Cơn mưa rào mùa hạ đến nhanh rồi đi cũng nhanh, để lại những vũng nước nhỏ phản chiếu ánh đèn đường vàng vọt. Lục Sầm dắt xe đạp của Tô Nhuyễn, lẳng lặng đi bên cạnh cô trên con đường vắng. Chiếc áo khoác của anh vẫn còn trên vai cô, che đi vóc dáng nhỏ nhắn trước những cơn gió đêm se lạnh.
Vừa đến cổng công viên gần trường, họ bắt gặp một nhóm nam sinh lớp 12A3 đang ngồi hóng mát. Thấy Tô Nhuyễn, một cậu bạn trong nhóm – vốn nổi tiếng là "sát gái" – liền đứng dậy vẫy tay:
"Chào lớp trưởng Tô! Nay về muộn thế, cần mình hộ tống một đoạn không?"
Tô Nhuyễn vốn tính lịch sự, dù không thân thiết nhưng cô vẫn mỉm cười xã giao, khẽ gật đầu đáp lại: "Chào cậu, mình có bạn đi cùng rồi, cảm ơn nhé."
Nụ cười ấy nhẹ nhàng như gió thoảng, nhưng trong mắt Lục Sầm, nó giống như một ngòi nổ vừa được châm ngòi. Anh khựng bước chân, bàn tay nắm lấy ghi đông xe siết chặt đến mức nổi gân xanh. Đôi mắt anh nheo lại, tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo khiến nhóm nam sinh kia lập tức im bặt, lảng tránh ánh nhìn.
Lục Sầm không nói câu nào, lầm lũi đi tiếp, nhưng bước chân nhanh hơn hẳn khiến Tô Nhuyễn phải chạy nhỏ mới đuổi kịp.
"Lục Sầm! Anh đi chậm lại chút..."
Vừa đến một góc khuất dưới tàng cây bằng lăng, Lục Sầm đột ngột dừng lại, xoay người lại khiến Tô Nhuyễn suýt nữa tông sầm vào ngực anh. Anh chống hai tay lên chiếc xe đạp, vây lấy cô vào giữa, ánh mắt thâm trầm đầy vẻ áp chế.
"Tô Nhuyễn." Anh gọi tên cô, giọng khàn đặc.
"Sao... sao thế?" Cô chớp mắt, nhìn vẻ mặt vừa giận dữ vừa có chút uất ức của anh.
"Em cười với hắn làm gì?"
Tô Nhuyễn ngẩn người: "Chỉ là chào hỏi lịch sự thôi mà."
"Lịch sự cũng không được!" Lục Sầm cúi thấp đầu xuống, khoảng cách giữa hai người thu hẹp đến mức chóp mũi gần như chạm nhau. "Em có biết nụ cười của em... nó trông thế nào không?"
"Trông thế nào?" Cô ngây thơ hỏi lại.
Lục Sầm nghiến răng, một tay buông ghi đông xe ra, bóp nhẹ vào cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt mình: "Nó rất ngọt. Và tôi ghét việc em chia sẻ cái sự ngọt ngào đó cho bất kỳ ai không phải là tôi."
Tô Nhuyễn cảm thấy tim mình hẫng một nhịp. Cô lắp bắp: "Anh... anh vô lý quá. Chẳng lẽ gặp người quen tôi phải làm mặt lạnh sao?"
"Phải." Lục Sầm gật đầu một cách đương nhiên, ánh mắt anh dời xuống đôi môi đang mấp máy của cô, giọng nói bỗng chốc trở nên bá đạo: "Ở trường, em có thể là lớp trưởng của mọi người. Nhưng ở đây, em chỉ được phép là Tô Nhuyễn của một mình Lục Sầm thôi."
Anh áp sát hơn, hơi thở nồng nàn vị bạc hà bao phủ lấy cô: "Tôi nhắc lại lần nữa, từ nay về sau, không được cười với người khác như thế. Nếu em còn cười với ai ngoài tôi... tôi sẽ dùng cách của mình để khiến em không cười nổi nữa đâu."
"Cách... cách gì?" Tô Nhuyễn run run hỏi, hơi thở trở nên dồn dập.
Lục Sầm nhìn chằm chằm vào đôi môi hồng nhạt của cô, yết hầu khẽ chuyển động. Anh không hôn, nhưng lại cúi xuống, vùi mặt vào hõm cổ cô, hít một hơi thật sâu mùi hương hoa bưởi thanh khiết trên tóc cô.
"Đừng thử thách lòng kiên nhẫn của tôi, Nhuyễn Nhuyễn." Anh thì thầm, cái tên "Nhuyễn Nhuyễn" lần đầu tiên thốt ra từ miệng anh mang theo một sự chiếm hữu dịu dàng đến cực điểm. "Tôi rất ích kỷ, và tôi không giỏi chia sẻ món đồ yêu thích của mình cho ai cả."
Tô Nhuyễn đứng đờ người, đôi tay nhỏ bé vô thức nắm lấy vạt áo sơ mi của anh. Cảm giác bị chiếm hữu một cách cực đoan này lẽ ra phải khiến cô sợ hãi, nhưng tại sao sâu trong lòng, cô lại cảm thấy một sự ngọt ngào len lỏi?
Hóa ra, đại ca trường học khi ghen tuông lại giống như một đứa trẻ to xác, vừa bá đạo lại vừa đáng thương đến thế. Và cô, chính là người duy nhất nắm giữ chiếc chìa khóa để xoa dịu con thú hoang đang lồng lộn trong lòng anh.