Kỳ thi khảo sát chất lượng đầu học kỳ của trường Minh Đức ập đến như một cơn bão, quét sạch không khí thong dong của những ngày đầu năm. Đây không chỉ là kỳ thi đánh giá năng lực, mà còn là "án tử" đối với những học sinh có nguy cơ bị đình chỉ học tập.
Lục Sầm ngồi ở bàn cuối lớp 12A2, xoay xoay chiếc bút bi trong tay. Xung quanh anh, không khí căng thẳng bao trùm. Những nam sinh bình thường hay đi theo anh giờ đây cũng đang vò đầu bứt tai.
Tô Nhuyễn quay xuống, đưa cho anh một tờ giấy nhớ màu xanh nhạt. "Cố lên nhé! Nếu anh qua môn Toán, tôi sẽ có một bất ngờ cho anh."
Lục Sầm nhìn dòng chữ nhỏ nhắn, đôi mắt nheo lại đầy ý cười. Anh gập tờ giấy lại, cẩn thận nhét vào túi áo ngực, ngay vị trí gần trái tim nhất.
"Coi như em thắng rồi đấy." Anh thì thầm.
Giờ thi Toán bắt đầu. Giám thị bước vào lớp với xấp đề thi dày cộp. Bình thường, chỉ cần sau 15 phút, Lục Sầm sẽ ký tên vào tờ giấy thi rồi gục xuống bàn ngủ thẳng cẳng cho đến khi hết giờ. Nhưng hôm nay, người ta thấy một cảnh tượng kỳ lạ: Lục Sầm cầm bút, đôi lông mày nhíu chặt, ánh mắt tập trung cao độ vào những con số và hình vẽ trên trang giấy.
Anh đang nhớ lại những buổi chiều mưa, khi Tô Nhuyễn kiên nhẫn cầm tay anh chỉ từng công thức. Anh nhớ lại giọng nói trong trẻo của cô giảng giải về đạo hàm, tích phân. Một kẻ vốn coi khinh sách vở như anh, giờ đây lại đang nỗ lực hết mình chỉ để không làm cô thất vọng.
Ở phía trên, Tô Nhuyễn thỉnh thoảng lại lén quay xuống nhìn. Thấy anh đang cặm cụi làm bài, lòng cô trào dâng một cảm giác ấm áp khó tả. Con sói cô độc và ngông cuồng ấy, hóa ra thực sự đã bắt đầu biết nghe lời rồi.
Ba ngày sau, kết quả thi được dán lên bảng tin.
Lớp 12A2 xôn xao khi thấy cái tên Lục Sầm đứng ở hạng 150 trên tổng số 500 học sinh khối 12. Đặc biệt, điểm Toán của anh đạt mức 7.5 – một con số không tưởng đối với một người từng đứng bét khối.
"Đại ca... anh có đi mua đề không đấy?" – Một đàn em thốt lên đầy kinh ngạc.
Lục Sầm không thèm trả lời, anh đi thẳng đến chỗ Tô Nhuyễn đang đứng nép dưới tán cây bàng. Anh khoanh tay, dựa lưng vào thân cây, vẻ mặt đầy đắc thắng nhưng cũng không giấu nổi sự mong chờ.
"Điểm có rồi. Bất ngờ của tôi đâu?"
Tô Nhuyễn mỉm cười, gương mặt ửng hồng dưới ánh nắng ban mai. Cô lấy từ trong cặp ra một chiếc huy hiệu nhỏ bằng kim loại, trên đó có hình một chú sói nhỏ đeo một chiếc nơ hồng ở cổ.
"Đây là phần thưởng cho 'học sinh tiến bộ' nhất của tôi." Cô vừa nói vừa tiến lại gần, vụng về cài chiếc huy hiệu lên ve áo đồng phục của anh.
Lục Sầm cúi nhìn chiếc huy hiệu có phần "nữ tính" và hài hước đó, rồi lại nhìn cô gái đang đứng rất gần mình. Anh bất ngờ nắm lấy bàn tay cô, kéo cô vào sát lồng ngực mình.
"Em gọi tôi là sói à?" Anh trầm giọng hỏi, hơi thở phả lên trán cô.
"Thì... anh cũng giống mà. Hay cáu gắt, hay dọa người khác." Tô Nhuyễn lí nhí.
Lục Sầm bật cười, một nụ cười sảng khoái và chân thành. Anh cúi thấp xuống, nói vào tai cô với giọng điệu vừa bá đạo vừa dịu dàng:
"Đúng, tôi là sói. Nhưng từ nay về sau, con sói này chỉ nghe lời một mình lớp trưởng thôi. Em bảo tôi đi đông, tôi không dám đi tây. Em bảo tôi học bài, tôi không dám trốn tiết."
Anh siết nhẹ tay cô, ánh mắt sâu thẳm: "Ngoại lệ của em... làm việc thế này đã đủ tiêu chuẩn chưa?"
Tô Nhuyễn ngước nhìn anh, cảm thấy trái tim mình hoàn toàn bị thu phục bởi sự chân thành của kẻ ngông cuồng này. Giai đoạn một của thanh xuân kết thúc, không phải bằng một nụ hôn chấn động, mà bằng một lời hứa: Vì em, anh sẵn sàng trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình.
Con sói của trường Minh Đức cuối cùng đã tìm thấy "sợi dây xích" ngọt ngào nhất đời mình – chính là cô gái mang tên Tô Nhuyễn.