MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủEm là ngoại lệ duy nhất của tôi.Chương 2: "ĐẠI CA", ANH BỊ GHI TÊN VÀO SỔ RỒI!

Em là ngoại lệ duy nhất của tôi.

Chương 2: "ĐẠI CA", ANH BỊ GHI TÊN VÀO SỔ RỒI!

1,627 từ · ~9 phút đọc

Sáng thứ Hai, bảng tin của trường Trung học Minh Đức vốn là nơi tẻ nhạt nhất, bỗng chốc trở nên đông đúc lạ thường. Đám học sinh túm năm tụm ba, tiếng xì xào bàn tán vang lên không ngớt.

Trên tờ danh sách vi phạm kỷ luật tuần, tại mục lớp 12A1, cái tên Lục Sầm chễm chệ nằm ở vị trí đầu tiên với một loạt lỗi: Trèo tường, sai tác phong, thái độ không hợp tác. Tổng điểm trừ: 15 điểm.

"Ai... ai mà gan hùm vậy? Dám ghi tên đại ca Lục?"

"Hình như là lớp trưởng lớp 12A2, cái cậu Tô Nhuyễn mới chuyển chức vụ Sao đỏ tuần này ấy."

"Thôi xong rồi, phen này Tô Nhuyễn tiêu đời chắc. Lục Sầm ghét nhất là bị ai quản thúc, tuần trước nam sinh lớp 11 chỉ vô tình nhắc anh ta mặc áo khoác mà suýt nữa thì 'đăng xuất' khỏi trường đấy!"

Trong khi cả trường đang sống trong sự sợ hãi thay cho nạn nhân, thì tại hành lang tầng 3, "nạn nhân" Tô Nhuyễn đang ôm chồng bài tập, bước đi với gương mặt hơi tái nhợt. Cô không phải không nghe thấy những lời bàn tán, và thành thật mà nói, cô đang hối hận vô cùng. Cảm giác hưng phấn vì thực hiện đúng công lý chiều qua đã bay sạch, thay vào đó là sự lo lắng về việc mình có bị "xử đẹp" ở góc sân trường nào đó hay không.

Bộp.

Một bàn tay to lớn đột ngột vỗ mạnh lên bức tường ngay cạnh tai Tô Nhuyễn, chặn đứng đường đi của cô.

Tô Nhuyễn giật bắn mình, chồng bài tập trên tay suýt chút nữa thì rơi xuống đất. Cô run rẩy ngước mắt lên, và đập vào mắt cô là gương mặt điển trai nhưng đầy vẻ tà mị của Lục Sầm.

Hôm nay anh vẫn thế, áo sơ mi không cài nút trên, tay áo xắn cao để lộ cánh tay rắn rỏi. Nhưng điều khiến mọi người xung quanh phải nín thở là trên tay anh đang cầm một tờ giấy – chính là tờ thông báo vi phạm được xé xuống từ bảng tin.

"Lớp trưởng Tô, em làm việc... năng suất thật đấy." Lục Sầm hơi cúi người, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn xoáy vào cô.

Tô Nhuyễn nuốt nước miếng, cố gắng lấy lại sự bình tĩnh của một lớp trưởng gương mẫu: "Lục... Lục Sầm, anh đứng cách xa ra một chút. Tôi chỉ làm đúng nhiệm vụ thôi. Anh vi phạm thì phải bị ghi tên, đó là công bằng."

Đám đàn em của Lục Sầm từ đằng xa đang há hốc mồm chờ xem đại ca ra tay. Thường thì lúc này, cái bàn hoặc cái ghế nào đó sẽ phải chịu trận.

Thế nhưng, hành động tiếp theo của Lục Sầm khiến tất cả muốn ngã ngửa.

Anh không giận dữ. Anh thong thả lấy từ trong túi quần ra một hộp sữa dâu lạnh, áp nhẹ vào má Tô Nhuyễn khiến cô giật mình vì cái lạnh đột ngột.

"Ghi thì ghi rồi, trừ cũng trừ rồi. Nhưng vì em mà hôm nay tôi bị lão chủ nhiệm xách tai lên văn phòng mắng suốt một tiếng đồng hồ." Lục Sầm nhếch môi, giọng điệu có chút làm nũng mà chính anh cũng không nhận ra. "Em nói xem, em định đền bù cho tôi thế nào?"

Tô Nhuyễn ngớ người, nhìn hộp sữa dâu trong tay anh rồi lại nhìn gương mặt đang kề sát của anh: "Đền bù? Tôi ghi đúng mà, sao phải đền bù?"

"Vì em làm tôi tổn thương tinh thần." Lục Sầm thản nhiên nói dối không chớp mắt. Anh ấn hộp sữa vào tay cô, rồi bất ngờ vươn tay xoa mạnh lên mái tóc đuôi ngựa của cô khiến nó rối tung lên. "Uống đi. Coi như phí 'làm quen'. Từ giờ trở đi, tên của tôi trong sổ đó, chỉ có mình em được quyền ghi thôi, hiểu chưa?"

Nói xong, anh quay sang đám đàn em đang đứng như phỗng, quát khẽ: "Nhìn cái gì? Giải tán hết cho tao!"

Lục Sầm hiên ngang bước đi, để lại một hành lang đầy những con mắt kinh ngạc và một Tô Nhuyễn đang đứng ngơ ngác với hộp sữa dâu còn đọng hơi nước trong tay.

Cô cúi đầu nhìn hộp sữa, trái tim nhỏ bé bỗng đập lệch một nhịp. Đại ca trường học trong lời đồn hung dữ, hóa ra... lạSáng thứ Hai, bảng tin của trường Trung học Minh Đức vốn là nơi tẻ nhạt nhất, bỗng chốc trở nên đông đúc lạ thường. Đám học sinh túm năm tụm ba, tiếng xì xào bàn tán vang lên không ngớt.

Trên tờ danh sách vi phạm kỷ luật tuần, tại mục lớp 12A1, cái tên Lục Sầm chễm chệ nằm ở vị trí đầu tiên với một loạt lỗi: Trèo tường, sai tác phong, thái độ không hợp tác. Tổng điểm trừ: 15 điểm.

"Ai... ai mà gan hùm vậy? Dám ghi tên đại ca Lục?"

"Hình như là lớp trưởng lớp 12A2, cái cậu Tô Nhuyễn mới chuyển chức vụ Sao đỏ tuần này ấy."

"Thôi xong rồi, phen này Tô Nhuyễn tiêu đời chắc. Lục Sầm ghét nhất là bị ai quản thúc, tuần trước nam sinh lớp 11 chỉ vô tình nhắc anh ta mặc áo khoác mà suýt nữa thì 'đăng xuất' khỏi trường đấy!"

Trong khi cả trường đang sống trong sự sợ hãi thay cho nạn nhân, thì tại hành lang tầng 3, "nạn nhân" Tô Nhuyễn đang ôm chồng bài tập, bước đi với gương mặt hơi tái nhợt. Cô không phải không nghe thấy những lời bàn tán, và thành thật mà nói, cô đang hối hận vô cùng. Cảm giác hưng phấn vì thực hiện đúng công lý chiều qua đã bay sạch, thay vào đó là sự lo lắng về việc mình có bị "xử đẹp" ở góc sân trường nào đó hay không.

Bộp.

Một bàn tay to lớn đột ngột vỗ mạnh lên bức tường ngay cạnh tai Tô Nhuyễn, chặn đứng đường đi của cô.

Tô Nhuyễn giật bắn mình, chồng bài tập trên tay suýt chút nữa thì rơi xuống đất. Cô run rẩy ngước mắt lên, và đập vào mắt cô là gương mặt điển trai nhưng đầy vẻ tà mị của Lục Sầm.

Hôm nay anh vẫn thế, áo sơ mi không cài nút trên, tay áo xắn cao để lộ cánh tay rắn rỏi. Nhưng điều khiến mọi người xung quanh phải nín thở là trên tay anh đang cầm một tờ giấy – chính là tờ thông báo vi phạm được xé xuống từ bảng tin.

"Lớp trưởng Tô, em làm việc... năng suất thật đấy." Lục Sầm hơi cúi người, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn xoáy vào cô.

Tô Nhuyễn nuốt nước miếng, cố gắng lấy lại sự bình tĩnh của một lớp trưởng gương mẫu: "Lục... Lục Sầm, anh đứng cách xa ra một chút. Tôi chỉ làm đúng nhiệm vụ thôi. Anh vi phạm thì phải bị ghi tên, đó là công bằng."

Đám đàn em của Lục Sầm từ đằng xa đang há hốc mồm chờ xem đại ca ra tay. Thường thì lúc này, cái bàn hoặc cái ghế nào đó sẽ phải chịu trận.

Thế nhưng, hành động tiếp theo của Lục Sầm khiến tất cả muốn ngã ngửa.

Anh không giận dữ. Anh thong thả lấy từ trong túi quần ra một hộp sữa dâu lạnh, áp nhẹ vào má Tô Nhuyễn khiến cô giật mình vì cái lạnh đột ngột.

"Ghi thì ghi rồi, trừ cũng trừ rồi. Nhưng vì em mà hôm nay tôi bị lão chủ nhiệm xách tai lên văn phòng mắng suốt một tiếng đồng hồ." Lục Sầm nhếch môi, giọng điệu có chút làm nũng mà chính anh cũng không nhận ra. "Em nói xem, em định đền bù cho tôi thế nào?"

Tô Nhuyễn ngớ người, nhìn hộp sữa dâu trong tay anh rồi lại nhìn gương mặt đang kề sát của anh: "Đền bù? Tôi ghi đúng mà, sao phải đền bù?"

"Vì em làm tôi tổn thương tinh thần." Lục Sầm thản nhiên nói dối không chớp mắt. Anh ấn hộp sữa vào tay cô, rồi bất ngờ vươn tay xoa mạnh lên mái tóc đuôi ngựa của cô khiến nó rối tung lên. "Uống đi. Coi như phí 'làm quen'. Từ giờ trở đi, tên của tôi trong sổ đó, chỉ có mình em được quyền ghi thôi, hiểu chưa?"

Nói xong, anh quay sang đám đàn em đang đứng như phỗng, quát khẽ: "Nhìn cái gì? Giải tán hết cho tao!"

Lục Sầm hiên ngang bước đi, để lại một hành lang đầy những con mắt kinh ngạc và một Tô Nhuyễn đang đứng ngơ ngác với hộp sữa dâu còn đọng hơi nước trong tay.

Cô cúi đầu nhìn hộp sữa, trái tim nhỏ bé bỗng đập lệch một nhịp. Đại ca trường học trong lời đồn hung dữ, hóa ra... lại thích uống sữa dâu sao?

Hay là, anh đang cố tình trêu chọc cô theo một cách khác?

Tô Nhuyễn không biết rằng, ở phía góc rẽ hành lang, Lục Sầm đang đưa tay lên che miệng, cố giấu đi nụ cười vừa thỏa mãn vừa có chút ngượng ngùng. Ghi tên anh vào sổ sao? Được thôi, miễn là người cầm bút là em.i thích uống sữa dâu sao?

Hay là, anh đang cố tình trêu chọc cô theo một cách khác?

Tô Nhuyễn không biết rằng, ở phía góc rẽ hành lang, Lục Sầm đang đưa tay lên che miệng, cố giấu đi nụ cười vừa thỏa mãn vừa có chút ngượng ngùng. Ghi tên anh vào sổ sao? Được thôi, miễn là người cầm bút là em.