MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGói ghém Tết vào thương nhớChương 2: Ngôi nhà số 42 – Nơi thời gian đóng băng

Gói ghém Tết vào thương nhớ

Chương 2: Ngôi nhà số 42 – Nơi thời gian đóng băng

1,209 từ · ~7 phút đọc

Cánh cửa gỗ khép lại sau lưng, nhốt Nhật Minh và Diệp An vào một khoảng không gian tách biệt hoàn toàn với hơi thở náo nhiệt của phố thị ngoài kia. Nếu bên ngoài là nhịp sống hối hả của những ngày cận Tết, thì bên trong ngôi nhà số 42 này, mọi thứ dường như đã dừng lại vào cái ngày bà nội Minh trút hơi thở cuối cùng.

An đứng yên ở gian phòng khách, đôi mắt cô lướt qua những lớp bụi dày đóng thành mảng trên những con tiện cầu thang gỗ. Cô không vội vã mở túi đồ nghề. Với An, mỗi ngôi nhà cũ là một thực thể sống, và trước khi dọn dẹp, cô cần phải làm quen với nó.

"Ngôi nhà này có từ bao giờ?" An hỏi, tiếng vang của cô chạm vào những bức tường cao vút, tạo nên một thứ âm thanh u uẩn.

Minh đang loay hoay tìm cách bật chiếc bóng đèn tuýp cũ kỹ trên trần. Sau vài tiếng "tạch tạch" mỏi mệt, ánh sáng trắng xanh yếu ớt tỏa ra, làm lộ rõ hơn vẻ hoang tàn của căn nhà. Anh hờ hững đáp: "Nghe bà tôi nói thì cụ cố xây nó từ những năm bốn mươi. Trùng tu vài lần, nhưng cấu trúc thì vẫn thế. Cô thấy đấy, nó già nua và rệu rã y như những người từng ở trong này."

An không để tâm đến giọng điệu mỉa mai của anh. Cô đi vòng qua bộ ghế trường kỷ, tiến về phía gian bếp. Ở đó, một chiếc chạn bát bằng tre cũ kỹ vẫn còn xếp vài chiếc bát chiết yêu vẽ hoa lam. Trên mặt bếp lò than tổ ong đã tắt lịm từ lâu, một chiếc ấm nhôm đen kịt vì ám khói vẫn nằm chênh vênh. Mọi thứ dẫu bừa bộn nhưng lại có một trật tự kỳ lạ, như thể người chủ của chúng vừa mới chỉ đi ra ngoài mua mớ rau, con cá và sẽ về ngay thôi.

"Anh nói anh muốn bán căn nhà này?" An khẽ chạm vào một hũ sành đựng muối trên kệ bếp. "Nhưng ngôi nhà này dường như chưa muốn rời xa anh đâu."

Minh bước đến, dựa vai vào khung cửa bếp, nhìn cô gái nhỏ nhắn đang săm soi từng ngóc ngách với vẻ khó hiểu. "Đừng thần thánh hóa mấy viên gạch cũ, Diệp An. Tôi là kiến trúc sư, tôi hiểu rõ giá trị của nó. Nó chỉ là một đống vật liệu hết hạn sử dụng. Tôi không thể sáng tạo nổi trong một không gian mà đi đâu cũng thấy bóng ma của những điều xưa cũ. Tôi cần sự tối giản, cần sự hiện đại, và quan trọng nhất là tôi cần tiền để rời khỏi đây."

An quay lại, ánh mắt cô dừng lại trên đôi bàn tay đang đan chặt vào nhau của Minh – một biểu hiện của sự bất an mà chính anh cũng không nhận ra. "Anh sợ ngôi nhà này, hay anh sợ chính những ký ức mà nó đang nắm giữ?"

Minh khựng lại. Câu hỏi của An như một mũi kim đâm trúng huyệt đạo. Anh quay mặt đi, lảng tránh ánh nhìn của cô. "Tôi không sợ. Tôi chỉ thấy phiền phức. Cô bắt đầu làm việc đi, đừng đứng đó mà phân tích tâm lý tôi nữa."

An mỉm cười, một nụ cười bao dung. Cô mở chiếc túi vải thô, lấy ra một chiếc khăn sợi mềm và bắt đầu lau lớp bụi trên mặt chiếc máy khâu Singer cũ đặt ở góc phòng khách. Đây là món đồ đầu tiên cô chọn để chăm sóc trong chương trình "dọn dẹp" của mình. Khi lớp bụi xám xịt được gạt đi, lớp sơn đen bóng loáng cùng những đường viền hoa văn mạ vàng dần lộ diện dưới ánh đèn.

"Bà anh chắc hẳn là một người phụ nữ rất khéo léo," An nhận xét khi nhìn thấy một mảnh vải hoa còn vướng lại dưới chân vịt của máy khâu.

Minh vô thức bước lại gần. Ánh mắt anh chạm vào mảnh vải hoa ấy – đó là mẫu vải mà bà định may cho anh một chiếc vỏ gối mới vào Tết năm ngoái, nhưng rồi sức khỏe của bà yếu đi nhanh chóng. Anh nhớ lại tiếng máy khâu lạch cạch đều đặn mỗi đêm giao thừa, hòa cùng mùi mứt gừng sên trên bếp lò. Đó là âm thanh của sự bình an, thứ âm thanh mà bấy lâu nay anh cố tình dùng tiếng nhạc điện tử ồn ào để khỏa lấp.

Sự tĩnh lặng của ngôi nhà bắt đầu bủa vây lấy Minh. Anh vốn sợ sự im lặng này. Trong bóng tối của những căn phòng trống, anh luôn cảm thấy như có hàng ngàn ánh mắt từ những bức ảnh cũ trên tường đang dõi theo mình, chất vấn mình vì ý định vứt bỏ tất cả.

"Tôi sẽ lên gác nằm nghỉ một chút. Có chuyện gì cần vứt bỏ thật sự thì gọi tôi," Minh nói rồi vội vã bước lên những bậc cầu thang gỗ gập ghềnh, như thể đang chạy trốn khỏi mùi hương của quá khứ vừa được An khơi gợi lên.

An đứng lại một mình giữa gian phòng khách. Cô mở cửa sổ nhìn ra con ngõ nhỏ. Mưa phùn vẫn bay, và mùi nhang từ nhà ai đó vọng lại khiến không gian càng thêm phần hoài niệm. Cô biết, Nhật Minh không hề lạnh lùng như vẻ ngoài. Anh chỉ là một đứa trẻ to xác đang bị mắc kẹt giữa lòng tự trọng và nỗi đau mất mát quá lớn.

Cô cầm cuốn lịch cũ trên bàn lên. Tờ lịch cuối cùng dừng lại ở ngày 15 tháng Chạp của năm trước. An không xé nó đi. Cô dùng chiếc cọ lông mềm, tỉ mỉ quét đi lớp bụi bám trên mép giấy. Ở lề tờ lịch, có một dòng chữ nhỏ viết tay run rẩy: "Minh nói Tết này về sẽ sửa lại cái chân giường cho bà."

An khẽ thở dài. Những lời hứa chưa thực hiện luôn là những ký ức khó lau dọn nhất.

Cô bắt đầu phân loại những chồng báo cũ. Một tờ, hai tờ... bỗng nhiên, một chiếc bao lì xì đỏ thắm, dù đã cũ nhưng màu sắc vẫn còn khá tươi, rơi ra từ giữa một trang báo. An nhặt lên, bên trong không có tiền, chỉ có một lọn tóc nhỏ được buộc bằng sợi chỉ đỏ và một mẩu giấy ghi: "Tóc máu của Minh - 1 tuổi".

An đứng lặng đi hồi lâu. Ngôi nhà số 42 này không phải là một "hầm mộ", nó là một kho báu của tình thương mà Nhật Minh đã vô tình đóng khóa lại. Và nhiệm vụ của cô trong mười ngày tới, không chỉ là dọn dẹp đống đồ đạc này, mà là giúp anh tìm thấy chiếc chìa khóa để mở lại trái tim mình trước khi mùa xuân gõ cửa.

Ngoài ngõ, tiếng rao của người bán bánh chưng dạo vang lên lạc lõng giữa màn mưa. Tết đã thực sự gõ cửa số 42 rồi.