Tiết tự học buổi chiều, ánh nắng xuyên qua những tán lá bàng ngoài cửa sổ, hắt lên mặt bàn những đốm sáng nhảy múa. Trong khi Tô Nhuyễn đang cặm cụi giải nốt bài toán hình học khó nhằn thì một bóng người cao ráo đứng che mất ánh sáng của cô.
"Nhuyễn Nhuyễn, câu này mình làm mãi không ra, cậu giảng giúp mình được không?"
Đó là Minh Triết, lớp phó học tập của lớp 12A2, cũng là người bạn học chung từ hồi cấp hai với cô. Minh Triết có nụ cười tỏa nắng và vẻ ngoài thư sinh đúng chuẩn "con nhà người ta". Cậu ta vừa nói vừa tự nhiên kéo chiếc ghế phía trước, ngồi quay ngược lại, đặt cuốn tập lên bàn Tô Nhuyễn.
Tô Nhuyễn ngước lên, mỉm cười thân thiện: "Được chứ, để mình xem..."
Chưa kịp dứt lời, một tiếng rầm vang lên khiến cả hai giật mình. Chiếc bút bi trong tay Lục Sầm bị anh ném mạnh xuống mặt bàn gỗ, lăn lông lốc rồi rơi xuống chân Minh Triết.
Lục Sầm nãy giờ đang nằm gục mặt xuống bàn giả vờ ngủ, giờ đây chậm rãi ngẩng đầu dậy. Ánh mắt anh lạnh lẽo, nhìn chằm chằm vào khoảng cách quá gần giữa Minh Triết và Tô Nhuyễn.
"Này, lớp phó gì đó." Lục Sầm cất giọng đầy hơi sặc mùi thuốc súng. "Mắt em không thấy lớp trưởng đang bận kèm người khuyết tật kiến thức là tôi à?"
Minh Triết hơi sững người trước sự hung hăng của Lục Sầm, nhưng vẫn cố giữ lịch sự: "Tôi chỉ hỏi bài một chút thôi, Lục Sầm bạn học, cũng đâu có phiền đến bạn?"
"Phiền chứ." Lục Sầm đứng phắt dậy, chiều cao vượt trội của anh tạo nên một cái bóng bao trùm lấy cả hai người. "Tiếng em nói làm tôi đau đầu, không tập trung học được."
Tô Nhuyễn thấy tình hình không ổn, vội vàng lên tiếng: "Lục Sầm, anh đừng vô lý thế. Chỉ là giảng bài thôi mà..."
"Giảng cho hắn thì không được!" Lục Sầm gằn giọng, bàn tay nắm chặt lấy mép bàn. Anh quay sang nhìn Minh Triết, giọng lạnh như băng: "Cút về chỗ. Nếu còn để tôi thấy em gọi 'Nhuyễn Nhuyễn' thêm lần nào nữa, cái ghế này sẽ là thứ tiếp theo rơi xuống chân em đấy."
Minh Triết tái mặt, dù tức giận nhưng cũng không dám đối đầu trực diện với kẻ điên này, lẳng lặng cầm tập vở đi về chỗ.
Tô Nhuyễn thực sự nổi giận. Cô đứng dậy, đôi mắt đỏ hoe vì ức chế: "Lục Sầm! Anh quá đáng lắm rồi! Tại sao anh luôn phải dùng vũ lực để giải quyết mọi chuyện vậy? Anh không muốn học thì thôi, đừng làm ảnh hưởng đến người khác!"
Nói rồi, cô ôm lấy chồng vở, chạy thẳng ra khỏi lớp.
Lục Sầm đứng sững lại. Nhìn bóng lưng nhỏ nhắn của cô khuất dần sau cánh cửa, cơn giận trong lòng anh bỗng chốc tan biến, thay vào đó là một cảm giác hụt hẫng và hối hận chưa từng có. Anh chưa bao giờ biết sợ ai, nhưng khoảnh khắc thấy đôi mắt cô ngân ngấn nước, tim anh như bị ai đó bóp nghẹt.
"Đại ca... anh có sao không?" Đám đàn em đứng ngoài cửa run rẩy hỏi.
Lục Sầm không trả lời, anh nghiến răng, sải bước dài đuổi theo hướng cô vừa chạy.
"Tô Nhuyễn!"
Cô không dừng lại, bước chân càng nhanh hơn.
"Tô Nhuyễn, đứng lại cho tôi!"
Lục Sầm đuổi kịp cô ở cuối hành lang vắng người. Anh vươn tay nắm lấy cổ tay cô, nhưng không dám dùng lực, chỉ nhẹ nhàng giữ lại.
"Lục Sầm, anh đứng lại cho tôi!" Tô Nhuyễn quay lại, giọng cô run run vì nghẹn ngào. "Anh coi tôi là cái gì? Là món đồ chơi của anh à? Anh không cho tôi nói chuyện với ai, anh làm loạn trong lớp, anh có biết tôi khó xử thế nào không?"
Lục Sầm nhìn cô, sự ngông cuồng thường ngày biến mất sạch sành sanh. Anh lúng túng, bàn tay to lớn vụng về muốn lau đi giọt nước mắt vừa rơi xuống trên má cô nhưng lại sợ làm cô đau.
"Tôi... tôi không có ý đó." Giọng anh trầm xuống, vương chút khẩn cầu. "Tại hắn gọi em là Nhuyễn Nhuyễn... cái tên đó, tôi còn chưa được gọi."
Tô Nhuyễn sững người, cơn giận bỗng chốc bị dập tắt bởi lý do trẻ con của anh. Cô mở to mắt nhìn anh: "Chỉ vì thế thôi sao?"
"Phải." Lục Sầm cúi đầu, sát gần đến mức cô có thể thấy rõ sự chân thành trong đôi mắt anh. "Tô Nhuyễn, em là ngoại lệ của tôi. Nên tôi cũng muốn mình là ngoại lệ của em. Không cho em gọi tên ai thân thiết như thế, cũng không cho ai nhìn em như thế... Tôi ghen, được chưa?"
Lần đầu tiên trong đời, đại ca trường Trung học Minh Đức thừa nhận mình đang ghen. Và người làm anh ghen, lại là cô lớp trưởng nhỏ bé đang cầm quyển sổ kỷ luật trong tay.
Hành lang vắng lặng, chỉ còn tiếng tim đập của hai người hòa vào nhau. Tô Nhuyễn đứng lặng đi, gương mặt từ trắng bệch chuyển sang đỏ bừng như quả cà chua chín.