Phòng hội đồng giáo viên vào giờ ra chơi mang một bầu không khí trang nghiêm đến nghẹt thở. Tô Nhuyễn đứng trước bàn làm việc của thầy chủ nhiệm lớp 12A1, hai tay đan chặt vào nhau, đôi mắt tròn xoe đầy vẻ thảng thốt.
"Thầy nói sao ạ? Chuyển... chuyển bạn học Lục Sầm sang lớp em?"
Thầy chủ nhiệm thở dài, đẩy gọng kính lão, gương mặt lộ rõ vẻ bất lực: "Không phải chuyển lớp, mà là thầy nhờ em kèm cặp riêng. Tô Nhuyễn này, thầy đã quan sát rồi, trong cái trường này chỉ có mỗi em là khắc chế được tính khí của thằng bé đó. Nếu kỳ thi khảo sát tới đây mà điểm toán của nó vẫn là con số 0, nó sẽ bị đình chỉ học ngay lập tức."
Tô Nhuyễn lí nhí: "Nhưng em... em sợ mình không đủ khả năng."
"Thầy tin em!" Thầy chủ nhiệm nắm lấy vai cô như gửi gắm cả vận mệnh quốc gia. "Cứ coi như giúp thầy, giúp một người lầm đường lạc lối đi."
Tô Nhuyễn bước ra khỏi văn phòng với đôi chân nặng trĩu như đeo chì. "Lầm đường lạc lối"? Cô thấy mình mới là người đang bước vào "hang cọp" thì đúng hơn.
Sáng hôm sau, một sự kiện "địa chấn" khác lại xảy ra tại lớp 12A2.
Lục Sầm xuất hiện ở cửa lớp với chiếc cặp sách vắt vẻo một bên vai. Anh không nhìn ai, thẳng tiến về phía dãy bàn thứ ba cạnh cửa sổ — nơi Tô Nhuyễn đang ngồi. Không một lời xin phép, anh dùng chân gạt nhẹ chiếc ghế bên cạnh cô ra rồi thản nhiên ngồi xuống.
Cả lớp 12A2 rơi vào trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối. Tiếng bút rơi trên sàn nhà cũng có thể nghe thấy rõ mồn một.
"Anh... sao anh lại ở đây?" Tô Nhuyễn lắp bắp, cơ thể vô thức dịch sang sát mép bàn bên kia.
Lục Sầm không trả lời ngay. Anh lấy từ trong cặp ra một xấp giấy nhăn nhúm, đặt "bộp" lên bàn cô. Đó là những tờ bài tập toán trắng tinh, không một vết mực.
"Thầy già bảo em sẽ dạy tôi." Anh chống cằm, nghiêng đầu nhìn cô, mái tóc hơi rủ xuống che bớt phần trán bướng bỉnh. "Lớp trưởng, tôi đến để em 'thuần hóa' đây."
Gương mặt Tô Nhuyễn đỏ bừng lên vì câu nói đầy ẩn ý đó. Cô cố trấn tĩnh, hắng giọng rồi đẩy xấp giấy lại: "Vậy thì bắt đầu từ những công thức cơ bản nhất. Anh nhìn đi, đây là đạo hàm..."
"Khó quá, không hiểu." Lục Sầm cắt lời ngay khi cô chưa kịp nói hết câu đầu tiên.
"Tôi còn chưa giảng mà!"
"Nhìn mặt em dễ vào hơn nhìn mấy con số này." Anh thản nhiên buông một câu "thả thính" giữa thanh thiên bạch nhật, khiến đám nữ sinh xung quanh hít một hơi khí lạnh.
Tô Nhuyễn giận đến mức run người, cô cầm cây thước kẻ gõ mạnh xuống bàn: "Lục Sầm! Nếu anh không nghiêm túc, tôi sẽ báo với thầy là tôi không nhận nhiệm vụ này nữa!"
Nhìn thấy cô thực sự giận, tia cười trong mắt Lục Sầm thu lại đôi chút. Anh ngồi thẳng lưng dậy, vẻ mặt bỗng trở nên ngoan ngoãn một cách kỳ lạ: "Được rồi, em đừng giận. Tôi học là được chứ gì?"
Cả một buổi sáng hôm đó, lớp 12A2 chứng kiến một cảnh tượng nghìn năm có một: Đại ca Lục Sầm, người vốn chỉ biết ngủ hoặc trốn tiết, nay lại cầm bút, nhíu mày nhìn chằm chằm vào trang giấy. Tuy nhiên, nếu ai quan sát kỹ sẽ thấy, ánh mắt của anh phần lớn thời gian không dừng ở bài toán, mà là dừng ở những ngón tay búp măng của Tô Nhuyễn đang di chuyển trên trang vở, và đôi môi nhỏ nhắn cứ mấp máy giảng bài không ngừng.
"Chỗ này anh hiểu chưa?" Tô Nhuyễn quay sang hỏi.
Do khoảng cách quá gần, chóp mũi của hai người suýt chút nữa chạm vào nhau. Tô Nhuyễn giật mình định lùi lại, nhưng Lục Sầm đã nhanh tay vòng tay ra sau lưng ghế của cô, tạo thành một tư thế như đang ôm trọn cô vào lòng.
"Chưa hiểu lắm." Giọng anh trầm xuống, vương chút hơi ấm phả vào tai cô. "Lớp trưởng giảng lại lần nữa đi, giảng sát vào đây một chút..."
Tô Nhuyễn cảm thấy tim mình sắp nhảy ra khỏi lồng ngực. Nhiệm vụ này không phải là bất khả thi về mặt kiến thức, mà là bất khả thi đối với sự an nguy của trái tim cô!
Hóa ra, kẻ cá biệt này không cần cô kèm học, anh chỉ đang tìm cách để "kèm" cô vào thế giới đầy bá đạo của riêng mình mà thôi.