MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủEm là ngoại lệ duy nhất của tôi.Chương 9: ĐẠI CA BIẾT GHEN?

Em là ngoại lệ duy nhất của tôi.

Chương 9: ĐẠI CA BIẾT GHEN?

798 từ · ~4 phút đọc

Sáng hôm sau, tin đồn về việc "Lục Sầm dằn mặt nam sinh lớp 12A3 vì dám chào Tô Nhuyễn" bay khắp trường Minh Đức nhanh hơn cả gió mùa về. Người ta bảo đại ca trường học không chỉ dữ dằn mà giờ còn là "bình giấm chua" lớn nhất lịch sử trường học.

Tô Nhuyễn ngồi trong lớp, nhìn chỗ ngồi trống bên cạnh mà lòng đầy ngổn ngang. Lục Sầm hôm nay trốn tiết tiết đầu. Cô biết, anh vẫn còn đang "dỗi" vì chuyện tối qua.

"Này lớp trưởng, Lục Sầm ghen kinh thật đấy, bọn con trai giờ thấy cậu là đi vòng đường khác cho lành." – Cô bạn cùng lớp vừa nói vừa cười trêu chọc.

Tô Nhuyễn khẽ thở dài, tay siết chặt túi giữ nhiệt đặt dưới hộc bàn. Sáng nay cô đã dậy thật sớm, tự tay chuẩn bị một hộp cơm với những món anh thích (dù thực ra cô chỉ đoán qua những lần thấy anh ăn ở căng tin). Cô muốn dỗ dành "con sư tử" đang xù lông kia một chút.

Giờ ra chơi, cô nghe nói Lục Sầm đang ở sân bóng rổ phía sau trường.

Khi Tô Nhuyễn đến nơi, sân bóng rổ đang nóng hừng hực. Lục Sầm đang dẫn bóng, mồ hôi ướt đẫm chiếc áo ba lỗ màu đen, để lộ những múi cơ săn chắc và cánh tay đầy sức mạnh. Anh nhảy lên, một cú ném rổ chính xác tuyệt đối. Tiếng hò reo vang lên, nhưng mặt anh vẫn lạnh như tiền, không một chút cảm xúc.

"Lục Sầm!"

Tiếng gọi nhỏ nhẹ nhưng đủ để người con trai đang chạy trên sân khựng lại ngay lập tức. Anh xoay người, thấy Tô Nhuyễn đang đứng nép bên lề sân, tay ôm túi giữ nhiệt, gương mặt vì nắng mà hơi ửng hồng.

Lục Sầm ném quả bóng cho đám đàn em, lẳng lặng đi về phía cô. Anh đứng trước mặt cô, hơi thở còn dồn dập, mùi hương nam tính pha chút mùi mồ hôi nồng nàn bao quanh lấy cô.

"Đến đây làm gì? Tìm tôi để mắng chuyện tối qua à?" Anh khoanh tay, giọng điệu có chút hờn dỗi.

Tô Nhuyễn không nói gì, lẳng lặng mở túi giữ nhiệt, lấy ra hộp cơm trang trí rất xinh xắn, bên trên còn có hai quả trứng ốp la hình trái tim (dù hơi méo một chút).

"Cho anh. Sáng nay anh trốn tiết, chắc chưa kịp ăn gì phải không?"

Nhìn hộp cơm, rồi nhìn đôi mắt long lanh đầy vẻ hối lỗi của cô, mọi cơn giận và sự chiếm hữu cực đoan trong lòng Lục Sầm bỗng chốc tan chảy như kem gặp nắng. Anh hơi sững sờ, bàn tay định nhận lấy hộp cơm thì bỗng khựng lại, cố tình bày ra vẻ mặt khó chiều:

"Ăn cái này xong là tôi hết ghen à? Em coi thường giá trị cơn ghen của tôi thế?"

Tô Nhuyễn mím môi, tiến lại gần thêm một bước, đưa tay kéo nhẹ vạt áo anh, giọng nói mềm mỏng như bông: "Lục Sầm, đừng giận nữa mà. Tôi đã bảo với Minh Triết là không được gọi tên thân mật như thế rồi. Từ giờ... cái tên đó chỉ để anh gọi thôi, được chưa?"

Lục Sầm đứng hình mất ba giây. Trái tim anh đập còn mạnh hơn cả lúc vừa úp rổ. Anh nhìn cô gái nhỏ bé đang xuống nước dỗ dành mình, cảm thấy bao nhiêu sự ngông cuồng của mình trước mặt cô đều vô dụng.

"Được rồi, tạm tin em."

Anh giật lấy hộp cơm, nhưng tay kia lại bất ngờ đưa lên, véo nhẹ vào cái má phúng phính của cô.

Đám đàn em đứng đằng xa há hốc mồm: "Kìa, đại ca đang cười? Đại ca bị một hộp cơm thu phục rồi sao?"

Lục Sầm kéo Tô Nhuyễn ngồi xuống băng ghế dài dưới tán cây râm mát. Anh vừa ăn ngon lành món trứng ốp la "méo mó" của cô, vừa thản nhiên tuyên bố:

"Lần sau nấu cơm thì nhớ cho thêm nhiều đường vào. Tôi thích ngọt."

Tô Nhuyễn cười khúc khích: "Anh bảo anh ghét đồ ngọt mà?"

Lục Sầm dừng đũa, nhìn cô bằng ánh mắt sâu thẳm, rồi ghé sát tai cô thì thầm:

"Tôi ghét đồ ngọt của người khác. Còn vị ngọt từ em... bao nhiêu tôi cũng nhận hết."

Buổi trưa hôm đó, sân bóng rổ đầy nắng và gió, có một đại ca trường học đang ngồi ăn cơm hộp của "ngoại lệ duy nhất", gương mặt hạnh phúc đến mức khiến người ta phải ghen tị. Hóa ra, khi đại ca biết ghen, cách tốt nhất để dỗ dành không phải là lý lẽ, mà là sự cưng chiều dành riêng cho một mình anh.