MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGửi lại năm 2000 một lời cảm ơnChương 6: Người lạ ở xưởng gỗ và bản đồ tên đường đã cũ

Gửi lại năm 2000 một lời cảm ơn

Chương 6: Người lạ ở xưởng gỗ và bản đồ tên đường đã cũ

1,248 từ · ~7 phút đọc

An đứng trước cổng xưởng gỗ, đôi giày thể thao vương đầy bụi đường quê. Tiếng máy cưa rít lên từng hồi đều đặn, cắt ngang bầu không khí tĩnh lặng của buổi sáng cuối năm. Mùi gỗ thông tươi nồng nàn, hăng hắc quyện với mùi dầu máy tạo nên một thứ hỗn hợp mùi hương lạ lẫm nhưng đầy sức sống. Đây không phải là mùi của những quán cà phê máy lạnh hay mùi của những văn phòng thiết kế thơm nức hương hoa ly mà An từng ngồi. Đây là mùi của lao động, của sự gồ ghề và chân thật.

Lâm "Gỗ" đang đứng cúi người bên một sập gỗ lớn, tay cầm chiếc máy bào đẩy đi những đường dứt khoát. Những lớp dăm gỗ mỏng tang, xoăn tít bắn ra, đậu lên mái tóc húi cua bụi bặm của anh. Thấy bóng người đứng ở cửa, Lâm tắt máy. Tiếng rít dừng lại đột ngột, trả lại sự yên ắng cho gian xưởng, chỉ còn tiếng chim lích chích trên tán cây bàng ngoài sân.

"Tôi tưởng cô đang mải dọn dẹp để rao bán căn nhà chứ?" – Lâm lên tiếng, tay quệt mồ hôi trên trán, để lại một vệt bụi đen dài.

An không đáp ngay. Cô điều chỉnh lại gọng kính, bàn tay vô thức siết chặt quai túi xách – nơi chiếc hộp thiếc đang nằm im lìm.

"Tôi thay đổi ý định rồi. Ít nhất là trong vài ngày tới." – An bước vào trong xưởng, đôi mắt nhạy cảm của một nhà thiết kế bắt đầu quan sát những món đồ xung quanh. Ở đây toàn là đồ gỗ tái chế: những cánh cửa cũ được bào nhẵn làm mặt bàn, những chân giường hỏng được tiện lại thành chân đèn. "Anh... anh nói anh biết cha tôi?"

Lâm đặt chiếc máy bào xuống, phủi bụi trên tay vào chiếc tạp dề bằng da bò. "Không chỉ biết, mà bố tôi với chú Công ngày xưa là anh em cột chèo trên từng cây số. Chú Công hay sang đây ngồi uống trà mạn, bàn về chuyện đóng cái nôi cho cô bằng gỗ xoan đào đấy. Chú ấy kỹ tính lắm, chọn từng thớ gỗ một, cứ sợ nôi không êm thì cô không ngủ được."

Cái nôi. An chợt nhớ về một ký ức mờ nhạt, nơi cô nằm trong một không gian gỗ thơm lừng, nhìn những tia nắng xuyên qua kẽ lá. Hóa ra, ngay từ khi mới lọt lòng, cô đã được bao bọc bởi sự tỉ mỉ của người cha mà cô luôn cho là khô khan ấy.

"Lâm này," – An lấy ra một tờ giấy nhỏ cô đã sao chép lại từ lá thư của cha – "Trong danh sách này, người đầu tiên là 'Bác Ba – Bảo vệ ga Long Khánh'. Anh có biết ga đó giờ thế nào không? Tôi đi tìm sáng nay nhưng hình như đường sá đã thay đổi hết rồi."

Lâm nhận lấy tờ giấy, nhíu mày đọc những dòng chữ nghiêng nghiêng. Anh bật cười, một nụ cười phóng khoáng nhưng mang chút dư vị của thời gian. "Cô tìm theo bản đồ này thì đến Tết sang năm cũng không ra. Năm 2000, ga Long Khánh vẫn còn sầm uất lắm, nhưng sau đợt mở rộng quốc lộ và xây cầu vượt mười năm trước, cái ga cũ đó bị bỏ hoang rồi. Giờ người ta gọi là 'Xóm Ga Cũ', nằm sâu sau mấy vườn cao su phía Tây thị trấn. Tên đường cũng đổi từ số sang tên người hết rồi."

Anh bước tới góc xưởng, dắt ra chiếc xe Cub 81 màu xanh rêu – chiếc xe đã chở An đêm qua. "Cô đúng là dân thành phố thứ thiệt, cái gì cũng đòi có GPS mới đi được. Ở đây, bản đồ nằm trong đầu, và tên đường nằm trong miệng người già. Để tôi đưa cô đi. Tiện thể tôi cũng muốn xem xem cái 'ân nhân' mà chú Công nhắc đến giờ ra sao."

An hơi ngần ngại nhìn chiếc xe Cub cũ kỹ. Cô vốn quen với việc đặt xe qua ứng dụng, nơi mọi thứ đều được định giá và hiển thị rõ ràng. Nhưng ở đây, Lâm không đòi tiền, anh chỉ đòi một sự "tiện thể".

"Lên xe đi, designer. Muộn một chút là nắng gắt, sương muối tan hết là cái nóng cháy da đấy."

An leo lên phía sau. Chiếc xe nổ máy, tiếng "tạch tạch" giòn giã vang lên giữa xóm nhỏ. Khi chiếc xe chạy qua những con đường mòn len lỏi giữa rừng cao su, An thấy mình như đang lọt vào một chiều không gian khác. Ánh nắng xuyên qua những tán lá cao vút, tạo thành những dải sáng huyền ảo trên mặt đất đầy lá khô.

"Này, Lâm..." – An nói to để át tiếng gió – "Tại sao anh lại làm nghề thợ mộc? Với sức anh, ra thành phố làm công trình không tốt hơn sao?"

Lâm không quay đầu lại, giọng anh rành rọt: "Ở thành phố, người ta xây nhà để bán. Ở đây, tôi sửa đồ để giữ lại kỷ niệm. Cô nhìn xem, cái sập gỗ tôi đang làm lúc nãy là của một bà cụ trong xóm, chồng bà mất từ hai mươi năm trước trên cái sập đó. Nó hỏng, bà không nỡ vứt, nhờ tôi bào nhẵn lại để bà nằm cho đỡ nhớ. Cái nghề này không giàu, nhưng nó làm mình thấy... có ích."

An lặng đi. Câu nói của Lâm chạm vào đúng chỗ đau trong lòng cô. Cô từng thiết kế những giao diện ứng dụng triệu đô, nhưng chúng biến mất chỉ sau một cú cập nhật phần mềm. Cô chưa bao giờ làm ra thứ gì có thể khiến người ta "đỡ nhớ" như cái sập gỗ của Lâm.

Chiếc xe dừng lại trước một khu vực hoang vắng. Ga tàu cũ hiện ra với những mảng tường rêu phong, mái ngói xô lệch và đường ray đã gỉ sét nghiêm trọng, bị cỏ dại phủ kín. Không còn tiếng còi tàu hú vang, không còn cảnh người xe tấp nập của thiên niên kỷ trước. Chỉ còn là một phế tích nằm im lìm dưới nắng.

"Đây là ga Long Khánh năm 2000 đấy à?" – An xuống xe, thảng thốt nhìn khung cảnh tiêu điều.

"Phải. Nhưng bác Ba mà cô tìm, nếu còn sống, chắc cũng không ở đây nữa." – Lâm nhìn quanh, rồi chỉ tay về phía một dãy nhà cấp bốn lụp xụp phía xa, nơi có một lão già đang ngồi lúi húi đan rổ tre. "Qua kia hỏi thử xem. Người ở vùng này, hễ đã bám trụ lại thì ít khi đi đâu xa lắm."

An cầm chặt chiếc hộp thiếc trong tay, bước đi trên những thanh tà vẹt gỉ sét. Mỗi bước chân của cô dường như đang dẫm lên chính tuổi thơ của mình, dẫm lên những nỗi sợ hãi của cha cô hai mươi sáu năm trước. Cô không biết mình sẽ đối diện với bác Ba như thế nào, cũng không biết ông lão cứu mạng cha mình ngày ấy giờ ra sao. Nhưng có một điều cô chắc chắn: Hành trình này đã không còn là một nghĩa vụ khô khốc, mà nó đã bắt đầu rỉ máu, bắt đầu trở thành một phần hơi thở của cô.