Sau sự cố ở hành lang, cái tên Tô Nhuyễn và Lục Sầm càng trở thành tâm điểm của mọi cuộc bàn tán. Thay vì sợ hãi cho Tô Nhuyễn, giờ đây nữ sinh trong trường lại bắt đầu dấy lên những lời đồn thổi ác ý về việc cô "dùng nhan sắc để quyến rũ đại ca" nhằm lấy thành tích thi đua cho lớp.
Sáng thứ Ba, khi Tô Nhuyễn vừa bước chân vào lớp, cô đã thấy bàn học của mình bị vẽ bậy chi chít những dòng chữ khó nghe bằng bút dạ đen. Đỉnh điểm là chiếc cặp sách của cô bị ai đó vứt vào thùng rác ở cuối lớp.
Tô Nhuyễn đứng lặng người, hốc mắt nóng lên nhưng cô cố chấp không để nước mắt rơi. Cô lẳng lặng đi về phía thùng rác, định nhặt lại cặp sách của mình thì một bàn tay nhanh hơn đã vươn tới.
Rầm!
Lục Sầm không biết đã xuất hiện từ lúc nào. Anh dùng một tay nhấc bổng chiếc thùng rác lên, đổ ngược mọi thứ ra sàn nhà, rồi lạnh lùng nhặt chiếc cặp của Tô Nhuyễn ra. Anh dùng vạt áo đồng phục của chính mình — thứ mà anh luôn quý trọng dù có vẻ ngoài bất cần — để lau sạch bụi bẩn trên mặt cặp cho cô.
Cả lớp 12A2 im phăng phắc, cảm nhận được một cơn bão đang kéo đến.
Lục Sầm không nhìn Tô Nhuyễn, anh chậm rãi bước lên bục giảng. Anh cầm lấy chiếc micro dùng để phát biểu của lớp trưởng, bật công tắc. Tiếng rè rè vang lên chói tai, thu hút sự chú ý của cả những lớp học bên cạnh.
"Nghe cho kỹ đây." Giọng Lục Sầm trầm đục nhưng có sức nặng nghìn cân, vang vọng qua loa lớp.
"Tôi biết có vài đứa rảnh rỗi đang thêu dệt chuyện về Tô Nhuyễn. Nhưng tôi nói một lần duy nhất: Tô Nhuyễn không quyến rũ ai cả. Là tôi — Lục Sầm — đang bám lấy cô ấy."
Anh dừng lại một chút, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo quét qua một lượt những kẻ đang cúi gầm mặt xuống bàn.
"Hôm nay là cái cặp sách, ngày mai nếu còn để tôi thấy một vết bẩn nào trên bàn của cô ấy, hoặc một lời nói không hay nào lọt vào tai tôi... thì kẻ đó không cần đợi đến lúc tốt nghiệp đâu, tôi sẽ giúp các người biến mất khỏi cái trường này ngay lập tức."
Nói đoạn, anh ném chiếc micro xuống bàn giáo viên tạo thành một tiếng vang khô khốc. Anh đi thẳng đến chỗ Tô Nhuyễn, cầm lấy tay cô, kéo cô ra khỏi lớp trước bao nhiêu con mắt ngỡ ngàng.
Lục Sầm dắt cô lên sân thượng của tòa nhà liên hợp — nơi vốn là lãnh địa riêng của anh. Gió lồng lộng thổi làm tung bay vạt áo đồng phục.
"Lục Sầm, anh... anh làm gì thế? Cả trường sẽ nghĩ sao đây?" Tô Nhuyễn hốt hoảng, định rụt tay lại nhưng anh càng nắm chặt hơn.
Lục Sầm xoay người lại, ép cô vào lan can sân thượng. Anh nhìn cô, trong mắt không còn sự hung dữ khi nãy, chỉ còn lại một chút bối rối vụng về.
"Em sợ cái gì? Sợ mang tiếng quen với một kẻ như tôi sao?"
"Không phải!" Tô Nhuyễn lắc đầu, giọng nhỏ dần. "Tôi chỉ là... tôi không muốn anh vì tôi mà gặp rắc rối với nhà trường."
Lục Sầm bỗng bật cười, một nụ cười rạng rỡ hiếm hoi dưới ánh nắng ban mai. Anh đưa tay lên, dùng ngón cái miết nhẹ vào gò má cô:
"Tô Nhuyễn, em vẫn chưa hiểu à? Đối với tôi, việc em bị bắt nạt mới chính là rắc rối lớn nhất. Còn lại, cả cái trường này có ghét tôi cũng chẳng sao, miễn là em không ghét tôi."
Anh lấy từ trong túi áo ra một chiếc kẹo mút vị dâu, vụng về bóc vỏ rồi ấn vào miệng cô như để ngăn cô nói thêm những lời lo lắng.
"Ngọt không?" Anh hỏi, gương mặt ghé sát.
Tô Nhuyễn ngậm lấy viên kẹo, vị ngọt lịm lan tỏa nơi đầu lưỡi, xoa dịu đi sự uất ức trong lòng. Cô nhìn anh, khẽ gật đầu.
"Ngọt thì đừng khóc nữa." Lục Sầm đưa tay xoa đầu cô, giọng điệu ngang ngược thường ngày giờ chỉ còn lại sự cưng chiều vô hạn. "Từ nay về sau, ở trường Minh Đức này, em thích đi ngang không ai dám bắt em đi dọc. Em là ngoại lệ duy nhất của Lục Sầm tôi, nhớ cho kỹ."
Dưới ánh nắng vàng rực rỡ, lời thách thức của kẻ ngông cuồng ấy không giống một lời đe dọa, mà giống như một lời thề bảo vệ cả đời dành riêng cho cô gái nhỏ trong lòng anh.