên trong văn phòng dường như còn đặc quánh và ngột ngạt hơn cả màn sương mù ngoài kia.

Hạ Vy bước vào phòng làm việc, gót giày cao gót gõ nhịp lộc cộc trên nền gạch hoa đã nứt vỡ. Cô cảm nhận được những ánh mắt né tránh của đồng nghiệp. Anh kế toán thường ngày hay bông đùa nay lại cúi gầm mặt vào đống hóa đơn, chị biên tập viên ngồi bàn bên cạnh bỗng nhiên bận rộn lạ thường với việc pha trà.

Khi Vy kéo ngăn kéo bàn làm việc để cất túi xách, tay cô chạm vào một thứ gì đó nhám sần. Một phong bì trắng không dán kín nằm chễm chệ ngay trên xấp bản thảo. Cô mở ra. Bên trong không có thư từ, chỉ có một tấm ảnh chụp trộm cô đang đứng cạnh Lâm Vũ dưới mái hiên nhà gỗ chiều qua. Trên tấm ảnh, gương mặt của Vy bị gạch chéo bằng mực đỏ thẫm, nhòe nhoẹt như máu.

"Hạ Vy! Vào phòng tôi ngay!"

Tiếng quát của ông Hùng - Tổng biên tập tòa soạn - vang lên từ phía sau cánh cửa gỗ khép hờ. Vy hít một hơi thật sâu, siết chặt tấm ảnh trong lòng bàn tay rồi bước vào.

Ông Hùng ngồi sau chiếc bàn gỗ lớn ngồn ngộn hồ sơ, khói thuốc lá từ điếu thuốc trên tay ông bay nghi ngút, che mờ gương mặt đầy những nếp nhăn của sự khắc khổ và... sợ hãi. Ông không nhìn Vy, mà nhìn chằm chằm vào cái gạt tàn đã đầy ắp.

"Cô đang làm cái quái gì thế hả Vy?" Ông Hùng đập mạnh tay xuống bàn, khiến chiếc tách trà nảy lên. "Tôi thuyên chuyển cô về đây là để cô dịu bớt cái tính 'ngựa non háu đá' lại, để cô viết về những tấm gương sản xuất giỏi, về mùa màng, về hội làng... chứ không phải để cô đi đào bới cái xác chết đã xanh cỏ mười năm!"

"Thưa Tổng biên tập, đó không chỉ là một vụ án cũ," Vy bình tĩnh đáp, đôi mắt cô rực lên sự kiên định. "Đó là một sự oan sai đang bóp nghẹt cuộc đời của một con người. Và hơn thế nữa, nó che đậy cho một hệ thống tội lỗi ngay tại thị trấn này."

"Câm miệng!" Ông Hùng đứng bật dậy, gương mặt đỏ gay. "Cô có biết thị trấn này vận hành thế nào không? Cô có biết ai đang tài trợ kinh phí cho cái tòa soạn sắp phá sản này mỗi năm không? Chính là Hội đồng tự quản! Chính là gia đình họ Lê! Cô đụng vào họ là cô đang tự sát, và cô đang kéo cả cái tòa soạn này xuống mồ cùng cô đấy!"

Vy im lặng. Cô nhìn thấy sự hèn nhát lộ rõ trong đôi mắt của người tiền bối từng được ca ngợi là "cây bút thép" một thời. Sự thật hóa ra lại rẻ rúng đến thế sao?

"Tôi tước quyền tác nghiệp hiện trường của cô kể từ hôm nay," ông Hùng dịu giọng nhưng đầy cay nghiệt. "Giao lại thẻ phóng viên và ở nhà viết tin tổng hợp đi. Nếu tôi còn thấy cô lởn vởn quanh nhà tên sát nhân đó một lần nữa, tôi sẽ ký quyết định sa thải cô ngay lập tức. Đây là lệnh của cấp trên, cũng là lời cảnh báo cuối cùng cho cô."

Vy nhìn chiếc thẻ phóng viên nằm trên mặt bàn. Cô khẽ cười, một nụ cười đầy ngạo nghễ. Cô không giao thẻ. Thay vào đó, cô rút tấm ảnh bị gạch chéo đỏ ra, đặt nhẹ lên đống hồ sơ của ông Hùng.

"Đây là lời cảnh báo mà tôi nhận được sáng nay ngay trong ngăn bàn mình. Nếu tòa soạn không thể bảo vệ phóng viên của mình, và nếu báo chí không dám nói lên sự thật vì sợ mất nguồn tài trợ, thì cái thẻ này cũng chẳng khác gì một tờ giấy lộn."

Nói rồi, Vy quay lưng bước đi, bỏ mặc ông Hùng đang ngẩn người giữa làn khói thuốc đặc quánh.

Vừa bước ra khỏi cổng tòa soạn, Vy thấy một chiếc xe máy cũ đã chờ sẵn. Lâm Vũ đứng đó, chiếc mũ bảo hiểm che nửa khuôn mặt nhưng không giấu được sự lo lắng trong ánh mắt. Anh không nói gì, chỉ đưa cho cô một hộp cơm nhỏ vẫn còn hơi ấm.

"Ăn đi rồi hãy đi tiếp," Vũ nói ngắn gọn. "Tôi biết họ sẽ làm khó cô."

Vy đón lấy hộp cơm, cảm giác hơi ấm lan tỏa từ lòng bàn tay vào tận tim. Giữa sự phản bội của đồng nghiệp và sự đe dọa của quyền lực, sự quan tâm thầm lặng của người đàn ông bị cả thế giới xua đuổi này lại là liều thuốc an thần mạnh mẽ nhất.

"Anh không đi làm sao?" Vy hỏi khi ngồi lên sau xe anh.

"Hôm nay tôi là tài xế của cô," Vũ khởi động máy, tiếng nổ của chiếc xe cũ giòn tan trong nắng sớm. "Chúng ta không thể tìm công lý ở cái văn phòng đầy mùi giấy mục đó đâu. Đi thôi, tôi biết có một người... người mà mười năm trước đã không dám nói, nhưng bây giờ có lẽ đã khác."

Vy ôm lấy eo Vũ, lần đầu tiên cô cảm thấy sự vững chãi từ bờ vai anh. Chiếc xe lao đi, để lại sau lưng tòa soạn huyện đang chìm trong sự im lặng hèn nhát. Họ đang đi ngược chiều gió, nhưng dưới ánh nắng ban mai rực rỡ, Vy tin rằng cơn bão này sẽ không thể nuốt chửng được họ.