MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủEm là ngoại lệ duy nhất của tôi.Chương 6: NGOẠI LỆ ĐẦU TIÊN: HỘP SỮA DÂU TRÊN BÀN HỌC

Em là ngoại lệ duy nhất của tôi.

Chương 6: NGOẠI LỆ ĐẦU TIÊN: HỘP SỮA DÂU TRÊN BÀN HỌC

727 từ · ~4 phút đọc

Sau lời tuyên bố "chủ quyền" đầy chấn động trên sân thượng, bầu không khí ở lớp 12A2 đã thay đổi hoàn toàn. Những ánh mắt soi mói, ác ý trước kia giờ đây chỉ còn lại sự tò mò và... kính nể. Bởi lẽ, người ta thấy Lục Sầm thực sự nghiêm túc.

Sáng thứ Tư, khi tiếng chuông báo giờ vào lớp còn chưa vang lên, một bóng dáng cao lớn đã lững thững bước vào phòng học. Lục Sầm không đi tay không, anh cầm theo một túi nilon nhỏ từ cửa hàng tiện lợi.

Anh đi thẳng đến bàn của Tô Nhuyễn. Lúc này cô vẫn chưa đến lớp.

Lục Sầm lấy từ trong túi ra một hộp sữa dâu, đặt ngay ngắn vào chính giữa bàn học của cô. Anh ngắm nghía một hồi, thấy chưa ưng ý, lại lấy thêm một thanh chocolate và một gói khăn giấy ướt đặt bên cạnh.

Đám nam sinh trong lớp trố mắt nhìn nhau. Một kẻ vốn chỉ biết đến nước tăng lực và những trận bóng rổ đẫm mồ hôi như Lục Sầm, nay lại đi mua sữa dâu hồng phấn cho con gái? Hình ảnh này thực sự mang tính đả kích quá lớn đối với thị giác của họ.

Khi Tô Nhuyễn bước vào lớp, cô khựng lại trước "đống quà vặt" trên bàn mình. Cô nhìn sang bên cạnh, Lục Sầm đã ngồi đó, hai tay khoanh lại sau gáy, đôi chân dài duỗi thẳng, dáng vẻ lười biếng nhưng đôi mắt lại đang nheo nheo nhìn phản ứng của cô.

"Cái này... là sao?" Tô Nhuyễn nhỏ giọng hỏi, mặt hơi đỏ lên.

"Bồi bổ." Lục Sầm trả lời ngắn gọn, hất cằm về phía hộp sữa. "Hôm qua em khóc nhiều thế, mất nước rồi."

Tô Nhuyễn dở khóc dở cười: "Khóc một chút thôi mà, làm sao mà mất nước đến mức này được?"

Dù nói vậy, cô vẫn ngồi xuống và cầm hộp sữa lên. Trên mặt hộp sữa có dán một miếng giấy ghi chú (post-it) màu vàng nhỏ xíu. Cô tò mò lật lên xem, bên trên là nét chữ rồng bay phượng múa, đậm chất ngang tàng của anh:

"Uống hết. Không được cho thằng lớp phó."

Tô Nhuyễn không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Cô lấy ống hút, cắm vào hộp sữa rồi hút một ngụm. Vị ngọt lịm và thơm mát lan tỏa, khiến tâm trạng của cô bỗng chốc nhẹ tênh.

"Ngoan đấy." Lục Sầm hài lòng nhếch môi.

Nhưng "ngoại lệ" không chỉ dừng lại ở đó.

Trong tiết Văn học, khi giáo viên yêu cầu cả lớp chép bài luận dài dằng dặc trên bảng, Tô Nhuyễn mải mê viết đến mức cổ tay hơi mỏi, cô buông bút xuống xoa nhẹ khớp tay. Ngay lập tức, một bàn tay to lớn vươn qua, thu lấy quyển vở của cô.

"Anh làm gì thế?" Tô Nhuyễn khẽ thì thầm, sợ cô giáo chú ý.

"Đưa đây tôi viết cho. Em nghỉ đi." Lục Sầm lạnh lùng đáp, tay kia đã cầm bút bắt đầu viết thoăn thoắt.

Tô Nhuyễn há hốc mồm: "Chữ anh xấu lắm, cô giáo sẽ nhận ra mất!"

Lục Sầm dừng bút, nhìn cô với ánh mắt "em coi thường tôi à?". Anh xoay quyển vở lại cho cô xem. Kỳ lạ thay, những nét chữ vốn như "gà bới" của anh giờ đây lại cố gắng uốn nắn một cách ngay ngắn, tuy không thể thanh mảnh như chữ của cô nhưng lại vô cùng dễ đọc và ngay hàng thẳng lối.

Anh đã tập viết theo nét chữ của cô sao?

Trái tim Tô Nhuyễn như bị một bàn tay ấm áp bóp nhẹ. Cô nhìn nghiêng khuôn mặt đang tập trung cao độ của anh, sống mũi cao thẳng và hàng mi dài rủ xuống. Hóa ra khi một kẻ ngông cuồng bắt đầu tinh tế, sức công phá lại lớn đến vậy.

Cả một buổi sáng, hộp sữa dâu ấy cứ nằm đó, nhắc nhở cô về một sự bảo bọc đặc biệt. Lục Sầm có thể là nỗi khiếp sợ của cả trường, nhưng anh lại tình nguyện trở thành người dịu dàng nhất, chỉ dành riêng cho cô.

Lớp trưởng lớp 12A2 cuối cùng cũng nhận ra, ngoại lệ duy nhất này... dường như cũng đang dần biến cô thành kẻ ngoại lệ trong chính trái tim mình.